Home for anyone love manga
Bạn là Khách. Mời bạn đăng nhập hoặc đăng kí để sử dụng đầy đủ tiện ích của diễn đàn.

YYH fan fic

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

YYH fan fic

Bài gửi by Khách v on Sat 2 Jun 2007 - 15:08

Tiltle: Ehh, thực sự là...chưa nghĩ tới :p Thôi, tạm gọi nó là "YYH fanfic" đi ^__^
Author: Harunayo Sakura(sakurachan)
Disclamer: Những nhân vật trong YYH không phải của tui( TT__TT tiếc~~~~~) Còn lại thì...cứ coi như là của tui đi ^"^
Category: General
Rating:K+
Warning: Non Shonen-ai, Non Ya:D Có lẽ có shoujo-ai...ưm, cũng chưa bít nữa ^^
Status: Incompleted

-----------------------------------
*Kurama POV

Mưa. Lại mưa. Mấy ngày nay trời cứ ẩm ướt. Mưa nhiều và hơi se lạnh. Không phải tôi ghét trời mưa, nhưng tôi vẫn không thích đợt mưa rả rích này. Nó gây cho tôi cảm giác khó chịu. Hơn nữa, mưa quá nhiều sẽ làm giập nát những bông hoa mà tôi mất công vun xới. Làm cho nó bình phục thì dễ, nhưng nói chung cũng phiền lắm.

Tôi bước thẳng vào trong cơn mưa với cây dù mà Shiori kiên quyết nhét vào tay tôi sáng nay. Kaasan thật dễ thương (A/N: nói thế với mẹ mình có quá không nhỉ?*___') Bà ấy luôn lo lắng cho tôi, cho Minamino Shuuichi, không phải Kurama. Nhưng thôi, cũng là tôi cả thôi.

Khẽ cười nhè nhẹ, tôi đưa tay hất mái tóc ra sau. Một hạt mưa tình cờ rơi vào vai áo tôi. Ướt. Thôi, chỉ là một hạt mưa thôi mà.

Một luồng linh khí nhẹ chợt len vào trong tâm trí tôi. Nó bám theo tôi, tôi biết. Nhưng dựa theo luồng linh khí thì con yêu này quả thật quá yếu ướt. Một con tiểu yêu. Tôi bỏ tay ra khỏi mái tóc và cúi xuống nhặt một vài chiêc lá nhỏ. Với con tiểu yêu này không nhất thiết phải dùng roi gai hoa hồng làm gì. Chỉ tổ phí sức.

“Ra đi,” Tôi lạnh lùng nói, kẹp chiếc lá nhỏ giữa hai ngón tay. “Ta biết ngươi đang ở đó.”

Con tiểu yêu lò dò bước ra khỏi chỗ nấp của mình, mặt tái xanh vì sợ. Ưm, rõ ràng là nó không có kinh nghiệm đóng giả người. Mái tóc xù như rễ tre, buộc chổng một búi to trên đầu. đôi mắt ti hí sợ sệt lộ ra chút ít dưới hàng lông mày rậm. Hắn mặc một bộ đồ rách te tua, vá víu tùm lum (chẳng biết lôi ở đâu ra nữa ^___^)

“Youko Kurama” Tên tiểu yêu khúm núm rít lên the thé “ Tôi là thuộc hạ của Koenma-sama. Có lời nhắn gửi cho ngài.”

“Ừm” Tôi thủng thỉnh trả lời, liếc con yêu một cú sắc lẻm khiến nó co rúm người lại (A/N: Đừng nói với em sama cố tình dọa nó nha! ^"^) “ Nói đi!”

Con tiểu yêu líu ríu nghe lệnh, thốt lên cái giọng din dít như một cái máy cót két lâu rồi không chạy.

“Koenma-sama muốn triệu tập Reikai Tantei” Con tiểu yêu run rẩy đưa ra một tờ giấy nhỏ cho tôi “ Đây là địa điểm và thời gian.”

Tôi đưa tay cầm lấy tờ giấy, lạnh lùng nhìn con tiểu yêu bằng ánh mắt hình viên đạn. Vẫn cố tình giữ vẻ mặt lạnh băng, tôi đưa mắt lướt qua tờ giấy. Ừm, khoảng hơn 10 tiếng nữa. Tôi tung tờ giấy lên cao và dùng lá cắt nó ra làm trăm mảnh. Xong, tôi đưa mắt nhìn con yêu quái.

“ Được rồi. Ngươi có thể đi.”

Con yêu thở ra nhẹ nhõm như vừa được thoát khỏi một kiếp nạn đáng nguyền rủa nào đó (A/N: Ehh, hông lẽ sama đáng sợ zậy sao? '___') Nó cúi chào tôi một cách cung kính và lủi đi nhanh chóng.

Còn lại một mình, tôi vội vã nhặt vụn giấy và bỏ vào thùng rác (A/N: Sama sạch sẽ quá! Ý thức giữ gìn vệ sinh nơi công cộng *cười* ) Tôi phủi sạch tay và nhanh chóng quay người bước đi. Đã muộn rồi, Kaasan sẽ lo lắng nếu tôi về trễ hơn nữa.

Nhưng lý do nào khiến Koenma muốn triệu tập Reikai Tantei thế nhỉ?

---------
*Hiei POV

Tôi nắm khểnh trên cây, lười biếng liếc vào cái đồng hồ vẫn kêu tích tắc đều đều trong phòng cậu ta. Đã muộn rồi, sao cậu ta vẫn chưa về nhỉ? Đương nhiên tôi có thể vào phòng cậu ta đợi, cửa sổ vẫn mở mà. Nhưng người tôi đang ướt sũng (A/N: Mắc mưa ^o^) và nếu tôi lôi bùn lầy, nước mưa vào phòng cậu ta, không biết tôi sẽ bị trừng phạt thế nào nữa.

Chợt tôi bắt được một luồng linh khí quen thuộc càng ngày càng gần hơn. À, cuối cùng cậu ta cũng về rồi đấy. Tôi có thể sẽ được giải thoát khỏi cái cơn mưa chết tiệt chết dẫm này. Gì mà mưa dầm mưa dề, mưa hoài không sợ hết nước à???(A/N: Ahhh, Hiei nhà ta đang bực kìa ^o^) Rõ ràng là nó muốn chọc tức tôi- một yêu quái lửa. Ehh, và quả thực TÔI ĐANG TỨC CHẾT ĐÂY!!!!!!!!!!

"Kaasan, con về rồi." Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai tôi. Giọng của cậu ta!

"Mừng con đã về, Shuichi! Sao con về muộn thế? Mẹ lo quá!"

"Gomenasai, Kaasan!" Chà, với cái giọng nhẹ bẫng này thì tôi cam đoan, chắc chắn là cậu ta đang cười.

"Được rồi, Shuichi-kun! Lên thay quần áo đi, cảm bây giờ."

"Hai, Kazuya-san"

Tiếng cười nói giảm dần,thay thế vào đó là tiếng bước chân lên cầu thang nhẹ nhàng vọng lại. Tôi ngồi thẳng dậy, nhìn cậu ta mở cửa phòng bước vào. Đương nhiên, tôi chẳng cần lên tiếng làm chi cho mệt. Tôi có thể nhận ra linh khí của cậu ta có nghĩa là cậu ta cũng có thể nhận ra linh khí của tôi (A/N: Nguyên lý đơn giản ghê, Hiei-chan ^o^)

CẠCH. Cánh cửa sổ được kéo lên thật mạnh và gương mặt Kurama hiện lên sau khung cửa.

"Cậu ở đó làm gì?" Cậu ta chống tay nhìn tôi, vừa cười vừa hỏi "Ướt hết rồi! Sao không vào nhà?"

"Nếu tôi vào phòng với một đống nước và bùn lầy..." Tôi nhấm nhẳng đáp" ...Thì liệu ai đó có bỏ qua cơ hội trừng phạt tôi không nhỉ?"

Im lặng. Kurama tròn mắt nhìn tôi ngạc nhiên và rồi khẽ bật cười.

"Vào đi!" Cậu ta đứng lùi lại, tránh đường cho tôi nhưng vẫn còn cười rúc rích. Khỉ thật! "Để tôi đi kiếm cái gì đó cho cậu lau người."

Nói rồi, cậu ta bỏ ra phòng ngoài nhưng vẫn không quên nói với lại một câu.

"Cố gắng đừng rỉ nước quá nhiều trong phòng của tôi đấy!"

Lại cười! Cậu ta đúng là đồ đáng ghét!

-------------------------------
*Kurama POV

"Woo, đông nhỉ?" Tôi cười, đưa tay vẫy vẫy Yusuke, Kuwabara đang cố gắng lách qua đám đông tiến về nhập bọn.

"Chẳng hiểu ông ta định làm gì nữa!" Hiei đứng cạnh tôi cau có lẩm bẩm. "Phiền chết đi được! Tự nhiên triệu tập cả đống người đến đây!" (A/N: Hieichan, tui biết Koenma định làm gì neh? >___^ )

Tôi nhìn quanh, cố gắng đếm số người được triệu tập. Chà, có đến trên dưới 30 Reikai tantei. Tôi chưa từng biết Reikai teitan lại có số lượng nhiều đến vậy đấy. Đủ mọi loại, hình dáng khác nhau, yêu quái có, người cũng có và đều rất mạnh. Nhưng tất cả đều là nam giới.

Ưm, tại sao lại thế nhỉ? Theo tôi biết cũng có vài Reikai teitan là nữ. Sao họ không được triệu tập? Không lẽ có uẩn khúc gì ở đây ư? (A/N: Quá thông minh cũng là vấn đề, sama -___-)

"Chào" Yusuke cười và nhanh chóng nhập bọn với bọn tôi "Tui biết là hai người cũng được triệu tập mà! Định sang rủ hai người đi cùng đó. Nhưng quên mất!"

"Chào, Yusuke." Tôi mỉm cười đáp lại "Bác gái và Keiko vẫn khỏe chứ?"

"À, ổn" Yusuke le lưỡi ra vẻ khó chịu " Và vẫn dữ như thường!" Cậu ta kết thúc câu nói bằng một cái phẩy tay để cho qua chuyện.

Phư. Tôi bật cười. Tôi biết, Yusuke nói vậy thôi, chứ cậu ấy thích Keiko lắm (A/N: Ừm, cái này thì em đồng ý, sama! ^.^)

"Này, Koenma đến rồi kìa" Hiei lên tiếng thông báo.

À, đúng là ông ta. Koenma dưới hình dạng con người của chính ông ta. Một chàng trai với mái tóc, đôi mắt màu nâu và cái núm vú quen thuộc. Ông ta liếc nhìn khắp căn phong và khẽ mỉm cười khi nhìn thấy bọn tôi.

Clap!
Một tiếng vỗ tay vang lên và gần như ngay lập tức, bọn tôi bị bao vây bởi một đám yêu quái được vũ trang đầy đủ.

"Ồ!"

"À..."

"Hê!"

"Thú vị ta?!"

Vụt!
Con yêu quái đứng gần nhất nhanh nhẹn tấn công tôi. Ngay lập tức, tôi nhảy tránh lưỡi đao đang bổ xuống mình bằng một tốc độ còn nhanh hơn và bình thản rút bông hồng ra khỏi mái tóc, phẩy nhẹ một cái. Đó không phải là một bông hoa, mà là chiếc roi gai hoa hồng dài hơn 2m có thể cắt đứt được cả săt thép.(A/N: Đúng là sama của em, quá cool!! TT^TT)

Vù!
Cảnh vật trước mắt tôi nhòe đi, không còn nhìn rõ bất cứ gì nữa. Loang loáng vụt qua mắt tôi là một cảnh cận chiến hỗn loạn. Thì ra các Reikai tantei khác cũng bị tấn công như bọn tôi.

Vụt!
Tôi xoay người tránh một cái xúc tu nào đó và ngay lập tức xẻ nó ra làm đôi. Hừm, dễ ợt!

Clap!
Một tiếng vỗ tay nữa lại vang lên và lũ yêu quái vụt biến mất như chưa từng tồn tại ở đó. À không, không phải! Lũ bọn chúng để lại một hậu quả khá là "nặng nề".

"Ehh, cái gì vậy?" Hiei càu nhàu tức tối. Xem ra cậu ta bực mình vì bị tấn công đột ngột thì ít mà tức vì đột nhiên bị ngắt ngang thì nhiều.(A/N: Sai roài, sama! Cậu ta có bực vì bị tấn công tí nào đâu -_____-)." Mất hứng!!"

"Kiểm tra đó!"Một giọng nữ trong vang lên phía sau lưng bọn tôi. Botan.

"Kiểm tra?"

"Là sao?"

"À..." Botan thủng thỉnh trả lời "Để chuẩn bị cho nhiệm vụ sắp tới ấy mà!"

"Huh?"

"Nhiệm vụ chi zậy?"

"Botan!" Koenma tiến lại gần phía bọn tôi, ngắt ngang cuộc nói chuyện." Kết quả ra sao?"

"Có 27 Reikai teitan tham gia cuộc họp." Cô gái cười, vui vẻ trả lời." 17 người vượt qua kì kiểm tra tư chất. Chiếm hơn 50%!"

"Ừm, được rồi, cám ơn!" Koenma cười, có vẻ rất hài lòng với bản báo cáo ngắn gọn của Botan. Rồi ông ta quay về phía bọn tôi, mỉm cười động viên."Các cậu qua cả 4 người cơ à? Làm tốt lắm!"

Nói rồi, ông ta quay người bước về phía trung tâm căn phòng trước khi bọn tôi kịp mở miệng hỏi bất cứ điều gì.

"Các bạn! Cám ơn đã đến đây!" Koenma nói to, cố gắng át đi tất cả tiếng ồn ào vang lên khắp căn phòng."Các bạn đã rất xuất sắc vượt qua kì kiểm tra tư chất do chúng tôi đề ra, dù hơn bất ngờ. Và đây là nhiệm vụ mới của các bạn."

Im lặng. Cả căn phòng căng thẳng chờ đợi. Reikai tantei đúng là những người có nhiệt huyết to lớn ghê gớm, sẵn sàng đón nhận nhiệm vụ. (A/N:Còn lâu á, sama! )

"Nhiệm vụ lần này... ta muốn các bạn tham gia vào một Đại hội võ thuật tổ chức ở Makai!"


Được sửa bởi ngày Sat 2 Jun 2007 - 16:46; sửa lần 1.
avatar
Khách v
Khách viếng thăm


Về Đầu Trang Go down

Re: YYH fan fic

Bài gửi by Khách v on Sat 2 Jun 2007 - 15:09

---------------------------------
*Hiei POV

"Đại hội võ thuật?!"

"Makai á?"

"...."

Cả căn phòng xôn xao lên vì cái nhiệm vụ mà Koenma mới giao cho. Thú vị thật! Đại hội võ thuật! Chắc chắn sẽ xuất hiện rất nhiều đối thủ mạnh. Mà đối thủ càng mạnh thì tôi càng thích! Sẽ vui lắm đây! (A/N: Đúng, sẽ vui lắm, Hieichan:D )

"Ừm, Koenma..." Đứng bên cạnh tôi, Kurama băn khoăn lên tiếng. "Nếu tôi nhớ không nhầm thì vài tháng nữa mới đến Đại hội võ thuật toàn Makai mà? Sao bây giờ lại có Đại hội này?"

"À" Koenma mỉm cười, có vẻ rất hài lòng vì có người phát hiện ra chuyện đó " Vì đây không phải là Đại hội võ thuật toàn Makai. Nó có quy mô nhỏ hơn nhiều và được Hồ Cốc đứng ra tổ chức. À, không, chính xác là bắt buộc phải tổ chức."

Ông ta dừng nói và khẽ mỉm cười khoái trá vì cái thông tin khó hiểu mà ông ta vừa đưa ra. Xung quanh bọn tôi, các Reikai tantei khác rộ lên bàn tán. Hồ Cốc thì tôi biết. Một nơi trú ẩn của hồ ly tộc. Nhưng tại sao lại "bắt buộc phải tổ chức" ?!

À, nhắc đến hồ ly... Tôi đưa mắt nhìn qua chố Kurama. Cậu ta có vẻ đang suy nghĩ một điều gì đó, nét mặt rất bối rối. Không lẽ cậu ta là người của hồ tộc à? (A/N: <= Lưu ý, hổng phải đâu =____=)

"Đây là một Đại hội võ thuật chiêu thân" (A/N: Ai không hiểu, làm ơn tra từ điển hán việt, hoặc từ điển tiếng việt với hai từ "chiêu" và "thân" *cười*) Koenma tiếp tục nói, sau khi để dành cho Reikai tantei một khoảng thời gian trống thảo luận. " Cô gái là đại tiểu thư Hồ tộc, con gái của Tộc trưởng. Nổi tiếng là xinh đẹp nhất ma giới và có một khả năng đặc biệt mà không một hồ ly tinh nào có thể luyện thành trong vài trăm năm gần đây. Như tôi đã nói, Hồ tộc bị ép phải tổ chức, thế nên Hồ tộc đã tìm cách giải quyết chuyện này. Và cách họ tìm ra là mời các Reikai tantei tham gia Đại hội!" Ông ta kết thúc câu nói của mình với một chút mỉa mai và rồi lại tiếp tục nói." Nhiệm vụ của chúng ta là tìm cách đoạt lấy giải quán quân. Đương nhiên, phần thưởng là một thứ khác. Một yêu cầu bất kì cho người chiến thắng. Thể lệ tham gia không có gì đặc biệt. Tham gia theo cá nhân, đấu loại trực tiếp. Số người tham gia đại hội ước lượng khoảng 150 người. Dĩ nhiên, nếu các bạn thấy nhiệm vụ này thật ngớ ngẩn..." Koenma cười khẩy, hình như ông ta cũng nghĩ thế thì phải "...Thì không nhất thiết phải tham gia. Đại hội diễn ra sau 3 ngày nữa và kéo dài khoảng 10 ngày. Những người muốn tham gia, hãy liên lạc với trợ thủ của mình trong thời gian 3 ngày tới. Rồi, mọi người có thể giải tán!"

Koenma mỉm cười nhè nhẹ và quay người lui bước vào trong. Đám người còn lại vẫn tiếp tục xôn xao về tin tức mới nghe được. Tôi thì lý do là gì không quan trọng, miễn là được đánh với đối thủ mạnh là vui rồi. (A/N: Hieichannnnnnnnnn >"<) Nhưng cái lý do và cả đám người này thì đúng là vớ vẩn thật.

"Rõ vớ vẩn!" Tôi càu nhàu, quay qua Kurama." Đúng không, Cáo?" (A/N: Thích cái biệt danh này ^o^)

Cậu ta vẫn thừ người ra, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ. Hình như không nghe thấy gì. (A/N: tui bít sama nghĩ gì đấy >v^)

"KURAMA!!!"

"Hả? Ơ..." Cậu ta giật mình lúng túng." Hiei? Gì vậy?"

Tôi giương đôi mắt lạnh lùng nhìn cậu ta. Hừm, dám làm lơ tôi à????????

"Ehh, gomenasai!" Cậu ta lúng túng mỉm cười cầu hòa." Tôi đang suy nghĩ một số việc."

"Sao?" Tôi cộc cằn hỏi "Quen cái cô Đại~Tiểu~thư đó à?"(A/N: sao kéo dài chữ Đại-tiểu-thư vậy, Hieichan?^.^ )

"Huh? À, không." Cậu ta mỉm cười." Tôi có bao giờ mon men vào Hồ cốc đâu. Tôi không biết cô Đại.tiểu.thư nào cả!" Cậu ta lại mỉm cười một lần nữa, rõ ràng là muốn dẹp chuyện đó qua một bên." Thế cậu nghĩ sao? Có tham gia không?"

"Có! Cậu?"

"Có..."

------------------------
*Kurama POV

Tia chớp xanh lóe lên rực sáng ở một góc của bầu trời, xé tan không gian đen tối . Những đám mây lững lờ trôi, tan ra, rồi lại cuộn xoáy vào nhau, ẩn hiện dưới bầu trời xám xịt. Thỉnh thoảng, khi những vệt chớp lóe sáng không gian, những loài thực vật với đủ dạng hình thù kì dị lại hiện lên, rền rĩ kêu la, gào thét như để tạo thêm không khí u ám cho khung cảnh rùng rợn này.

Người ta gọi đây là Makai.

Tôi đứng trên sườn dốc, đưa mắt ngắm nhìn khung cảnh Makai vụt ra xa đến nơi tận cùng của bầu trời. Quê hương của tôi. Nơi tôi sinh ra và tồn tại. Dù rằng, khi rời xa nó, tôi chẳng chút luyến tiếc. Nhưng vĩnh viễn vẫn chẳng thể nào phủ nhận, nơi này là quê hương tôi.

"Mọi thứ chẳng khác xưa là mấy." Tôi nói và mỉm cười nhè nhẹ với những người bạn của mình. Có khoảng 13 Reikai tantei đang đứng tập trung lại ở nơi sườn dốc thoai thoải này. Khá ít so với số lượng người vượt qua kì kiểm tra. Theo tôi được biêt, họ một là bị "vị quí phu nhân" nào đó cấm của, không được phép tham gia; hai là họ không có hứng thú tham gia vào cái nhiệm vụ thuộc loại...Ừm, không quan trọng cho lắm này.

Mà có lẽ nó cũng hơi ngớ ngẩn thật (A/N: câu này là của tui *cười*)

"Thế rút cục cái Đại hội võ thuật chết tiệt đó ở đâu vậy?" Hiei lên tiếng càu nhàu khó chịu.

"Hồ cốc, ở dãy núi kia kìa." Tôi đưa tay chỉ về phía một dãy núi đá chạy dài dọc theo ranh giới Makai. Tôi biết rất rõ vị trí của nó, vì một số lí do khá là đặc biệt. Dù vậy, chưa bao giờ tôi mon men bước chân vào thế giới của hồ ly đó cả. Tôi là hồ ly ngoại tộc, không thuộc bất cứ một hồ tộc nào. "Nghe nói đường đến đó khá hiểm trở và có nhiều rủi ro. Tôi nghĩ giờ hồ cốc mở cuẳ đón tiếp thí sinh tham gia đại hội nên cửa vào không khó tìm đâu."

"Thế bình thường thì sao?" Yusuke mở miệng thắc mắc.

"Hầu như không ai biết của ra vào ở đâu" Tôi mỉm cười đáp."Tất nhiên là ngoại trừ thành viên trong tộc."

"Thế thì làm sao họ biết cô "đại tiểu thư" đó xinh đẹp cỡ nào nhỉ?" Kuwabara bặm môi suy nghĩ. Cậu ta và Yusuke đều tham gia đại hội, mặc dù họ đều có đối tượng cả rồi. lý do mà bọn họ đưa ra là tò mò không biết cô "đại tiểu thư" đó xinh đẹp cỡ nào. Dĩ nhiên, cả Yukina và Keiko đều không biết chuyện này.(A/N: Không biết thì em sẽ nói cho họ biết, sama!*cười gian*)

"Hồ tộc có kép kín, nhưng không phải là không giao tiếp với bên ngoài." Tôi giảng giải và khẽ mỉm cười."Các thành viên hồ tộc thường hay chu du khắp Makai và giao tiếp với các yêu quái khác. Hồ ly tộc không bó buộc các thành viên, họ có thể làm bất cứ điều gì mà họ thích, dĩ nhiên, vẫn có một số quy định."

"Biết nhiều quá nhỉ?" Hiei từ nãy giờ vẫn im lặng mở miệng xỉa xói.

"Chuyện nhỏ thôi!" Tôi mỉm cười đáp, không hề nao núng.

"Nào nào. Mọi người tập hợp lại!" Tiếng Koenma gọi to." Giờ chúng ta sẽ lên đường vào Hồ cốc. Đường đi rất nguy hiểm. Mọi người hãy cẩn thận. Nào, đi thôi!"

Ông ta nhanh chóng quay người bước đi, thi thoảng lại quay lại nhìn đoàn người sau lưng mình. Đoàn người tiến nhanh về phía mục tiêu: Hồ Cốc.

Có lẽ, tới nơi ấy, tôi có thể gặp lại người đó.

-------------------------------------
* Hiei POV

Đường dẫn đến Hồ Cốc là một con đường nhỏ và hẹp men theo sườn núi khiến cho đoàn người chúng tôi phải dắt díu nhau đi theo một hàng dọc. Tôi đi thong dong theo đoàn, vừa đi vừa ngắm cảnh trời đất Makai. Nghe thì có vẻ thư thái lắm, nhưng thực ra hiện giờ tôi phải cố gắng lắm mới kiềm chế được cái ham muốn đá vào mông gã đi trước tôi một cú (A/N: Hieichan!!!!) Gã đi QUÁ CHẬM! Thật khiến tôi tức chết đi được!

Chợt một dự cảm khác lạ nổi lên trong tâm trí tôi. Có điều gì đó không ổn!

Nguy hiểm!

Xoẹt!
Một luồng khói trắng tỏa ra và ngay lập tức bao trùm lên toàn bộ loài người. Không nhìn thấy bất cứ cái gì nữa, chỉ toàn khói là khói.

"Cái quái gì vậy?" Tôi nghe có tiếng người la rầm rĩ trong đám khói trắng đục mờ ảo.

"Chúng ta bị tấn công!" Tiếng Kurama thét vang lạc cả giọng. Cậu ta đang đứng ở đâu nhỉ? Ngay bên cạnh tôi hay là ở xa hơn?

Vụt!
Tôi chợt nhận ra một cái gì đó đang vụt xuống tôi thật nhanh. Ngay lập tức tôi quay người nhảy tránh và tìm cách phản công. Không thể dùng kiếm! Nếu lỡ tay chém phải một Reikai tantei nào đó thì sẽ rất phiền phức.

Tôi nhảy xuống tấn công với một tốc độ nhanh như xẹt điện. Không dùng kiếm, chỉ xài quyền cước. Như vậy sẽ tốt hơn. (A/N: Cứ thế, Hieichan! Quên hẳn vụ Jagan đi! Như thế sẽ đỡ rắc rối (với tui) hơn nhiều =____=)

BÙM!
Một tiếng nổ vang lên. Luồng khói trắng bị gió thổi tung ra và tan đi. Có lẽ Yusuke đã dùng Reigun xua tan đám khói. Đương nhiên, lũ yêu quái tấn công bọn tôi cũng không ngu đến nỗi ở lại đó để bị phanh thây. Bọn chúng ngay lập tức rút lui và lẩn vào sâu bên trong những dãy núi đá. Truy tìm để diệt sạch bọn chúng sẽ rất mất thì giờ. Thôi kệ vậy!

Nhưng vẫn còn một điều gì đó không ổn!

" Nào, mọi người! Chúng ta đi tiếp thôi!" Koenma nói to, cáu kỉnh vì vụ đột kích bất ngờ.

"Khoan đã!" Tôi bật kêu lên, chợt nhận ra điều gì đã làm mình băn khoăn từ nãy đến giờ. "Kurama đâu rồi?!"
avatar
Khách v
Khách viếng thăm


Về Đầu Trang Go down

Re: YYH fan fic

Bài gửi by Khách v on Sat 2 Jun 2007 - 15:10

---------------------------------
* Kurama POV

Tôi bước đi vòng quanh khu vực núi đá, băn khoăn nhìn hết tảng đá này đến tảng đá kia. Hoàn toàn lạ lẫm. Có lẽ tôi đã hơi quá khi đuổi theo con yêu quái đó đến tận đây. Mà giờ nó cũng biến mất tiêu rồi. Đúng là chẳng được việc gì cả!

'Và giờ thì mình lại bị lạc đường' Tôi nghĩ và bất chợt thở dài. Đau đầu thật! (A/N: Vâng, nó chẳng phải là cái gì cao siêu đâu, lạc đường đấy ạ =____=)

Tôi nhìn quanh một lần nữa, cố gắng tập trung suy nghĩ tìm đường thoát khỏi đây và tìm lại đoàn. Có lẽ tôi nên đi tìm một tảng đá nào đó thật to cao để trèo lên nó và....

"Để tôi đi!"

Một giọng nói nhỏ khẽ vang đến tai tôi. Có lẽ nó xuất phát từ một ngóc ngách nào đó giữa những tảng đá to đồ sộ này. Giọng nói trong, lanh lảnh, nhưng đầy tự tin và quyết đoán. Giọng nói của một cô gái. Dường như cô gái đó đang nói chuyện với một ai đó và thực sự có vẻ... ưm, không thoải mái lắm. (A/N: Bực mình thì đúng hơn, sama. +____+)

"Để tôi đi!" Tiếng cô gái lặp lại, vẫn tràn đầy tự tin "Nếu không tôi sẽ không để anh bình an mà thoát khỏi đây đâu!"

Tôi đi loanh quanh, cố tìm ra nơi giọng nói phát ra nhưng vẫn chú ý lắng nghe từng từ.

"Ô kìa, cô em!" Một giọng nói khác lại vang lên, nghe thật đê tiện và bẩn thỉu " Ta có làm gì cô em đâu! Chỉ là chơi một chút thôi mà!"

À, kia rồi! Một tên yêu quái cao khoảng hơn hai mét, thân hình đồ sộ với gương mặt không thể nào nói là không có chút xíu tà ác nào đang đứng đối diện với một cái gì, hay một người nào đó bị một tảng đá to che khuất.

Đó hẳn là cô gái ấy.

"Không!" Giọng nói trong trẻo lại vang lên, "Tránh xa tôi ra!"

"Ồ, thôi nào! Chỉ một chút thôi, cô bé!" (A/N: Gan thật! Hắn sắp chết rùi -____-)

Thế là quá đủ rồi! Tôi quyết định và nhanh chóng rút roi hoa hồng ra, nhẹ nhàng tiến tới phía tên yêu quái.

Tách!

Vụt!
Chiếc roi được vung lên, nhanh và thật gọn gàng. Tôi đã cố tình chừa một con đường sống cho con yêu quái, nhưng đây là Makai, nơi có những luật lệ của riêng nó. Một con yêu chỉ có cái vẻ bề ngoài to xác thì cũng chỉ là một tên vô dụng. Và lẽ dĩ nhiên, hắn ta mãi mãi không thể nào chống cự lại đường roi của tôi.

Tôi nhìn quanh, không mấy để ý đến tên yêu quái đã ngã gục trước mặt mình. Cõ lẽ tôi đã nằm mơ, hay thực sự tôi đã nghe thấy một tiếng "tách" vang lên ngay khi tôi ra đòn ở một nơi cách tôi chưa đầy một mét?

"A!" Tôi kêu lên và chợt nhận ra, "Cô không sao chứ?"

Tôi quay qua và chợt chạm phải ánh mắt dò hỏi của cô gái. Một chút ngạc nhiên, nhưng có lẽ còn có cả đề phòng nữa.

Đó thực sự là một cô gái đẹp tuyệt trần. Mái tóc màu cam dài, suôn mượt và mềm mại, buông xoã xuống hai bờ vai nhỏ nhắn. Làn da trắng hồng và trông thật mịn màng. Nhưng điều tôi ấn tượng nhất vẫn là đôi mắt của cô gái ấy, to tròn, long lanh và xanh biếc đến kì lạ. Cô ấy mặc một bộ kimono cách điệu màu hồng pha chút xanh non, với obi màu vàng nhạt. Người con gái có dáng vẻ của một cô bé 17 tuổi. Nhưng đương nhiên, không thể nhìn hình dạng bên ngoài để đoán tuổi của một yêu quái. Chưa biết chừng cô ấy còn nhiều tuổi hơn cả tôi nữa.

"Cám ơn anh đã cứu tôi. " Cô gái khẽ thì thầm với một nụ cười nhẹ, để mặc cho tôi nhẹ nhàng đỡ cô ấy dậy.

"Không có chi!" Tôi cười đáp, "Tôi chỉ là...." Tôi ngưng bặt và đờ người ra vì sock. Dường như não bộ tôi đã ngừng hoạt động trong vài giây, khi cô gái ấy đột nhiên tựa vào tôi một cách có chủ ý. (A/N: Ê ê, làm gì thế hả? Có buông sama của người ta ra không? Poor sama TT___TT) " Ehh....."

"Anh cũng là hồ ly," Cô gái nói và lại đứng thẳng dậy, nghiêng đầu khẽ mỉm cười. "Giống tôi. Nhưng hình như anh không phải người trong Hồ Cốc? Tôi chưa thấy anh bao giờ!"

"A...Ưm..." Tôi giật mình lúng túng, hơi bất ngờ. Có lẽ lúc nãy cô ấy chỉ muốn 'nhận dạng' tôi cho rõ ràng thôi mà. "À, đúng! Tôi là hồ ly ngoại tộc."

"Anh đến đây tham gia đại hội ah?"

"Ơ, ừm...Vì nhiệm vụ của một Reikai tantei." Tôi trả lời. Nếu cô ấy là một thành viên Hồ tộc thì nói thật với cô ấy cũng chẳng hề gì.

"Reikai tantei?" Cô gái ồ lên ngạc nhiên, "Vậy ra họ đã thực hiện cái ý tưởng ngu xuẩn của bọn họ rồi! Thiệt tình... Không muốn giao tiểu thư ra thì đừng có tổ chức Đại hội làm gì chứ!"

"Hơ? Cô nói vậy là sao?"

"À, không có gì!" Cô gái phẩy tay như muốn bảo tôi đừng để ý, "Đúng rồi! Hình như tôi quên chưa tự giới thiệu với anh thì phải!"

"A..."

"Tôi là Kumiko, thành viên Hồ tộc..."

---------------------
*Kumiko POV

"Còn anh, anh tên gì?" Tôi nghiêng đầu cười hỏi người con trai đã cứu mình. Anh ta dễ thương thật. Mái tóc đỏ, dài nè. Lại còn đôi mắt xanh ấm áp nữa chứ. Và rất ngây thơ nữa. Lẽ ra tôi có thể tự cứu mình. Mà thôi, tôi chẳng phiền gì về việc đó. (A/N: Kumichan! Sao cô dám nói sama của tui "ngây thơ" hử? Cứ đợi đó! Tui sẽ cho cô bít tay! YM*ngọt ngào*: À, thế trước đó, tui cho bà biết tay trứơc nhé? A/N:*im re*)

"À...ừm..." Anh chàng lúng túng nói, trông đáng yêu cực.(A/N: Sama của tui mờ;) ) "Tôi là...Kurama."

Kurama? Hình như tôi đã nghe cái tên này ở đâu đó thì phải. Tôi nhăn mặt, cố nhớ lại. A, Đúng rồi! Người mà Suzuko-san hay nhắc đến.

"Không lẽ anh là Youko Kurama sao?!" Tôi reo lên, vỗ hai tay vào nhau." Youko Kurama?!"

"Cô biết tôi sao?" Kurama ngạc nhiên hỏi lại.

"Suzuko-san đã kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện về anh." Tôi vòng tay ra sau lưng, mỉm cười mãn nguyện. Không ngờ có ngày tôi lại được Youko Kurama nổi tiếng ở Makai cơ đấy. May mắn thật!

"Suzuko?" Anh ta hỏi lại, có vẻ hơi sock. "Vậy là...người ấy vẫn còn nhớ tôi sao?" Kurama thì thầm và khẽ mỉm cười. Một nụ cười tuyệt đẹp và DỄ THƯƠNG KHỦNG KHIẾP!!!!!!!!! (A/N: >________<)

"À, đúng rồi!" Tôi lại cười và chợt nhận ra một điều khác thường ."Sao anh lại ở đây? Một mình nữa?"

"Ô, à, ừm..." Kurama ngập ngừng. mặt anh ấy hình như đang chuyển sang màu hơi đỏ đỏ (A/N: Tội nghiệp sama của em ~"~ À quên, của chung chứ ^"^) "Tôi...tôi bị lạc đường..."

"Lạc đường àh?" Tôi hỏi lại, không mấy ngạc nhiên. Khu vực xung quanh Hồ Cốc là một mê cung ngoằn nghèo, sơ sẩy là lạc đường như chơi. Cũng may mà tôi đã chơi ở đây từ nhỏ. Cái "mê cung" này chỉ là chuyện thường. "Ừm... Nếu vậy...để tôi đưa anh đến Hồ Cốc nhé?"

"Hơ... Nếu vậy thì phiền cô quá!"

"Không sao!" Tôi phẩy tay và lại mỉm cười. "Dù sao tôi cũng phải về nhà. Hơn nữa, cứ coi như tôi trả ơn anh đã cứu tôi đi!"

Dứt lời, tôi nhảy nhanh lên phía trước và bước về phía con đường dẫn đến Hồ Cốc.

"Đi thôi!" Tôi quay lại khi nhận thấy Kurama vẫn đứng yên, ngạc nhiên nhìn tôi.

"Ừm... Cám ơn cô..."
avatar
Khách v
Khách viếng thăm


Về Đầu Trang Go down

Re: YYH fan fic

Bài gửi by Khách v on Sat 2 Jun 2007 - 15:11

* *
*

Tôi dẫn đường cho Kurama đi men theo con đường tắt dẫn đến Hồ Cốc. Ngắn hơn, nhưng cũng ngập nghềnh và nguy hiểm hơn. Đương nhiên, đối với tôi, người đã sống ở nơi này từ khi sinh ra, nguy hiểm đến đâu cũng chỉ là chuyện nhỏ. Chẳng mấy chốc, bọn tôi đã tới được cánh cổng cao dẫn vào Hồ Cốc.

Chà. Lối vào bị bịt kín bởi cả đống người đứng chắn quanh cửa. Người đứng, người ngồi và một đám người khác thì đang nói chuyện gì đó rất sôi nổi. Chắc chắn là họ đang đợi đăng kí tham gia Đại hội hoặc đã đăng kí xong và đang chờ lễ khai mạc. Tội ngiệp! Chỉ vì cái quy định ngớ ngẩn của Hồ Cốc :"Chỉ được phép đăng kí trong ngày hôm nay.". Tôi thừa biết. Cái quy định đó để nhằm mục đích loại bớt một số tên ngốc rỗi hơi có ý định...ừm...làm "vị hôn phu" của Đại tiểu thư. Đâu dễ vậy chứ!

"Wao, tắc đường!" Tôi kêu lên và bật cười khúc khích. Hay thật! Chưa bao giờ Hồ Cốc lại xôm xụ thế này cả.

"Kurama, Gomenasai, tôi chỉ đưa anh đến đây được thôi!" Tôi quay qua Kurama nói bằng một giọng tiếc rẻ. "Chúc anh may mắn."

"Cám ơn cô!"

"Không có chi!" Tôi mỉm cười và quay người bước đi." Hi vọng anh sớm gặp được Suzuko-san!"

Dứt lời, tôi đưa tay vẫy chào tạm biệt Kurama và nhanh chóng lủi vào lối đi bí mật phía sau một tảng đá to.

Đến lúc chuẩn bị cho sự xuất hiện của Kitsune-Hime, Đại tiểu thư Hồ Tộc rồi. (A/N: Kumiko khẽ nở một nụ cười đầy ma quỷ ="=)

-------------------------------
* H.Sakura

Hoa viên Hồ cốc chìm trong không gian huyền ảo với những đốm sáng nhảy múa khắp nơi, vờn xoay xung quanh những cánh hoa và lại tiếp tục nhảy múa, đậu vào cả vai, cả tóc cô gái. Hanae. Người con gái xinh đẹp với mái tóc nâu xoăn nhẹ, uốn lượn mềm mại. Đôi mắt đen láy sâu thẳm và nụ cười dịu dàng, ấm áp. Cô ngồi xuống thảm cỏ xanh mềm mại, đưa tay vụt bắt một đốm sáng rồi lại thả ra và bật cười khúc khích. Cô ôm chặt bó hoa vừa hái vào lòng. Những bông hoa mà cô đã lựa chọn từ hàng trăm những bông hoa trong khu vườn, để tặng cho người ấy, một người rất quan trọng, đối với cô.

Hanae rút một bông hoa và đưa lên ngửi. Hương hoa thật tuyệt, ngào ngạt và say đắm lòng người. Nhưng cô biết rất rõ, những bông hoa này vẫn chẳng thể nào sánh được với vẻ đẹp của người ấy. Vì người ấy, cô có thể làm tất cả, kể cả cái việc ngu ngốc mà cô sắp làm.

Vì đó là điều người ấy muốn...

"Hanae..." Một giọng nói vang lên dịu dàng trong khu vườn tĩnh lặng. Giọng nói trong thanh, ấm áp nhưng lại ẩn chứa sự quyết đoán đến lạ lùng. Và chủ nhân của giọng nói ấy, một cô gái với mái tóc màu cam mềm mại, nhanh chóng hiện ra sau một lùm cây. Kumiko. "Hanae..." Cô gái lại gọi, thúc giục."Lễ khai mạc Đại hội sắp bắt đầu rồi. Mau lên."

"Vâng..." Hanae cười tươi, chạy đến bên cạnh Kumiko và nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. "Kumiko-sama."

"Được rồi!" Kumiko khẽ cười, đưa tay lên xoa đầu cô "Cố lên, Hanae! Chuyện này sẽ kết thúc nhanh thôi. Keisuke cũng tham gia đại hội. Không sao đâu!"

"Keisuke?" Hanae tròn mắt lo sợ "Kumiko-sama, sama định làm gì vậy?" Cô lay lay cánh tay Kumiko, giọng lo lắng "Kumiko-sama, nguy hiểm lắm!"

"Không sao đâu, Hanae." Kumiko mỉm cười tự tin, siết chặt tay cô gái "Chuyện này cứ để ta lo. Em cứ làm đúng như lời ta dặn là được. Thôi, đi mau lên!"

Rồi trước khi Hanae kịp nói ra bất cứ một lời phản đối nào nữa, cô đã nhanh tay kéo tuột cô gái ra khỏi hoa viên, tiến về phía võ đài tổ chức Đại hội võ thuật Hồ Cốc.

*Kurama POV

"Hửm? Vừa mới đăng kí đã tổ chức đấu loại ngay lập tức à?" Tôi nhăn mặt. Đại hội gì kì cục quá.

"Hồ tộc không muốn tốn công tốn sức." Koenma cười khẩy đáp."Dựa theo số đăng kí để chia bảng. Khai mạc xong thì cứ thế mà đấu loại ngay lập tức. Vào vòng 2 mới bốc thăm chia bảng. Mà chỉ có người vào vòng trong mới được cung cấp nơi ăn ở. Còn lại thì tự cung tự cấp. Hồ tộc không tham dự! Vậy đó!" Ông ta kết thúc câu nói của mình với một cái nhún vai lạnh lùng.

"Chia bảng thế nào vậy?" Hiei thắc mắc. Ưm... Không biết có phải tôi nhạy cảm quá không, nhưng hình như cậu ta đang giận tôi thì phải. Cậu ta hoàn toàn phớt lờ tôi từ lúc tôi quay lại đến giờ. (A/N: Cậu ta phớt anh thì mặc kệ cậu ta! Băn khoăn làm gì, sama ^^)

" Thì theo 1-11-21-..., rồi 2-12-22..., cứ thế đến 100. Rồi lại lặp lại. Số dư ra thì cứ 10 người một nhóm. Mà hình như số lượng người tham gia có vẻ nhiều hơn dự kiến thì phải."

"Không có nguy cơ các Reikai tantei sẽ gặp nhau vòng chứ?"

"Có lẽ có 2, 3 người." Koenma trả lời, thở dài ngao ngán."Yên tâm đi! 4 cậu chắc chắn không chạm mặt nhau. Hiei, Yusuke và Kuwabara thì khỏi nói. Kurama thì gần áp chót. Chẳng vấn đề gì."

"Vậy sao?" Tôi đáp và lơ đãng nhìn quanh. Võ đài ở Hồ cốc có vẻ hơi nhỏ, số lượng ghế ngồi chỉ hơn 300, đúng như những gì Suzuko đã từng tả cho tôi nghe. Nhưng sàn thi đấu thì không thể nói là nhỏ được. Nó rộng y như một cái hồ cỡ bự, với những thảm cỏ ma quái được trồng ven hồ. Tôi hầu như chắc chắn mấy cái cây này là do Suzuko trồng. Nó hầu hết đều là loại cây mà cô ấy thích nhất. Xen lẫn đó lại còn hơn chục loài thực vật hút máu yêu quái nữa. (A/N: Ặc...*xỉu*) Khu vườn kì quái nhìn trông thì có vẻ như chuyện chẳng có gì ở Makai, nhưng mà thật ra chứa vô số điều nguy hiểm, mà nếu không phải là người thông thạo về thực vật Makai thì không thể biết được.(A/N:Em chịu! Sama! *lắc đầu*)

Chợt tôi bắt gặp một đôi mắt xanh lơ đang chăm chú nhìn mình. Một người thanh niên, à không, cậu ta giống một nam sinh hơn. À, cũng không đúng! Làm gì có nam sinh có tóc màu cam, dài ngang lưng và buộc đuôi gà như thế chứ?(A/N: thôi, túm lại là con trai ^^) Ánh mắt cậu ta nửa như muốn dò hỏi, nửa lại như thách thức. Trông cậu ta rất quen. Dường như tôi đã gặp cậu ta ở đâu rồi thì phải. Nhưng...ở đâu cơ chứ? Không tài nào nhớ ra nổi.

Cậu ta là ai?

Tôi khẽ cau mày. Cái nhìn của cậu ta bắt đầu làm tôi thấy khó chịu. Cậu ta rút cục là ai chứ? Sao tôi không thể nhớ ra chứ! (A/N: người hâm mộ chăng? o___o)

Bỗng nhiên, đột ngột không hề báo trước, cậu ta khẽ nở một nụ cười bí hiểm và quay người bước đi.

Cười ư?

"Xin lỗi đã để quý vị đợi lâu." Một giọng nói chợt vang lên, được tăng âm bởi phép thuật kéo tôi ra khỏi nỗi băn khoăn về người con trai đó. "Bây giờ lễ khai mạc đại hội xin được phép bắt đầu. Trước tiên, xin quý vị hãy chào đón Kitsune-Hime, đồng thời là Đại tiểu thư Hồ cốc: Tiểu thư Hanae!"

Hanae?...

--------------------------------
* H.Sakura
Hanae ngồi im lặng trong căn phòng mờ tối, trống trải. Cô khẽ thở dài. Cô mong đợi điều gì kia chứ? Hi vọng Kumiko sẽ tới đây và bảo cô ngay lập tức ngừng việc này lại ư? Không, cô biết. Kumiko sẽ chẳng đời nào làm vậy. Tất cả đã được chuẩn bị sẵn sàng và Kumiko sẽ không bao giờ chịu từ bỏ trò đùa mà cô ấy đã mất công sắt đặt. Dẫu là vì cô đi chăng nữa...

Vì cô...

Lệ tuôn trào trên khoé mắt Hanae. Cô đã biết trước vậy mà. Kumiko...chỉ coi cô như một người bạn, một người em gái không hơn không kém. Vậy mà...Cô mong đợi điều gì từ người ấy chứ? Một tình yêu chân thành? Không, Kumiko sẽ chẳng bao giờ yêu cô. Cô ấy chỉ coi tất cả như một trò chơi mà cô ấy nắm quyền điều khiển. Cô ấy chỉ thật lòng với một người duy nhất.

Keisuke...

Anh ta...Tại sao? Tại sao đối với Kumiko, chỉ có anh ta là quan trọng? Tại sao chứ? Thời gian đã trôi qua quá lâu rồi, liệu Kumiko đã có thể quên người ấy?

"Ta đã quên lâu rồi..."

Kumiko-sama...Liệu người có nói dối em không? Người thực đã quên người ấy? Hay là... Vẫn như ngày ấy, người đứng trước ngôi mộ phủ đầy tuyết, đôi mắt vô hồn...

Đau đớn...

Trống rỗng...

Em không muốn nhìn thấy người như thế...không muốn...

"Tuổi thọ của con người quá ngắn ngủi so với chúng ta." Người đã nói câu đó với một nụ cười thật buồn...

Em vẫn còn nhớ...Kumiko-sama...Em vẫn còn nhớ...

Hanae khẽ nấc lên và đưa vạt áo kimono lên lau nước mắt. Bộ kimono màu tím nhạt, màu mà cô yêu thích nhất. Chắc chắn Kumiko đã chuẩn bị bộ kimono này cho cô. Chỉ có cô ấy mới biết rõ cô yêu màu tím đến thế nào.

Từ nhỏ Kumiko đã ở bên cô như một điều dĩ nhiên...

Hanae ngẩng đầu lên, nuốt nước mắt vào trong. Cô không được khóc, không thể khóc. Cô là trung tâm của trò chơi. Cô phải hoàn thành tốt vai trò của mình.

Vì Kumiko-sama...

Hanae hít thở thật sâu, cố lấy lại bình tĩnh. Cô đứng dậy và bước đi nhẹ nhàng về phía cánh cửa, về phía ánh sáng.

Phía sau cánh cửa ấy...là lựa chọn mà Kumiko đã dành cho cô...


Được sửa bởi ngày Sat 2 Jun 2007 - 16:35; sửa lần 1.
avatar
Khách v
Khách viếng thăm


Về Đầu Trang Go down

Re: YYH fan fic

Bài gửi by Khách v on Sat 2 Jun 2007 - 15:12

----------------------------
*Kurama POV

RẦM!

Tên yêu quái thứ 6, và cũng là tên yêu quái cuối cùng nhanh chóng đỏ rầm trước mặt tôi. Lũ yêu quái này thật quá yêu ớt. Trận đấu kết thúc trong khi thậm chí còn chưa bắt đầu được đầy 10 phút. Với trình độ của bọn này thì làm sao tiến xa được chứ? Tôi thở dài và thu rose whip lại, nhẹ nhàng bước xuống võ đài.

“7 phút 24 giây!” Yusuke cười toe toét. “Chúc mừng! Chiến thắng áp đảo!”

“Cám ơn.”Tôi cười nhẹ nhàng. “Kết quả của mọi người thế nào?”

“Kuwabara thua rồi .” Yusuke lại cười, đưa tay chỉ qua bên cạnh. Kuwabara vẫn đang cau có liếc cậu sắc lẻm với một vài vết thương trên mặt vẫn còn đang rỉ máu.

“Cậu có sao không vậy?” Tôi lo lắng hỏi, đưa tay lên xem vết thương trên mặt Kuwabara. Không sao. Có lẽ chỉ cần bôi thuốc một vài ngày là khỏi. (A/N: Kệ nó! Anh quan tâm làm gì, sama! -______-)

“Không! Tôi ổn.” Cậu ta trả lời, vẫn nhìn Yusuke với đôi mắt hình viên đạn.

“Tự làm tự chịu thôi!” Yusuke giả vờ huýt sáo nhìn đi chỗ khác. “Ai bảo yêu quá làm chi!”

“TÔI KHÔNG CÓ YẾU!” Kuwabara thét rầm trời, điên tiết. “Chỉ tại đối thủ quá mạnh thôi!”

“Thôi nào, xin can hai người đó!” Tôi cười yết ớt, đưa tay can ngăn.(A/N: Lại nữa rồi, sama ~”~) Những lời cuối của Kuwabara làm tôi chú ý. “Đối thủ của cậu ư? Ai vậy?”

“Đó! Cái cậu có mái tóc màu cam kia kìa!” Cậu ta đưa tay chỉ vào đám đông đang đứng nhốn nháo bên cạnh võ đài.

Chính là cậu ta. Mái tóc màu cam nổi bật và đôi mắt xanh lơ đó, không lẫn đi đâu được. Cậu ta đang đứng trầm ngâm một mình, tách ra khỏi đám đồng ồn ào. Đôi mắt không còn vẻ thách thức nữa mà hơi buồn rầu. Mái tóc được cột lên cao, nhẹ nhàng buông xuống hai vai. Trông cậu ta thật hiền lành, khác hẳn trước đó.

Cậu ta là ai?

“Kuwabara.” Tôi gọi. “Cậu có biết tên cậu ta không?”

“Huh? Tên hả?” Kuwabara lặp lại, hơi ngạc nhiên. “Ưm…để tôi cố nhớ đã…” Cậu ta lúng búng. “Cái gì như là…Kei…thì phải. À đúng rồi. Cậu ta tên là Keisuke.”

Keisuke?!

Không nhớ. Tôi nhăn mặt. Cái tên Keisuke này chẳng có chút ấn tượng gì với tôi cả. Nhưng đôi mắt đó…Đôi mắt của cậu ta vẫn cho tôi một cảm giác quen thuộc không thê tả nổi.

“Cậu ta là yêu quái lửa.” Hiei bất ngờ lên tiếng. Cạu ấy liếc nhìn tôi lạnh lùng và lặp lại. “Cậu ta là yêu quái lửa! Tôi đã nhìn thấy cậu ta chiến đấu, không sai đâu!"

Yêu quái lửa…
Keisuke…
Đôi mắt xanh lơ đó…
Và tôi, rút cục đã gặp cậu ta khi nào, ở đâu chứ?
Không thể nhớ nổi…


--------------------------------
*H. Sakura

XOẸT!
Một ánh chớp loé lên đe doạ trên bầu trời Makai. Nơi đây dường như không bao giờ có ánh mặt trời, chỉ có mây đen và sấm chớp vẫn vũ suốt ngày đêm (A/N: Quên đi! Làm gì có ngày với đêm chứ! >"<). Dẫu vậy, việc đó cũng đã quá quen thuộc với cư dân Makai rồi.

Keisuke ngồi một mình trong căn phòng được chuẩn bị sẵn cho các thí sinh lọt vào vòng hai. Căn phòng rộng và thật sạch sẽ, nhưng Keisuke cũng chẳng hề tỏ ra là cậu có quan tâm đến chuyện đó. Cậu vẫn miệt mài tỉa tỉa cắt cắt, cắm từng bông hoa, xoay đi xoay lại đủ kiểu. Cậu thực sự không hài lòng. Chưa bao giờ cậu hài lòng với tác phẩm của mình cả. Khó tính. Có thể nói như vậy. Nhưng biết sao được. Tính cậu từ khi sinh ra đã vậy rồi. Cậu thích mọi việc phải hoàn hảo.

Keisuke nhẹ nhàng cầm một bông hoa lên. Hoa hồng. Thực ra loại hoa này vốn chẳng thể sinh trưởng ở Makai. Nhưng buộc phải nói, đây là một tác phẩm quá ư hoàn hảo của người ấy, người đã đem giống hoa về từ Ningenkai, chăm sóc nó. Nếu không có người ấy, chắc mấy bông hoa xinh đẹp này sẽ chẳng bao giờ có thể xuất hiện ở Makai, trưng ra vẻ đẹp rực rỡ của nó ở cõi địa ngục này.

Cậu không phủ nhận là cậu thích hoa. Rất thích. Những bông hoa mềm mại xinh đẹp ở Ningenkai, hay thậm chí là những bông hoa hung dữ, nguy hiểm ở Makai. Cậu thích chinh phục chúng.

Mà có lẽ...Kurama là một bông hoa rất đẹp.

Keisuke khẽ mỉm cười lạnh lùng. Thú vị thật, cái anh chàng Youko Kurama đó. Không hiểu bộ mặt nào mới là bộ mặt thật của anh ta. Lạnh lùng và tàn nhẫn...hay là dễ thương và hiền lành?

VỤT!
Cậu phóng mạnh cành hoa hồng trong tay vào tâm điểm lọ hoa. Tốt. Tác phẩm đã hoàn thành. Lần đầu tiên cậu thấy hài lòng với tác phẩm của mình, hài lòng với chính cậu.

Từ nhỏ cậu đã nổi tiếng là một người xuất sắc, khôn ngoan, lạnh lùng và thậm chí là...nghịch ngợm. À không, thực ra thì cậu không nghịch. Cậu chỉ đơn giản là thích bày trò trêu chọc người khác thôi (A/N: Thế mà không phải "nghịch"? o"O ) Không bao giờ cậu cần quá một năm để học một loại phép thuật, bất kể nó lạ hay khó đến thế nào đi chăng nữa. Người ta gọi cậu là thiên tài.

Chắc là vậy đấy! (A/N:*cười*)

Và nếu cậu muốn thứ gì, chắc chắn cậu sẽ không đời nào để nó vuột khỏi tay mình. Không một lần nào nữa...

"Keisuke..." Một giọng nói rụt rè vang lên. "Tôi có làm phiền anh không?"

Cậu quay vụt về phía cửa. Giọng nói này vốn đã quá quen thuộc với cậu. Là cô gái ấy. Cô gái với mái tóc nâu mượt mà. Hanae.

"Không." Keisuke mỉm cười nhẹ. "Tôi rất vui khi cô đến đây, Hanae."

"Ưm..." Hanae lần bước vào bên trong căn phòng, hai tay nắm hờ trước ngực, bối rối. "Tôi đến chúc mừng...Chúc mừng anh đã vào được vòng hai."

"Chuyện nhỏ thôi. Cô thừa biết là tôi thừa sức qua vòng loại mà." Cậu vẫn tiếp tục cười, nhưng đôi mắt thì lại lạnh lùng và sắc như dao. "Cô ngồi đi!" Cậu mời.

"Huh? À không, thôi khỏi!" Hanae lơ đãng đáp, đưa tay nghịch mấy bông hoa vẫn đặt trên sàn nhà. "Tôi lấy một bông được không?"

Gật đầu.

"Cám ơn." Cô thì thầm."Anh đã hoàn thành xong rồi sao? Tác phẩm của anh..." Cô đưa mắt nhìn những bông hoa được cắm với một hình dạng tuyệt đẹp. "Đẹp thật đấy. Nó giống như một Hán tự (Kanji) nào đó vậy." Cô thở ra, xoay nhẹ cành hoa trên tay.

"Đó là 'Kurama'..."

"'Kurama'?! Anh chọn một Hán tự rắc rối vậy à?" Cô tròn mắt nhìn cậu.

"Vì tôi thích. Thế thôi!" Cậu nhhún vai.

Im lặng. Hanae chỉ lặng lẽ nhìn cậu với một đôi mứt buồn rười rượi. Cô khẽ thở dài.

"Thôi, tô phải về đây!" Cô nhẹ nhàng nói. "Kumiko-sama đã biến mất rồi. Nếu không thấy cả tôi nữa, họ sẽ lo chết mất."

Im lặng. Keisuke chỉ lặng lẽ gật đầu, không đáp. Cậu cầm lọ hoa lên, đặt cạnh cửa sổ.

"À, Keisuke..." Hanae nói, đứng ngập ngừng trước cửa phòng. "Tôi...còn một việc nữa...muốn nhờ anh..."

"Gì vậy?"

"Hãy..." Hanae ngập ngừng, giọng run run. "Tôi xin anh...Hãy đưa người ấy trở về bình an...Nhé?"

"...Chắc chắn rồi!" Cậu mỉm cười hiền lành. "Tất nhiên là người đó sẽ trở về bình an, Hanae."

"Cám ơn anh..." Cô thì thầm, đôi mắt ánh lên vẻ vui sướng."Cám ơn rất nhiều..." Cô nói nhẹ như gió thoảng và nhanh chóng biến mất sau cánh cửa mở rộng.

"Chúc anh may mắn, Keisuke..."
avatar
Khách v
Khách viếng thăm


Về Đầu Trang Go down

Re: YYH fan fic

Bài gửi by Khách v on Sat 2 Jun 2007 - 15:12

---------------------------------

*Kurama POV

Gió...Gió tràn ngập không gian. Gió ở Makai, lạnh và thật độc. Gió mang mùi tử khí...

Tôi trèo lên khu cao nhất của Hồ cốc, nhìn quanh quất. Gió lướt qua tôi, vuốt nhẹ mái tóc tôi, thậm chí còn đùa nghịch với những lọn tóc mái, khiến nó cứ chọc vào mắt tôi. Thật khó chịu. Mà...Cậu ta đâu rồi nhỉ?

Tôi nheo mắt, cố gắng nhìn xuyên qua màn đêm đen kịt. Tối quá. Khốn khổ cho tôi là cậu ta lại toàn diện đồ đen nữa. Có lẽ sau này tôi nên ép cậu ta kiếm vài bộ đồ màu sáng. Cứ thế này chắc mắt tôi toét ra vì phải tìm cậu ta mất (A/N: Oh no! Sama, em không muốn thế >"<)

À, thấy rồi. Cuối cùng thì cái bóng của cậu ta cũng chịu hiện lên trong ánh chớp loé sáng bầu trời. Cậu ta đúng là đang ở đây. Công nhận "tin tình báo" tốt thật. (A/N: "tin tình báo"? )

"Đang nhìn gì vậy?" Tôi tiến lại gần sau lưng cậu ta, khẽ khàng lên tiếng. Dĩ nhiên cậu ta chắc chắn chẳng thèm ngạc nhiên hay bất ngờ gì đâu. Cậu ta rất lạnh lùng, luôn luôn lạnh lùng. Đôi lúc cũng làm tôi phát ngán.

"Makai." Hiei đáp nhát gừng. "Lâu quá không được nhìn nó như thế."

"Ồ..."

"Tìm tôi có chuyện gì à?" Hiei quay lại hỏi tôi, vẫn cái giọng đều đều.

"Bộ phải có việc mới được tìm cậu sao?" Tôi tinh quái hỏi lại, nhưng lẽ dĩ nhiên, vẫn giữ nguyên nụ cười ấm áp trên môi. (A/N: Sao thấy sama có vẻ gian quá đi ^^" )

"Oh"

"Đùa thôi!" Tôi bất giác cười phá lên. "Nhưng lân này thì đúng là tôi có việc muốn nhờ cậu thật." ^___^

"Huh?" Nhăn mặt.

"À..." Tôi bụm miệng, cố nín cười. "Tôi hy vọng cậu giúp tôi."

"Gì?"

"Dùng Jagan, tìm hộ tôi hai người được không?"

"Ai?"

"Hai cô gái. Một tóc dài màu tím nhạt, mắt xanh ngọc, đẹp lắm! Còn người kia thì tóc màu cam, dài ngang lưng, mắt xanh lơ. Tôi nghĩ họ chỉ quanh quẩn ở gần đây thôi." Tôi kết thúc câu nói bằng một nụ cười tươi nhất có thể.

"Tại sao phải tìm?" (A/N: Hiei. Cậu đang hỏi cung sama của tôi đấy à? *nhăn mặt*)

"Ưm..." Tôi ngập ngừng. "Người thứ hai đã giúp tôi lúc tôi bị lạc đường. Tôi quên chưa trả ơn cô ấy." (A/N: Cảm ơn được rồi, sama. Mắc mớ gì phải "trả ơn" chứ?:( )

"Thế còn người kia?"

"..." Chớp chớp mắt ^^

"Sao hả?"

"..."

"Này. Cậu bị câm hay bị điếc vậy?" (A/N: Cáu rùi ><") "Muốn tôi tìm thì phải trả lời đi chứ?"

"Xin lỗi, tôi không thể nói được." Tôi cười trừ. "Lúc khác tôi sẽ nói, nhưng không phải bây giờ. Thế...Cậu sẽ giúp tôi chứ?" Tôi nhìn cậu chờ đợi.

"...OK!" Thở dài chịu thua ^^

"Oh! Arigatou gosaimasu."

Hiei không đáp, chỉ ừm hửm trong cổ họng, Cậu bắt đầu tháo bỏ dải băng trên trán, dải băng đã che đi con mắt thứ 3 - Jagan của cậu. Cậu nhắm hờ hai mắt chính lại, tập trung vào con mắt thứ 3. Không gian lại chìm trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió rít, théo gào và đâu đó vang vọng lại tiếng ồn ào từ khu nhà, trung tâm Hồ cốc.

Một lúc sau, cậu mở mắt ra.

"Tôi nhìn thấy rồi." Cậu thông báo bằng một giọng nhạt nhẽo trong khi đưa tay buộc lại dải băng trên trán.

"Sao?"

"Cô gái tóc tím đang ở phía khu nhà chính, nơi ở của thành viên Hồ tộc." Cậu nói thêm, hình như hơi...rùng mình. (A/N: Ủa ủa, thật hả? *cười sướng, mắt long lanh*) "Cô ta đúng là... Cứ như là biết tôi nhìn vậy, liếc về phía tôi riết. Lại còn mỉm cười nữa chứ!" (A/N: Devil smile đấy ạ ^^)

Tôi mỉm cười khẽ. Không hổ danh là Suzuko, đe doạ được cả Hiei cơ đấy. Mà ánh mắt của cô ấy thì...Nghĩ lại cũng đáng sợ thật. "Thế còn người thứ hai?"

"..."

"Hiei?"

"Không thấy!" Cậu ta đáp. "Tôi đã tìm khắp trong vòng bán kính 20 km rồi. Không thấy cô gái nào như vậy cả."

"Hả? Nhưng mấy tiếng trước cô ấy vẫn còn ở đây mà?"

"...Tôi không biết. Có khi nào họ dùng 'bùa' không?"

"Không thể nào đâu." Tôi cắn môi suy nghĩ. "Đây là Makai cơ mà. Hay là cậu bỏ sót ở đâu đó?"

"...Không. Tôi đã tìm rất kĩ rồi." Im lặng một chút rồi Hiei lại tiếp tục. "Trong trường hợp này, tôi buộc phải hỏi cậu..."

"Ưm?" Tôi ngước mắt lên.

"Rốt cục thì...Kurama...cậu đã thực sự gặp cô ta chưa? Và liệu...Cô ta...có thật sự tồn tại không vậy?"

-----------
• H. Sakura

“Bảng B à?” Cô gái với mái tóc màu nâu mềm mại khẽ lên tiếng sau một hồi im lặng.

“Yup. Số 7!” Chàng trai đứng bên cạnh cô vui vẻ trả lời. Máu tóc màu cam khẽ bay bay trong gió.

“Cùng với Hiei và Umerashi Yusuke- 2 trong số 4 Reikai tantei mạnh nhất?” Cô liếc nhìn người đang đứng bên cạnh mình đầy nghi ngờ.

“Yup.” Lại cười. “Nhưng không phải 4, 3 thôi.”

“Và Youko Kurama bị đẩy qua bảng A?” Cô gái lại tiếp tục. “Trùng hợp quá ta? Tôi có nên nghi ngờ không nhỉ?”

“Theo tôi thì có.” Chàng trai nở một nụ cười rạng rỡ hơn gấp bội. “Thật may vì tôi muốn gặp anh ta cuối cùng nhất cơ.”

“Kei...^”^” Cô gái cau mày. “Anh đúng là...”

“Tôi sao?” Trả lời một cách cực kì tỉnh rụi. “Mà cái tên Kei đó kawai lắm ^^. Tôi bắt đầu thích nó hơn cái tên Keisuke hiện giờ rồi đấy!”

“Thì dù sao anh cũng đâu có phải ‘Keisuke’?”

“Yup. Hoàn toàn chính xác!” Vẫn tiếp tục cười.

“Phew.” Cô gái thở dài tỏ vẻ bất lực. “Tuỳ anh, làm gì thì làm. Miễn là đừng để người ta chú ý đến anh. Oshishou-sama bắt đầu đánh hơi thấy rồi đấy.”

“Uhmmm...Cái đó tôi không hứa được.” ^^

“Không-hứa-được?” Cô cau mày nhìn cậu. “Lại tiếp tục bày trò?”

“Yup.” Gật đầu. “Nhưng không phải tôi, là người ấy!” Cười rạng rỡ.

“Naniiii??????” Cô gái nhảy dựng lên. “Baka vừa vừa thôi chứ. Cả Hồ Cốc đang sục sạo khắp nơi để tìm người ấy đấy!”

“Ohh, coi nào, bình tĩnh đi, Hachan!” Keisuke phá ra cười. “Tôi cũng không biết nên cho người ấy xuất hiện không nữa. Cô thấy sao, Hachan?”

“Kiên quyết phản đối!”

“Ha, tôi cũng thế! Suzuko-san sẽ giết tôi ngay. Mà tôi còn yêu đời lắm. Tôi chưa muốn chết!” Cười rạng rỡ ^^

“...”

“Nhưng không chọc phá người khác thì không phải Kumiko và Keisuke, đúng không?”

“BAKA!!!! Sao lại nói ra tên người ấy?!”

“Ah, wên ^^” “ Hình như đã nhận ra mình đang nói gì ^^

“KEIIIIIII!!!!!”

“Gomen mà...”

“...”

“...” ^^”

“Phew. Mặc kệ anh!” Cô gái lại thở dài bất lực. “Nhưng tôi nói rồi, không-được-đụng-đến-một-sợi-tóc-của-người-ấy. Hiểu chưa?”

“Cả tôi nữa ha?!”

Sát khí ngút trời ^^”

“Không phải vì người ấy thì tôi xử anh rồi. Đừng có chọc tôi điên lên.”

“Oh, lại giận rồi. Tôi thích cái tính cách kia của cô hơn đấy, Hachan. TT____TT” (Sak: Author cũng thế TT^TT)

“Dịu dàng và mềm yếu hả?” Cô gái được gọi là Hachan cười khẩy. “Chừng nào xong vụ này thì ‘nó’ sẽ quay lại. Anh khỏi lo, Kei!”

“Wa~~~Hanae tội nghiệp của tôi~~~” Giả vờ rên rỉ. “Phải chia sẻ thân xác với Hachan độc ác. Tội nghiệp em tôi~~~” (Mei: Nước mắt cá sấu hả? Sak: Yup, chính xác đó, Mei! ^^)

“Na~ni?” Gương mặt cô gái chợt nở ra một nụ cười đáng sợ. “Tôi? Độc ác? Ừ, tôi vậy đó!” Gật gù. “Thế bây giờ anh muốn chết một cách nhẹ nhàng hay đau đớn đây, Kei?” Bẻ tay rôm rốp.

“ÁHHHHH. Hachan, tôi đầu hàng.” Vẫy cờ trắng TT___TT

“Biết điều thế thì tốt!” Mỉm cười. “Thôi, tôi về đây. Anh cũng đi nghỉ đi.”

“Hachan lo cho tôi?” Mắt lấp lánh.

“Nằm mơ đi.” Cô gái cười khẩy. “Vì sức khoẻ của anh cũng ảnh hưởng đến người ấy thôi.” (Sak: Thế không phải lo à? O____o)

“Oh TToTT”

“Chăm sóc mình cho tốt. Rảnh tôi sẽ ghé. Sayonara.”

“Sayonara. À, mà Hachan nè!”

“Huh?”

“Tôi ghét cô lắm đấy ^O^ Đi cẩn thận nhé.”

“Biết rồi, khỏi nhắc!” Cô gái vụt chạy đi với một nụ cười.
avatar
Khách v
Khách viếng thăm


Về Đầu Trang Go down

Re: YYH fan fic

Bài gửi by Saruchan on Sat 2 Jun 2007 - 15:23

Viết nhìu quá, đọc hổng hết :D, nhưng mo` lời văn hay quá, ss làm kit tự dưng nổi điên đi viết fic gòi TT^TT
avatar
Saruchan
Đại tướng quân
Đại tướng quân

Nữ
Tổng số bài gửi : 136
Age : 23
Tớ đến từ : abc
Sở thích : acb
Tâm trạng : acn
Thanks : 0
Points : 191300
Registration date : 30/05/2007

Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/white_kitten9x

Về Đầu Trang Go down

Re: YYH fan fic

Bài gửi by Haru on Sat 2 Jun 2007 - 15:34

Iu Moko quá!!!!!!!!! *Nhào vô ôm*
Thank em nhìu nhìu. Lôi nó qua đây hộ ss lười dã man này *chấm chấm nước mắt*
Vừa duyệt lại nó xong. Dài nhỉ? *cười* Nhưng xem lại hình như có vài lỗi chính tả thì phải!

"Ta đã quên lâu rồi..."

Kumiko-sama...Liệu người có nói dối em không? Người thực đã quên người ấy? Hay là... Vẫn như ngày ấy, người đứng trước ngôi mộ phủ đầy tuyết, đôi mắt vô hồn...

Đau đớn...

Trống rỗng...

Em không muốn nhìn thấy người như thế...không muốn...

"Tuổi thọ của con người quá ngắn ngủi so với chúng ta." Người đã nói câu đó với một nụ cười thật buồn...

Em vẫn còn nhớ...Kumiko-sama...Em vẫn còn nhớ...
Đoạn này ss nhớ là để color=violet. Sửa lại hộ nhé? Vì nó là POV nên quan trọng nhắm!
Uhm, tiện thể thêm Tình trạng fic vào cái. Incomplete. Bao giờ ss viết tiếp sẽ post sau :d
Giờ bàn về chuyện đền bù nhỉ? Thích gì? ^__^V

_________________
To love and more...
avatar
Haru
Đệ nhất tự sướng nhân
Đệ nhất tự sướng nhân

Nữ
Tổng số bài gửi : 217
Age : 26
Tớ đến từ : Một nơi nào đó... Who knows? ó v ò
Sở thích : Kuku~ vô số XD
Tâm trạng : Rất chi là phe phởn và... thảm hại /_\\
Tình trạng hiện tại : Hớn hở sống nốt những ngày còn lại *tung tăng*
Thanks : 0
Points : 191252
Registration date : 31/05/2007

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: YYH fan fic

Bài gửi by Haru on Fri 10 Aug 2007 - 4:49

Yeah, bỏ bê 2 tháng và cuối cùng bạn Haru yêu cũng mang cái fic này trở lại rồi đây. :lol!:

Tặng Moko, Yuu & Meo. Cám ơn vì đã ủng hộ. :oops:


*H.Sakura

Khu rừng chìm trong bóng tối. Màn đêm buông xuống, che chở cho người con gái xinh đẹp. Cô thở dài, ngước đôi mắt màu tím lạnh lùng lên bầu trời Makai với những đám mây đen vần vũ. Đã lâu cô không ngồi một mình trong khung cảnh này. Bao lâu rồi nhỉ? Hình như là... từ cái ngày nhìn thấy cô bé ấy, công chúa của Hồ cốc. Đã lâu lắm rồi...

Suzuko khẽ cựa mình. Cô ngả người tựa hẳn vào thân cây và nhắm mắt lại. Khác với không gian bình thường ở Makai, xung quanh cô yên tĩnh đến lại lùng, khác hẳn với không khí ở Hồ cốc, luôn ồn ào, náo nhiệt vì những trò đùa cợt, nghịch ngợm của Kumiko. Cô bé luôn làm cô cảm thấy lạ lùng, mạnh mẽ, thông minh, nhưng lại cực kì khó hiểu, luôn muốn thách thức cô. Lần này, hẳn cũng chỉ là một trò chơi thôi. Không sao, cô không hề ngán. Suzuko luôn sẵn sàng nhập cuộc mà. Nói gì thì nói, cô vẫn là một trong bảy vị lệnh chủ Hồ cốc, hơn nữa, cô lại là em gái tộc trưởng. Xưa nay chưa có việc gì có thể làm khó cô cả. (A/N: Yeah, không gì cả, trừ Kumiko, right?)

Cô gái khẽ chau mày, cố xắp xếp lại những việc đã xảy ra. Ban đầu là việc Hồ cốc bị buộc phải tổ chức đại hội võ thuật vì cái tên tộc trưởng Thuỷ tộc chết tiệt nào đó, rồi đến sự mất tích của Kumiko. Cũng may chưa có gì nghiêm trọng xảy ra. Kế tiếp là việc phát hiện ra tên yêu quái class D hay E gì gì đó, với một vết thương mà vừa nhìn qua Suzuko đã nhận ra là dấu vết của Whiprose. Trên đời này chỉ có bốn người có thể sử dụng. Không thể là cô, cũng không phải là Kyune. Cô gái đó rất ít khi ra khỏi Hồ cốc. Vậy thì chỉ còn lại hai người.

... Youko Kurama...

... Và Kumiko...

"Suzuko-sama." Một giọng nói vang lên phá tan không gian yên tĩnh. "Suzuko-sama, người ở đâu vậy?"

"Ta ở đây." Cô đáp lạnh lùng. "Có chuyện gì thế?"

"Dạ, thưa sama. Hắn ta đã tỉnh rồi ạ."

"Vậy sao?" Suzuko mỉm cười lạnh lùng. "Vậy thì chúng ta cũng nên đến hỏi thăm hắn một chút chứ nhỉ?"

Đêm chìm vào yên lặng...

*Kurama POV

Tôi ngước nhìn lên bầu trời đen kịt của Makai xuyên qua vài kẽ lá. Khu vườn này thật kì lạ. Dù ở Makai nhưng từng ngọn cây, cọng cỏ nơi đây vẫn mang một hình dáng y như những loại cây cỏ sinh sống ở Ningenkai. Những đốm sáng khẽ vườn khắp không trung, toả sáng lung linh như những con đom đóm nhiều màu sắc với một thứ ánh sáng dìu dịu, nhẹ nhàng.

Một tuyệt tác của Suzuko-sama. *cười -^^-*

"Kurama?"

Một giọng nói cang lên phía sau tôi khiến tôi giật mình quay phắt lại. Một cô gái. Một cô gái với mái tóc màu nâu ngọt ngào, mềm mại và đôi mắt đen láy. Tôi không mất nhiều thời gian lắm để nhận ra đây là tiểu thư Hanae, công chúa của Hồ cốc. Cô đang ôm một bó hoa cỡ lớn, đủ mọi loại hoa đầy màu sắc. Đôi mắt đen chiếu thẳng vào tôi trông thật lạnh lùng nhưng cũng... Nói ra có vẻ ngu ngốc nhưng... Rất quen thuộc.

"Kurama?" Cô gái cất giọng hồ nghi, mắt vẫn đăm đăm nhìn về phía tôi. "Đúng không?"

"À, vâng." Tôi giật mình lúng túng. "Rất hân hạnh được gặp cô... Tiểu thư."

Cô gái có vẻ không hề chú ý đến lời tôi nói. Cô bước đến bên bụi cây ngắt một vài bông hoa nhỏ. Tôi lúng túng nhìn cô. Dù sao thì tôi cũng là khách, tự tiện động chạm linh tinh thế này e là...

"Ngươi thấy sao? Nơi này đẹp chứ?" Đột nhiên, Hanae ngước lên nhìn tôi, mỉm cười. Một nụ cười nhẹ nhưng vẫn mang một chút vẻ gì đó, lành lạnh.

"Vâng..." Tôi trả lời, có hơi chút bất ngờ. "Quả là một tuyệt tác. Vườn hoa Ningenkai nẵm giữa Makai ^^"

"Hi." Cô gái phì cười. "Sở thích quái đản. Ngươi biết mà."

"Vâng." Tôi trả lời lấy lệ trong khi đầu óc không ngừng xoay như chong chóng để cố nghĩ xem tôi đã biết cái gì.

Cô gái lại cười, nhẹ nhàng ngồi xuống bãi cỏ xanh ngát. Không biết là cố ý hay chỉ là tiện tay mà cô ấy cũng kéo tôi ngồi xuống bên cạnh và mỉm cười. Kì lạ. Một nụ cười hết sức quen thuộc với tôi.

"Dạo này ngươi thế nào?" Hanae thân mật hỏi, đôi tay vẫn không ngừng mân mê một bông hoa cúc tím. "Ta ít khi nghe được tin tức về ngươi. Ta chỉ biết là hình như hiện giờ hình như ngươi đang làm Reikai tantei?"

"Vâng, cám ơn tiểu thư đã quan tâm." Tôi trả lời mà đầu óc vẫn không ngừng tự hỏi cái giọng điệu thân tình này rút cục ở đâu ra. Cô ấy nói như thể là đã quen biết tôi từ lâu lắm rồi vậy. "Tôi... mọi thứ đều ổn thoả cả."

"Vậy thì tốt." Cô mỉm cười vẻ hài lòng. "Chắc lần này ngươi đến đây vì nhiệm vụ? Ta chắc ngươi không ham hố gì Hime đâu."

"Vâng, đúng vậy." Tôi ngập ngừng. "Tiểu thư Hanae, xin lỗi, tôi biết tôi hơi đường đột nhưng... tôi có thể hỏi cô một câu được không?"

Hanae chớp mắt ngạc nhiên nhìn tôi nhưng cũng trả lời. "Dĩ nhiên, ngươi cứ hỏi."

"Tại sao Hồ cốc lại bị ép buộc phải tổ chức đại hội này thế? Ý tôi là... Hồ tộc vốn là một đại tộc ở Makai, sao lại..."

"À..." Cô thở dài. "Hỏi được câu này tức là ngươi cũng rất thông minh đấy. Mà..." Cô gái ngưng lại và mỉm cười. "...ngày trước ngươi cũng đã rất thông minh rồi."

"Vâng, tiểu thư..." Tôi ngập ngừng, vẫn không ngừng tự hỏi 'ngày trước' là ngày nào ^^" "Nếu tiểu thư không muốn trả lời cũng không sao."

"Chuyện này... Nói ra rất dài dòng." Hanae hơi cười, ngả người ra phía sau. "Hẳn ngươi cũng từng nghe mấy lời đồn đại về Kitsune-Hime?"

"Vâng, tôi có biết sơ qua."

"Từ đó ra cả đấy." Cô gái thở dài. "Ngươi cũng biết, Thuỷ tộc quan hệ vốn không mấy tốt đẹp với hồ ly chúng ta. Nay vì mấy lời đồn đại ấy mà họ không hiểu sao họ cứ nhất quyết đòi... cưới Hime cho bằng được >"< Từ chối thì không tiện, mà giao Hime ra thì lại càng không được. Ngươi cũng biết đấy, các cao thủ trong hồ cốc thì nhiều thật, nhưng phần lớn đều ngại phiền hà rắc rối. Lâu nay chúng ta đã cố giữ hoà bình với Thuỷ tộc, nếu từ chối lần này thì họ sẽ viện cớ gây chiến tranh. Chắc ngươi cũng hiểu."

"Uhm..." Tôi gật đầu. "Tôi hiểu rồi."

"Thật ra thì mọi người cũng không hề hà gì chuyện chiến đấu vì Hime. Nhưng mà... chỉ vì một câu nói mà mọi chuyện bây giờ lại thành ra thế đấy."

"'Vì một câu nói'? Ai nói vậy?"

Hanae khẽ cười bí hiểm. "Ngươi không nên biết thì hơn."

"Ồ vâng, tôi xin lỗi. Tôi... cám ơn tiểu thư rất nhiều."

Hanae không trả lời, chỉ im lặng nhìn tôi một cách ngạc nhiên. Sao vậy nhỉ?

"Tiểu thư? Có chuyện gì sao?"

"Hả? À không, không có." Cô gái mỉm cười nhè nhẹ. "Ta chỉ thấy hơi lạ thôi, ngày trước ngươi không gọi ta như thế."

"Huh?"

"Không lẽ... ngươi không nhận ra ta à?"

"Uhm... tôi..."

"Quên ta thật rồi sao?" Cô gái vừa nói vừa cúi sát về phía tôi.

"Tôi xin lỗi, tôi..."

"Vậy để ta nhắc lại cho ngươi nhớ nhé. Ta là..."

"Kyune-sama." (A/N: tên sao dễ thương thế không biết *mắt long lanh* Kyune~~~) Một giọng nói trong trẻo vang lên. "Kyune-sama, người đang ở đâu thế? Vòng chung kết sắp bắt đầu rồi, Kyune-sama."

"Ồ, ta phải đi rồi." Hanae ngạc nhiên nói, từ từ đứng dậy. "Không có mặt không được -^^-"

"A, tiểu thư..."

"Ta sẽ phạt ngươi sau. Lần sau ngươi mà còn không biết ta là ai nữa thì chết với ta." Cô gái cười, quay người bước đi. "Chúc ngươi may mắn. Nhưng đừng nhầm lầm, ta không hi vọng ngươi thắng đâu." Cô nháy mắt mỉm cười và bước nhanh ra khỏi khu vườn.

Rốt cục thì... Cô gái đó là ai nhỉ?

(TO BE CONT)
----------------------

Thắt nút nhiều quá, nó thành một mớ bòng bong mất rồi ^^" Chap sau bắt đầu công cuộc gỡ.

Anyway, thank for reading and thank more if you comment for me *kizz*

Comment! I need comment!!! >O<

_________________
To love and more...
avatar
Haru
Đệ nhất tự sướng nhân
Đệ nhất tự sướng nhân

Nữ
Tổng số bài gửi : 217
Age : 26
Tớ đến từ : Một nơi nào đó... Who knows? ó v ò
Sở thích : Kuku~ vô số XD
Tâm trạng : Rất chi là phe phởn và... thảm hại /_\\
Tình trạng hiện tại : Hớn hở sống nốt những ngày còn lại *tung tăng*
Thanks : 0
Points : 191252
Registration date : 31/05/2007

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: YYH fan fic

Bài gửi by Haru on Sat 9 Feb 2008 - 10:50

Người ta thường nói là đem con bỏ chợ quá lâu cũng có lúc phải tìm nó về ^^

-----------------------------------------

*Kurama POV

Đêm.

Như bất kì một đêm nào khác ở Makai, lạnh và mang một cái không khí đáng sợ đến kì lạ. Lẩn khuất đâu đó quanh đây là một thứ mùi đặc trưng, hiện diện ở mọi ngóc ngách ở Makai này.

Tử khí.

Tôi giật mình thức giấc khi một tia chớp xanh lè bất chợt loé sáng và tạo nên một tiếng động khủng khiếp trên bầu trời Makai. Thoáng nhìn quanh quất với một đôi mắt ẩn chứa một chút sự đề phòng, tôi chợt nhân thấy trong một góc phòng, Hiei vẫn còn đang say sưa chìm trong giấc ngủ của mình. Cậu có vẻ không bị ảnh hưởng bởi tiếng động đó cho lắm, một phần vì mệt, cũng phải, cậu đã khá vất vả trong ngày hôm nay mà. Nhưng tôi nghĩ, phần lớn có lẽ là do đã quen rồi.

Chính tôi cũng cảm thấy ngạc nhiên khi mình lại bị đánh thức bởi cái tiếng động không lấy gì làm bất ngờ lắm ở Makai này. Có lẽ là vì giấc mơ đó...

Khẽ đưa tay lên gạt đi vài sợi tóc trên trán, giấc mơ vừa tan biến lại hiện ra trong tâm trí tôi. Mờ ảo, cứ như thể bị bao phủ bởi một lớp sương dày đặc mà tôi không thể xua đi được. Tất cả những gì tôi nhận thấy chỉ là một bóng dáng mơ hồ, nhưng rất quen thuộc. Trong mơ, tôi đã gọi người ấy là một cái gì đó... một cái gì đó mà tôi không thể nhớ ra.

Lặng lẽ buông ra một tiếng thở dài trong không gian im ắng, tôi khoác vội bộ kimono lên người, nhẹ nhàng bước ra khỏi căn phòng. Tôi cần một chút không khí thoáng đãng hơn. Đầu óc tôi bây giờ đang bấn loạn kinh khủng. Có ai đó đã từng nói với tôi, khí lạnh sẽ giúp thư giãn đầu óc.

Khép lại cánh cửa phòng sau lưng mình, tôi lặng lẽ ngước lên nhìn bầu trời. Vẫn một màu xanh đen quen thuộc. Cái không khí lành lạnh của buổi đêm vây bủa quanh tôi, khiến tôi khẽ rùng mình. Nhưng mặc, tôi vẫn bước dọc theo con đường mà ngay cả chính tôi cũng không biết là nó dẫn đến đâu. Đơn giản, nó có thứ tôi cần. Một chút khí lạnh để làm mát đầu.

"Tiếp tục đi sẽ chết đấy." Một giọng nói trong vắt như sương đột ngột vang lên phía sau lưng tôi. Giọng nói rất quen, thậm chí đến chết tôi cũng không thể quên được. Tôi quay phắt người lại, tia nhìn chạm phải đôi mắt màu xanh lơ đang chăm chú nhìn tôi, một chút ngạc nhiên, nhưng phần lớn lại ẩn chứa đầy sự đau khổ, như thể bị tổn thương.

"Sao lại chết?" Tôi lơ đãng hỏi lại, không chủ đích. Thoáng thấy một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi Kumiko.

"Vì rất nguy hiểm thôi. Hồ cốc mà." Cô gái trả lời, chợt nắm lấy tay tôi, lôi tuột tôi qua một con đường mòn nhỏ khác. Tôi nghe thấy giọng cô vang lên thật rõ ràng. "Không ngủ được à?"

"Không."

"Tại sao?" Thấy tôi tự động đi theo, Kumiko lặng lẽ buông tay tôi ra, thong dong bước đi trước. "Hồi hộp?"

"Không, chỉ là không ngủ được thôi."

Kumiko đột ngột dừng bước, quay lại nhìn tôi, thoáng cười, rồi lại quay mình bước đi tiếp.

"Còn cô?"

"Thói quen khó bỏ." Cô gái đáp, vẫn không dừng bước, thậm chí cũng không quay lại nhìn tôi.

"Thói quen à..." Tôi lặp lại, không kìm được một nụ cười hiện lên trên môi. Thói quen kì lạ thật. Đi dạo trong một đêm đen không chút ánh sáng nào thế này, chẳng có một lí do nào. Chỉ là "thói quen"...

"Có ai đó đã từng nói rằng đi trong đêm sẽ làm thư giãn đầu óc..." Kumiko lơ đãng nói thêm, đưa tầm nhìn hướng về một phía vô định nào đó.

"Suzuko...?"

"Không."

Im lặng. Cả tôi và Kumiko đều không nói gì, cứ lặng lẽ bước đi như thế... Cả hai đều theo đuổi những suy nghĩ của riêng mình. Tôi cũng vậy, và tôi nghĩ, Kumiko cũng vậy.

"Cô có vẻ khác với lúc tôi mới gặp cô..." Tôi cười khẽ, phá tan không gian im lặng, vừa đi vừa cúi đầu đến từng nhịp bước chân của mình.

"Ai đó cũng đã từng nói đêm đen là lúc người ta bộc lộ con người thực của mình..." Một câu trả lời không thực sự là một câu trả lời, nhưng có lẽ cũng đã giải thích được phần nào.

"Cô cũng vậy?"

"Có lẽ..."

Tôi bật cười. Câu trả lời của cô... cứ như thể là một phỏng đoán mơ hồ, nhưng thực ra, tôi tin đó là một lời khẳng định chắc chắn.

"Sao anh lại cười?"

"Tôi chợt nhớ lại lời của bạn tôi sáng nay." Tôi lại cười, ngẩng đầu lên để đối diện với đôi mắt xanh phẳng lặng như nước hồ mùa thu. "Cậu ấy nghi ngờ tôi chỉ tưởng tượng ra cô thôi."

"Vậy anh nghĩ sao?"

"Tôi tin chắc là không phải." Tôi nói, bất chợt mỉm cười. "Nhưng giờ thì tôi cho là mình nên nghĩ lại."

"Ha." Kumiko thoáng bật cười. Tiếng cười của cô làm tôi cảm thấy thoải mái hơn một chút. Không hiểu tại sao... "Nếu anh nghĩ vậy, tôi thực sự cho là mình nên ăn mừng."

"Ăn mừng? Vì cái gì?"

"Thì như thế nghĩa là tôi giống với cô gái trong tưởng tượng của anh chứ sao? Không đúng à?" Cô cười, quay người bước đi tiếp.

"Không biết có phải thế không nữa." Tôi cũng cười, im lặng một lúc lâu, rồi lại tiếp tục nói. "Tôi có một giấc mơ..."

"Về một cô gái?"

"Tôi không biết. Nó quá mơ hồ..." Tôi ngưng bặt câu nói, ngước lên nhìn cô. Kumiko vẫn lặng lẽ bước đi, không nói gì. Nhìn từ phía sau, bóng dáng cô như chìm trong một màn đêm đen kịt, cô đơn đến kì lạ.

"Hồi sáng... có phải anh đã gặp Kyune không?" Giọng nói cô vang lên thật rõ ràng. Kumiko quay lại nhìn tôi, mỉm cười.

"Kyune?"

"Kyune, Hanae, Hachan... đều là một người cả." Cô vẫn cười, nhẹ nhàng bước lại gần tôi.

"À, vậy thì có." Tôi lúng túng trả lời. "Cô ấy toàn nói những gì mà tôi không hiểu mấy."

"Không hiểu à..." Kumiko lặp lại với một nụ cười buồn. "Không sao, chắc chắn rồi anh cũng sẽ biết."

Im lặng, tôi không nói gì, chỉ chăm chú nhìn cô. Kumiko quả thực rất khác so với lần đầu tôi gặp cô. Cô có vẻ như đang mang một nỗi buồn nào đó nặng trĩu trong lòng. Nói thật, tôi thích cô cười hơn. Nụ cười của cô làm tôi cảm thấy dễ chịu.

"Trời bắt đầu lạnh hơn rồi." Kumiko lơ đãng nói, đưa tay ra như thể đang hứng một thứ gì đó vô hình. "Anh nên về nghỉ ngơi. Mai sẽ là một ngày vất vả, đúng không?"

"Uhm... 4 trận tiếp theo của 2 bàng A-B." Tôi nói, chợt nhớ ra. Có lẽ tôi đã đi dạo lâu lắm rồi.

Kumiko nhìn tôi, cười và đưa tay ra chỉ về phía trước con đường, tiếp tục nói. "Cứ đi theo đường này thì anh có thể về khu nhà nghỉ. Tôi cũng phải đi thôi..."

"Kumiko!" Tôi giật mình gọi tên cô khi nhận ra cô đang quành sang một hướng khác. Kumiko quay lại nhìn tôi, đôi mắt xanh lơ chứa đầy vẻ ngạc nhiên. "Tôi muốn hỏi... Thật ra... Có phải tôi đã tưởng tượng ra cô không?"

"Đó là tuỳ anh nghĩ..." Cô nhẹ nhàng trả lời, khẽ mỉm cười đưa tay lên chào tôi và nhanh chóng biến mất.

Tuỳ tôi nghĩ ư?

(to be cont)

_________________
To love and more...
avatar
Haru
Đệ nhất tự sướng nhân
Đệ nhất tự sướng nhân

Nữ
Tổng số bài gửi : 217
Age : 26
Tớ đến từ : Một nơi nào đó... Who knows? ó v ò
Sở thích : Kuku~ vô số XD
Tâm trạng : Rất chi là phe phởn và... thảm hại /_\\
Tình trạng hiện tại : Hớn hở sống nốt những ngày còn lại *tung tăng*
Thanks : 0
Points : 191252
Registration date : 31/05/2007

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: YYH fan fic

Bài gửi by Haru on Mon 2 Jun 2008 - 8:59

*Sigh* Phần này ngắn thôi, sau đó tớ sẽ trưng pro của mấy bạn nhân vật không có trong truyện gốc~ Com cho tớ nha? ; ;
......

Xin lỗi, tớ không thể tự ngăn mình thêm nhân vật mới được = ="

=================

*H.Sakura

Gần sáng, trời bắt đầu mưa.

Phải nói, mưa ở Makai là một chuyện khá ư lạ lùng, nhưng mưa ở Hồ cốc lại không hẳn là chuyện đáng ngạc nhiên đối với cư dân trong cốc. Thời tiết trong Cốc, ngoại trừ chuyện không có ban ngày và sấm chớp suốt ngày đêm, thì vẫn có thể tạm coi là bình thường. Mưa tuy không nhiều, nhưng cũng có thể nói là rải rác quanh năm. Thỉnh thoảng, trong cốc còn có mưa tuyết. Tuyết phủ lên mọi vật một lớp mỏng, trắng mong manh. Con nít hồ ly tộc thích lắm, nhưng người lớn thì có vẻ không được vui. Với họ, tuyết thực sự chói sáng quá.

Đó âu cũng là một trong những điều kì lạ bí ẩn về hồ tộc mà người ta hay đồn đại.


Và giờ đây, thì trời đang mưa.

Mưa trắng xoá, thấm xuống mặt đất, mang theo cái hơi lạnh và ẩm ướt của mình. Tiết trời vốn đã lạnh, nay lại càng trở nên lạnh lẽo hơn. Khu phòng của các thí sinh tham dự đại hội trong Hồ cốc bỗng rộn rã lại thường, khác hẳn với không khí lặng lẽ ở đây. Cũng phải thôi, tận mắt chứng kiến một khung cảnh mà chỉ trong mơ mới có thể thấy ở Makai, khỏi phải nói người ta ngạc nhiên đến chừng nào.

Người con trai kéo nhẹ cánh cửa phòng mình, thoáng chau mày. Lũ người này... Thật ồn ào quá. Mưa thì sao chứ? Nói cho cùng cũng chỉ là nước thôi mà. Với người thuộc Thuỷ tộc như anh, chuyện này có gì đâu mà phải ngạc nhiên đến thế chứ? Bất chợt, anh nhớ ra, họ đâu phải là người Thuỷ tộc như anh, nhỉ?

Ryuu bật cười, lắc nhẹ đầu khiến mái tóc dài màu bạch kim thoáng bay nhẹ, buông hờ hững xuống sàn. Đôi tai hình vây cá màu xanh với những hạt ngọc trai trắng ngần cũng thoáng đung đưa. Anh khép nhẹ cánh cửa lại sao lưng mình, tự đi rót cho mình một tách trà nóng. Mưa có vẻ càng ngày càng nặng hạt, kèm theo một chút gió lốc lạnh lùa qua khe cửa.

"Mizu, tỉ muốn nói gì cứ nói đi, đừng lấp ló hoài như thế."

Ryuu lạnh lùng lên tiếng, phá tan không gian im lặng trong phòng. Người khác nhìn vào, rõ ràng là không thể hiểu anh đang nói chuyện với ai, vì hiện giờ chỉ có mình anh đang ở trong đấy. Nhưng bỗng nhiên, nước trong chiếc bình ngọc đặt ở góc căn phòng bỗng dậy sóng, cuộn tròn lên cao và dần dần tụ lại thành hình dáng một cô gái với mái tóc thật dài. Cô dường như được tạo thành từ vô số những phân tử nước nhỏ li ti, trong suốt.

"Ryuu..."

"Sao nào? Tôi đã nói rồi, muốn gì thì nói nhanh đi."

"Ryuu... cô gái ấy... không phải..." Mizu thoáng ngập ngừng, thân hình cô chao đảo trong phút chốc như thể sắp tan biến.

"Ý tỉ là Hanae hả? Tôi biết, cô ta không phải là người chúng ta cần. Nhưng xét đi xét lại thì cô ta cũng được đấy chứ." Ryuu nhếch mép, nhấp một ngụm trà rồi nói tiếp. "Còn gì nữa không?"

"Nguy hiểm... hãy cẩn thận..."

"Tôi biết, tôi biết!" Anh cau mày ngắt lời, ngao ngán đáp. "Lúc nào cũng cẩn thận cẩn thận, tỉ không có câu nào khác hay sao? Tôi biết tỉ lo, tỉ có trách nhiệm bảo vệ tôi. Nhưng tôi có phải là con nít nữa đâu. Tôi tự lo được."

"Ryuu..."

"Tôi đã nói là tôi tự lo được!"

Im lặng. Cô gái mở miệng, tưởng chừng như định nói gì đó rồi lại thôi. Cô lắc nhẹ đầu rồi vụt tan ra thành nước, cuộn vào trong chiếc bình, lại im lìm như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

"Bực thật, cứ lúc nào nói chuyện với Mizu xong là mình lại bị đau đầu." Ryuu lẩm bẩm, đưa tay lên day day trán, mày nhíu lại. Anh cầm ly trà bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Trời vẫn mưa, ẩm ướt và lạnh buốt.

"Tôi chờ xem cô sẽ lèo lái trò vui này đến đâu đấy, Kumiko."


Mưa phủ trắng xoá cả một vùng.




=======================

--Profile--



1. Kumiko
Tuổi: Khoảng 500-600, không rõ. Hình dạng bên ngoài khoảng 16.
Giới tính: Nữ
Tộc: hồ ly
Hình dạng bình thường là một cô gái tóc dài, màu da cam. Mắt xanh lơ. Mặc kimono cách điệu màu hồng + xanh nhạt.
Thân thế bí ẩn, không rõ xuất thân, nhưng chắc chắn là người Hồ tộc, và có lẽ là giữ một vị trí khá quan trọng. Tính cách kì quái, thích đùa, nhưng đôi khi lại tỏ ra trầm tĩnh đến lạ.

2. Hanae (hay còn gọi là Kyune, Ha-chan)
Tuổi: Kyune hơn 1500, Hanae thì khoảng 700-800. Hình dạng bên ngoài 17.
Giới tính: Nữ
Tộc: Hồ ly
Hình dạng bình thường là một cô gái tóc nâu, xoăn nhẹ, mắt màu xám.
Đa nhân cách *cười* Kyune tính tình mạnh mẽ, hiếu chiến và hiếu thắng, tỏ ra có quan hệ gì đó với Kurama. Còn Hanae lại hoàn toàn ngược lại, yếu ớt, thiếu ý chí và có vẻ như chỉ toàn nghe theo lời người khác sắp đặt.

3. Keisuke (hay còn gọi là Kei)
Tuổi: Ai biết! :in_love:
Giới tính: Nam
Tộc: có vẻ như là Hỏa tộc *cười*
Có vẻ bên ngoài giống Kumiko như tạc (ngoại trừ việc là con trai ^^) Tính cách không được bộc lộ nhiều, nhưng có vẻ là một người khá toàn diện, thích đùa. Có quan hệ gì đó rất mật thiết với Hanae và đặc biệt là Kumiko. :in_love: (và rất có hứng thú với Kurama:music_whistling: )

4. Suzuko
Tuổi: tớ đoán chắc phải trên 2000
Giới tính: Nữ
Tộc: Hồ ly
Mắt tím, tóc tím. Một trong 7 vị lệnh chủ Hồ cốc. Thông minh, lạnh lùng và quyết đoán. Có quan hệ mật thiết với Kurama, Kumiko và cả Kyune. Nói chính xác hơn, là người gắn kết 3 người này với nhau. Gắn kiểu nào thì... cứ đọc đi rồi biết = ="

5. Ryuu
Tuổi: hớ, không biết :cheezy:
Giới tính: Nam
Tộc: Thuỷ
Tóc bạch kim, dài chạm đất. Mắt xanh. Có mang cá = =" But bạn này thực sự rất cool.

6. Mizu
Tuổi:....
Giới tính: Nữ
Tộc: Thuỷ
Chị gái Ryuu, có khả năng tiên tri. Còn lại thì... mọi người đọc chắc cũng hiểu.

=======

Còn vắng ai không? ' . '

_________________
To love and more...
avatar
Haru
Đệ nhất tự sướng nhân
Đệ nhất tự sướng nhân

Nữ
Tổng số bài gửi : 217
Age : 26
Tớ đến từ : Một nơi nào đó... Who knows? ó v ò
Sở thích : Kuku~ vô số XD
Tâm trạng : Rất chi là phe phởn và... thảm hại /_\\
Tình trạng hiện tại : Hớn hở sống nốt những ngày còn lại *tung tăng*
Thanks : 0
Points : 191252
Registration date : 31/05/2007

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: YYH fan fic

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết