Home for anyone love manga
Bạn là Khách. Mời bạn đăng nhập hoặc đăng kí để sử dụng đầy đủ tiện ích của diễn đàn.

[Oneshot]Giáng Sinh Tình Yêu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

[Oneshot]Giáng Sinh Tình Yêu

Bài gửi by Nữ Hoàng Hành Hạ-TV on Tue 9 Sep 2008 - 9:59

Author: Tinhvặn
Beta-reader: Aki_chan
Rate:K+
Genres: humour, sa( có lẽ một xíu yaoi)
Status: oneshot
Warning: có một số từ ngữ nhạy cảm gây khó chịu cho bạn đọc khó tính, xin bạn hãy suy nghĩ kỹ trước khi đọc

A/N: viết trong lúc đang lên cơn ghiền yaoi, nên xin đừng ai than phiền fic điên điên, truyện có vài chỗ không thực nên có thấy điểm nào vô lý cũng xin mắt nhắm mắt mở nửa con, bỏ qua




GIÁNG SINH TÌNH YÊU





Xin chào, có lẽ các bạn không biết tôi là ai. Để tôi tự giới thiệu, tôi tên Neko Himatsuo, là một người dạy múa cho thiếu nhi và là…gay. Phải, tôi thích đàn ông và người tôi yêu thích nhất hiện giờ là ca sĩ Hondou Katanaki. Anh ta là ca sĩ kiêm diễn viên điện ảnh nổi tiếng, anh ta đẹp trai và có body cực hấp dẫn. Trong căn hộ chung cư nhỏ bé của tôi dán đầy ảnh poster của anh. Dĩ nhiên tôi không ngu mà để lộ ra mình là gay cho mọi người biết, tôi sống kín và bình thường đến nỗi còn hơn khối tên con trai bình thường khác. Ban ngày tôi đến lớp dạy múa bale gần khu chung cư tôi sống, bọn trẻ rất yêu mến tôi . Lý do tôi yên phận là ông thầy dạy múa mà không đi tham dự các giải thi đấu lớn không chỉ vì chấn thương ở chân lúc tốt nghiệp đại học, mà còn vì các bé trai trong lớp học nhỏ. Ấy đừng hiểu lầm, tôi không muốn phạm tội với trẻ vị thành niên đâu, chẳng qua trông chúng rất đáng yêu và tôi muốn mình là một ông thầy có trách nhiệm trông mắt chúng, chỉ có thế mà thôi. Ban đêm thỉnh thoảng tôi lui tới quán bar dành cho giới chúng tôi, ở đó ta dễ dàng tìm người tình một đêm, xin nhớ cho chỉ là sex-friend-one-night, không phải người yêu. Cuộc sống của tôi mỗi ngày trôi qua bình thường như thế từ khi tôi lên đại học cho đến sinh nhật lần thứ hai mươi sáu mới đây nhất của tôi. Mà sinh nhật của tôi lại đúng vào ngày 24/12, ngày giáng sinh, nên coi như tôi được mọi người trên khắp thế giới chúc mừng. Cho đến một ngày tôi gặp được người đàn ông hấp dẫn nhất nước, không, là nhất thế giới, mà nói hấp dẫn nhất vũ trụ cũng không sai, đã thay đổi cuộc sống cố ra vẻ bình thường của tôi thành cực kỳ bất thường

Chiều một tuần trước ngày giáng sinh, lớp học bị huỷ bỏ thế là tôi rảnh rỗi vài tiếng đồng hồ. Bây giờ chưa tới sáu giờ, tôi vừa đi lang thang trên đường, vừa nghĩ đến tối nay nên ăn một mình hay tìm đại một người nào đó cùng qua đêm. Tất nhiên “người nào đó” tuyệt không phải phụ nữ, tôi kính trọng họ nhưng tôi sợ nhất khi họ nói, thật khủng khiếp. Mẹ tôi là một minh chứng, bà nói suốt ngày còn hơn cái máy radio đời mới của tôi, bố tôi sớm qua đời có lẽ là để trốn khỏi bà, tiếc rằng ông tự do được vài năm thì phải đoàn tụ cùng bà. Đang đi thì tôi đứng khựng lại bởi nhìn thấy hai tên con trai đang hôn nhau nơi góc đường, hay nói chính xác là một người chống cự và một người thì cố cưỡng hôn. Tôi không phải kẻ nhiều chuyện, lẽ bình thường tôi sẽ đi tiếp đến cổng chung cư và leo lên thang máy, vào phòng rồi ngủ một giấc hay đi tắm. Nhưng mà mấy ngày nay, cái không khí giáng sinh đi đâu cũng có cặp đôi khiến tôi như quả bom nổ chậm dễ nổi khùng. Và phải chi hai người đó đừng có hôn nhau trước mắt tôi thì đã không có chuyện rắc rối xảy ra. (Bạn đừng nghĩ tôi là kẻ vô duyên, người ta hôn nhau thì kệ người ta, tôi không hơi đâu bận tâm). Nhưng khi tôi nhìn kỹ thì hết hồn vì nhận ra cái người bị hôn đó là Hondou Katanaki, thần tượng của lòng tôi. Tên khốn nào dám hôn thần tượng “yêu dấu” của tôi chứ, không thể tha thứ! Không kịp đắn đo suy nghĩ tôi lao tới đá bay tên đỉa đeo chân Hondou của tôi

-Yaaaa!!!!

-Á!!!

Một cú đạp trúng ngay mặt, hắn bay như hoả tiễn xa khỏi Hondou “yêu vấu” của tôi. Chẳng hiểu sao lúc bay hắn lại chơi nổi xoay một vòng đúng ba trăm sáu mươi độ, cái mặt “hun” ngay bức tường gạch xanh màu rêu. Tôi nhìn hắn lòng có chút hối hận sao mình đá nhẹ quá, phải chi mang giày đinh là đỡ rồi. Hắn dùng cái mặt bẹp dí trừng mắt nhìn tôi, sau đó quay sang nói với Hondou cuả tôi trước khi chạy đi mất

-Tôi sẽ không từ bỏ đâu, nhất định sẽ có được anh!

-Hell no!!!

Cái gì? Tôi có nhìn lầm không? Thần tượng của tôi đang làm cử chỉ vô cùng thô tục về phía con đỉa kia, đúng là thần tượng trên ti vi và ngoài đời khác xa nhau, giờ thì tôi đã tin lời của mẹ nói khi xưa. Thôi không sao, cái mặt đẹp trai và body hoàn hảo của Hondou cũng đủ vớt vát lại đựơc tính cách rồi. Đang suy nghĩ tôi chợt giật nảy người bởi bàn tay chạm vào vai tôi của Hondou, cứ như bị điện một ngàn vôn giật vậy, tôi xém chút cháy đen thui. Đưa tay lên ngăn trái tim đang đập liên hồi chực chờ nhảy khỏi lồng ngực, tôi quay sang nói với người yêu dấu bằng gương mặt lạnh hết sức có thể

-Anh không sao chứ?

-Tôi không sao, may mà có cậu đã cứu.

-Không có gì, vậy tôi đi nha!

-Khoan đã!

Tôi định chuồn lẹ thì bị anh ta nắm cổ áo lôi lại, tôi lắp bắp hỏi

-Còn…còn chuyện gì nữa?

-Cậu đã ăn cơm chưa?

-Chưa.

-Vậy lên phòng tôi đi!

-Làm gì???

Tôi la lên, làm gì có chuyện mồi ngon dâng tận miệng thế này. Nhưng biết đâu…, tôi tưởng bở nghĩ và đưa tay quẹt nước từ khoé miệng đang không ngừng tuôn ra. Lẽ nào giáng sinh này tôi không còn phải một mình nữa. Anh ta nhìn tôi cười nói, làm tim tôi mém chút ngừng đập, tôi thầm than, sao trên đời lại có người cười phát sáng đến thế này hả trời?

-Để cám ơn cậu đã cứu, tôi đãi cậu một bữa cơm.

-Thế mà tôi cứ tưởng…_ tôi vuột miệng nói để rồi sau đó phải lúng túng thanh minh

-Tưởng chuyện gì?

-Không…không có gì.

-Thế ta đi thôi!

Không đợi tôi có nhận lời hay không anh ta đã kéo tay tôi bước về phía chung cư nơi chúng tôi ở, anh mở cửa phòng 606, mời tôi ngồi xuống ghế salon và đưa cốc nước lạnh cho tôi

-Đây là phòng của tôi.

-…

Dĩ nhiên tôi biết đây là phòng của anh, mỗi sáng tôi đều đứng ở ban công nhìn bóng anh đi làm rồi mới tới chỗ dạy múa. Ngày anh dọn đến chung cư nơi tôi ở, suýt chút nữa tôi đã bay đến chín tầng mây không đạp chân xuống đất nổi. Tôi thầm cám ơn mấy chục lần tên theo dõi nào đó mà tôi không biết mặt đã quấy rối nhà của Hondou, và anh phải tới chung cư này ở tạm.Và mỗi ngày phải kìm lòng lắm tôi mới không mò xuống phòng anh để nhìn trộm qua ban công. Hondou lên tiếng làm cắt ngang đôi mắt của tôi đang quét tia lazer khắp lượt phòng anh

-Suýt quên tự giới thiệu, tôi tên Hondou Katanaki, tôi là ca sĩ, mà chắc cậu không biết tôi đâu!

-Sao không!? Tôi biết anh là ca sĩ kiêm diễn viên truyền hình nổi tiếng nhất nước.

-Làm sao cậu biết? Tôi cứ tưởng thanh niên bây giờ không thích xem những bộ phim tôi đóng chứ?

Anh ta ngạc nhiên hỏi, làm tôi giật mình vì hình như đã nói lỡ lồi. Đúng là không có người con trai bình thường nào lại đi hâm một cuồng nhiệt một người đàn ông thành công, nổi tiếng khác, thường thì người ta sẽ rất ganh tỵ. Nhưng tôi có phải là người bình thường đâu, không có tên gay nào mà không hâm mộ Hondou Katanaki. Mái tóc đen dài bồng bềnh lãng tử, sóng mũi cao và thẳng. Cặp môi chẻ hình trái tim, bờ ngực săn chắc đầy cơ bắp, làn da màu nâu đồng, chỉ có kẻ đui mới không rung động trước Hondou. Có chết tôi cũng không thể nói ra câu đó trước mặt anh ta. Nghĩ vậy nên tôi nuốt nước bọt gượng cười khan nói

-Đi đến đâu cũng nghe các bà, các cô bàn tán về anh nên tôi mới biết chút ít.

-Thì ra là vậy, mà tên cậu là gì?

-Neko Himatsuo.

-Neko?

Anh ta trố mắt hỏi lại, khoé mép giật giật, tôi biết kiểu phản ứng này là gì, tôi biết rõ quá mà. Tôi ngán ngẩm nói

-Muốn thì cứ cười đi, dù gì tôi cũng đã quen rồi!

Anh bối rối nói:

-Xin lỗi, chỉ là tôi thấy lạ sao có người lại đặt tên cho con trai mình là mèo?

-Đi mà hỏi mẹ tôi ấy, bà mê mèo đến mức hoá rồ. Nghe nói khi mang thai tôi bà đã nghĩ mình sẽ sinh ra một con mèo, và bà cực kỳ thất vọng khi thấy tôi có đủ hai tay hai chân. Thế là bố tôi vì để an ủi bà nên đã đặt tên tôi là Neko.

-Không ngờ sự tích tên của cậu cũng ly kì quá nhỉ, từ nay cậu cứ gọi tôi là Hondou.

-Thế đâu được, ta chỉ vừa mới quen nhau gọi thẳng tên thì không hay lắm!

-Không sao, tôi cũng muốn gọi tên cậu là Neko.

Anh ta lại cười, chết cái tôi dễ mềm như bún trước nụ cười cực quyến rũ này, thế nên tôi đỏ mắt ấp úng nói

-Tuỳ anh…

- Chết, đã trễ như thế này rồi! Cậu ngồi đây một lúc nhé, để tôi đi nấu cơm!

-Không cần đâu!

_________________
Yêu một người chỉ biết đó là yêu. Không yêu một người chỉ hiểu là không yêu. Tình yêu không thể lý giải bằng lời nói. Chỉ con tim mới có thể trả lời.
avatar
Nữ Hoàng Hành Hạ-TV
Trial Moderators
Trial Moderators

Nữ
Tổng số bài gửi : 79
Tớ đến từ : hành tinh hành hạ kế bên trái đất trong thái dương hệ
Sở thích : Hành hạ nhân vật trong fic
Tâm trạng : lười vô đối, phởn vô phương
Thanks : 0
Points : 164950
Registration date : 08/09/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: [Oneshot]Giáng Sinh Tình Yêu

Bài gửi by Nữ Hoàng Hành Hạ-TV on Tue 9 Sep 2008 - 10:00

Lại một lần nữa anh ta đi vào bếp trước khi tôi kịp nói hết câu.Tôi ngồi một mình thầm lo sợ, nguy hiểm quá, cứ tiếp tục ở bên anh ta thế này e rằng chuyện tôi là gay sẽ bị lộ ra mất, sợ rằng tôi không kiềm lòng được mà tấn công anh. Dù rất tiếc nuối nhưng tôi phải giữ khoảng cách với anh, đúng vậy, đành làm thế thôi, tôi không muốn anh phát hiện ra bản chất thật của tôi. Cứ nghĩ tới ánh mắt sẽ nhìn tôi đầy kinh tởm của người đàn ông quyến rũ nhất nước là tôi muốn cắn lưỡi chết quách cho rồi! Đang suy nghĩ vẩn vơ tôi giật bắn người bởi tiếng nói đột ngột của anh gọi tôi vào nhà bếp ăn cơm. Tay cầm bát mà mắt tôi không sao rời khỏi mắt khỏi đôi môi đang ngậm đũa của Hondou, thế là tôi phát bệnh triệu chứng ngây người thêm tác dụng phụ là chảy nước nơi miệng. Và tôi chỉ sực tỉnh lại khi tay Hondou quơ quơ trước mắt tôi khoảng chục lần

-Neh, cậu làm gì mà ngồi thừ ra thế?

-Hả? Ờ không, tôi chỉ là đói bụng nên mới đơ người thế thôi, tật xấu của tôi ấy mà!

-Cậu có gương mặt rất dễ thương, cứ ngồi ngơ ngẩn như vậy có ngày bị kẻ xấu tấn công đấy!

Tôi suýt chút phun ngụm nước canh vào gương mặt đẹp trai đang ngồi trước mặt mình. Có lẽ nào tôi bị lộ rồi chăng, sao anh ta lại nói thế chứ? Tôi lắp bắp hỏi:

-Sao…sao anh lại nói vậy?

-Thì như tôi hôm nay bị tấn công vậy đó! Gã lúc nãy là bạn đồng nghiệp cùng chụp ảnh người mẫu với tôi, hôm nay hắn bất ngờ thổ lộ nói thích tôi.

-Rồi sau đó? _ tôi hồi hộp hỏi

-Đương nhiên là tôi từ chối ngay. Không ngờ hắn đi theo tôi đến gần nhà rồi định cưỡng bức tôi, may mà cậu tới cứu kịp.

-Ha ha, anh đùa vui ghê, sao anh bị cưỡng bức được chứ!

-Dĩ nhiên là tôi đang nói đùa rồi, lúc nãy cậu không xông tới thì hắn đã nằm viện vài tháng!

-Vậy hắn ăn một đạp của tôi xem như may mắn nhỉ?

Tôi cười mà miệng cứng đơ, lần này thì tôi chắc chắn Hondou là straight. Chợt trong lòng thấy có chút hụt hẫng, tôi đang hy vọng gì nhỉ? Anh lại tiếp tục hỏi chuyện

-Cậu sống một mình à?

-Ba mẹ tôi đã qua đời, tôi sống ở chung cư này từ khi lên đại học.

-Sau này cậu sẽ cùng ăn tối với tôi như thế này nữa nhé?

-Sao có thể làm phiền anh được chứ!

-Có gì mà phiền, ăn một mình trong căn bếp rộng lớn thì buồn lắm. Tôi xem cậu như bạn, có hai người cùng ăn thì vui hơn.

-Chuyện này…

Được ăn cùng người mình thần tượng quả không hạnh phúc nào bằng, phải chi anh ta không phải Hondou Katanaki, người đàn ông hấp dẫn nhất nước thì đỡ quá rồi. Nhưng tiếc rằng anh ta lại là Hondou, một người đàn ông đầy quyến rũ và tôi vẫn là Neko, một tên gay. Vậy nên trước khi tôi không kiểm soát được mình mà phạm tội, tôi phải tránh xa anh ta. Thấy tôi im lặng anh lại lên tiếng hỏi

-Cậu không muốn ăn cùng tôi sao?

Nguy rồi! Anh ta đang dùng tuyệt chiêu nụ cười phát sáng đối phó với tôi, ánh sáng lấp lánh chói mắt làm tôi suýt mù tạm thời. Và… một con thỏ đã tự nguyện chạy vào bẫy sập của con sói

-Nếu…nếu chỉ ăn tối thì được!

-Hay lắm!

Hondou vui mừng ôm chầm lấy tôi, rồi xong, tôi thăng thiên thiệt rồi, ba mẹ ơi con sắp đoàn tụ cùng hai người đây. Cứ tiếp tục gần anh ta e rằng tuổi thọ của tôi sẽ sớm rút ngắn, nhưng ác cái tôi càng tránh càng bị anh ta tóm lấy dễ dàng. Ngày nghỉ anh ta lôi tôi đi khắp nơi, bất cứ khi nào gặp mặt anh ta cũng choàng vai bá cổ, lôi tôi về phòng anh. Làm tôi bao phen phải vào viện truyền thêm máu. Và mỗi lần tôi mở miệng từ chối gặp anh ta thì lập tức nụ cười phát sáng lại xuất hiện, tôi đành nước mắt lưng tròng gật đầu nhận lời như con rối gỗ. Tôi thở dài nhìn tấm poster hình Hondou dán nơi đầu giường, thầm than. Phải chi hôm đó đừng mất bình tĩnh xuất hiện trước mặt anh ta thì giờ tôi đã không lâm vào tình thế tiến lên là cửa quỷ, lùi xuống là vực sâu. Tiếng chuông cửa reo lên làm cắt đứt dòng suy nghĩ ngày càng tối tăm của tôi, bước ra mở cửa, mắt tôi mở to mém rớt ra

-Hi, Neko!

-Sao..sao anh…?

-Bạn tôi có vé xem buổi chiếu thử phim của đạo diễn nổi tiếng quốc tế nên tôi rủ cậu cùng đi cho vui.

-Anh chờ chút xíu, tôi ra ngay!

Tôi vội đóng sập cửa trước khi anh kịp bước chân vào phòng, có chết tôi quyết không để anh nhìn thấy phòng của tôi. Vì chỗ nào có tường là có dán hình poster của Hondou, chỉ trừ nhà tắm là không có hình của anh. Thay vội một cái áo thun màu vàng nhạt và quần jean bạc lủng đôi chỗ cách điệu, khoác thêm cái áo jean. Tôi mở cửa bước ra

-Xong rồi, ta đi thôi!

-Được.


Tôi theo anh đi vào thang máy, rồi cùng bước ra cửa. Tôi thắc mắc hỏi

-Sao anh không đi trước lấy xe?

-Xe tôi mới bị hư giờ đang nằm trong gara dưỡng sức.

-Hở! Vậy là hôm nay chúng ta sẽ đi bộ!?

-Uh.

-Và bây giờ là bốn giờ chiều, giờ tan học, tan sở làm, có nhiều người qua lại…

Tôi ngập ngừng nói. Hondou như không nghe hiểu lời ngụ ý của tôi hay đã quên mất mình là người siêu nổi tiếng, anh khoác tay lên vai tôi kéo ra ngoài

-Đi thôi! Dù chỗ chiếu phim không xa đây lắm nhưng không nhanh lên sẽ trễ đấy!

Tôi đi theo anh ta như kẻ phạm tội bị dẫn độ, phen này chết chắc rồi, người trên đường mà thấy Hondou thể nào cũng bu tới, và tôi được hưởng sái phần bị dẫm đạp. Chẳng lẽ Hondou không biết là đi ra đường vào giờ cao điểm lúc này không khác nào sói lạc vào bầy cừu, à không, là dê lạc vào bầy cáo, lại nhầm, là nai lọt vào bầy sói. Xui thay, chiếc xe bé nhỏ xinh xắn của tôi cũng đang nằm trong gara, có lẽ giờ nó đang cùng với xe của Hondou mở tiệc ăn mừng. Tất cả là tại Hondou cả, nếu không phải anh ta làm tôi vô viện nhiều lần để thêm máu thì tôi đã có thời giờ mà tân trang cho chiếc xe cà-tàng của mình. Không khí giáng sinh quấn quít lấy chân tôi, hít thở không khí lành lạnh vào buồng phổi tâm trạng tôi có phấn khởi lên đôi chút. Ngày mai đã là lễ giáng sinh và cũng là sinh nhật của tôi, chắc vẫn như mọi năm lại ăn bánh kem một mình. Vì tôi không còn người thân hay họ hàng nào gần bên để tổ chức sinh nhật, ba mẹ thì đã qua đời từ khi tôi lên đại học. Đang rầu rĩ tôi chợt phát hiện người đi đường đang nhìn chằm chằm vào mình, có lẽ nào lúc nãy do vội quá tôi đã ăn mặc kỳ quái? Tôi lo lắng nhìn mình qua tấm gương một cửa hàng thời trang, và lập tức hiểu ra ngay vấn đề. Kẻ bị tia không phải tôi mà là Hondou, anh ta dù đã hoá trang rất kỹ, đeo kiếng mát đen che hết nửa khuôn mặt, cộng thêm chiếc nón lưỡi trai đội sụp xuống, nhưng vẫn gây chú ý bởi dáng người cao ráo và đôi chân dài của một siêu người mẫu. Ngay cả dáng đi cũng phong cách hơn người thường, không gây chú ý mới là chuyện lạ. Nghĩ lại thì tôi và anh cùng đi xem phim vào trước hôm giáng sinh một ngày, ở một góc nhìn nào đó xem như chúng tôi đang hẹn hò với nhau. Nếu các nam phụ lão ấu mà biết tôi hẹn hò với Hondou chắc tôi tan xác quá. Nhưng chỉ nghĩ trong đầu thì có chết ai đâu, Hondou ngoài đời là thần tượng của mọi người, nhưng Hondou trong suy nghĩ của tôi thì chỉ của riêng tôi mà thôi. Nghĩ thế tôi không ngăn được mình cười thành tiếng, anh thấy lạ nên quay sang hỏi tôi

-Có chuyện gì vui à?

-Không có!

Tôi làm bộ mặt lạnh rất ư là xạo sự, anh chau mày vẻ thắc mắc nhưng cũng không hỏi gì nữa mà tiếp tục bước đi, tất nhiên đây là bí mật của tôi, làm sao nói ra cho anh biết được. Tôi cố tình bước chậm lại đi sau anh vài bước, ánh nắng trên đường rọi vào hai chúng tôi tạo nên hai chiếc bóng dài. Bóng tôi và anh hoà lẫn vào nhau, trông cứ như chúng tôi đang nắm tay tựa người vào nhau vậy. Tôi thầm mỉm cười, miệng huýt sáo khe khẽ một bài nhạc vui của giáng sinh, chân bước đi nhẹ như đang múa

_________________
Yêu một người chỉ biết đó là yêu. Không yêu một người chỉ hiểu là không yêu. Tình yêu không thể lý giải bằng lời nói. Chỉ con tim mới có thể trả lời.
avatar
Nữ Hoàng Hành Hạ-TV
Trial Moderators
Trial Moderators

Nữ
Tổng số bài gửi : 79
Tớ đến từ : hành tinh hành hạ kế bên trái đất trong thái dương hệ
Sở thích : Hành hạ nhân vật trong fic
Tâm trạng : lười vô đối, phởn vô phương
Thanks : 0
Points : 164950
Registration date : 08/09/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: [Oneshot]Giáng Sinh Tình Yêu

Bài gửi by Nữ Hoàng Hành Hạ-TV on Tue 9 Sep 2008 - 10:01

Nhưng dường như ông trời muốn thử thách sức chịu đựng của tôi, bộ phim đang chiếu đến giữa chừng thì Hondou ngồi ghế bên cạnh lăn ra ngủ khò, đầu gục vào vai tôi, đôi môi trái tim khẽ mở mời gọi. Trời hỡi, con đã làm gì nên tội mà ông nỡ thử thách con thế này. Mỡ dâng tới miệng rồi mà mèo không ăn được, thử hỏi có tức không chứ! Tôi vừa rủa ông trời vừa thầm niệm đi niệm lại câu “sắc tức thị không, không tức thị sắc…” suốt cả buổi chiếu phim. Thêm vài lần kiểu này chắc tôi bỏ nghề dạy múa đi làm nhà sư luôn quá, cầu mong tôi sẽ sống sót qua khỏi mùa giáng sinh này.


Chẳng hiểu sao ngày hôm nay đã là một ngày không bình thường mà tôi còn nổi hứng làm cho nó bất thường hơn. Hay có lẽ do lúc chiều bị Hondou kích thích quá nên tôi phải kiếm người giải toả chăng? Nói chung tôi đã tới quán bar và kêu một người cùng ngủ qua đêm. Xui cho tôi, Hondou nổi hứng đêm khuya không chịu ngủ cho rồi, lại chạy lên gõ cửa phòng tôi chỉ để nói vài câu nhảm

-Neko, bộ phim lúc chiều hay quá phải không?

-À.. ừ!

“Lúc đó anh có coi đâu mà nói phim hay” Tôi thầm nhớ lại tình cảnh lúc chiều và trống ngực đập loạn nhịp cả lên. Tôi phải đấm vào trái tim dở chứng mấy cái để nó thôi không nhảy điệu tăng-gô nữa. Và anh ta lại dùng nụ cười phát sáng tấn công tôi

-Có mấy bộ phim của đạo diễn đó rất hay, chúng ta cùng xem trong phòng Neko nhé?

-Bây…bây giờ hả?

-Chẳng phải khi nào có phim hay là Neko lại đòi xem ngay dù cho lúc đó là nửa đêm sao?

Hondou lại cười thêm lần nữa, nụ cười càng phát sáng lấp lánh đến mức tôi phải lấy tay che mắt lại dù đã quen nhìn nhiều lần. Nhưng tôi không thể để bị xỏ mũi mãi được, vận chút sức tàn tôi gượng gạo nói

-Hôm nay tôi mệt quá muốn ngủ sớm, có gì ngày mai ta nói nhé!

-Khoan…!

*Rầm*

Không để anh ta nói hết câu tôi đã đóng sầm cửa lại



==========
=======
=====

[color:c76d="DimGray"]

Hôm nay Neko sao thế nhỉ? Cậu ấy chưa bao giờ từ chối bất cứ yêu cầu gì của tôi, Neko dù là con trai nhưng lại dễ thương như một cô gái. Dễ nổi giận nữa chứ, hễ bất cứ ai đến gần là xù lông lên ngay, cậu ấy rất giống một chú mèo con, đúng là tên hợp với người thật. Nghĩ đến Neko tôi nằm trên giường khúc khích cười, từ ngày có cậu ấy bên cạnh tôi dần thấy yêu đời hơn. Chúng tôi mới chỉ quen nhau chưa đầy một tuần nhưng tôi cảm giác như đã thân với cậu ấy từ thưở nhỏ. Bên Neko tôi cảm thấy rất dễ chịu, còn vui vẻ hơn lúc ở bên những cô bạn gái lúc trước. Hôm nay cậu ấy mặc một bộ đồ trông rất dễ thương làm mấy gã trên đường phải ngoái lại nhìn, tự nhiên tôi lại thấy tức giận và bực bội liếc mấy gã đó một cú sắc như dao made in Thailand, làm mấy con chim bay trên trời rớt bịch bịch xuống đất. Tôi không muốn cho bất cứ ai nhìn Neko cả! Sao tôi lại cảm thấy tức giận khi người ta nhìn cậu ấy nhỉ? Đang vắt óc suy nghĩ tôi chợt nghe những tiếng động kỳ cục phát ra trên phòng Neko, giọng một người đàn ông lạ hoà lẫn với tiếng thì thầm của cậu ấy. Không hiểu sao tôi lại bật dậy khỏi giường chạy vội lên lầu để rồi tần ngần dứng trước cửa phòng cậu ấy không dám gõ cửa. Trong lòng tôi bừng bừng lửa giận, gã đàn ông đó là ai, hắn đang làm cái gì với cậu ấy mà gây ra tiếng ồn như thế? Ngay cả tôi còn chưa được cậu ấy mời vào phòng sao hắn lại dám hớt tay trên! Tay tôi chạm vào cửa và thật bất ngờ, cánh cửa không khóa, tôi mở hé cửa, tiếng nói chuyện lọt vào tai tôi hoà cùng với hơi thở gấp gáp, và một mùi nồng nặc mà tôi biết rõ nó là cái gì

-Đóng cửa sổ lại đi!

-Nóng lắm, cứ mở ra cho mát!

-Không được, đóng lại đi!

-Sao thế? Hay em sợ người ta nghe được tiếng của chúng ta? Như thế thì càng khoái cảm hơn chứ!

-Aaa…!

Tôi khép cửa lại, tôi không muốn nghe tiếp nữa. Khi nghe thấy những lời đó, cảm giác xuất hiện trong tôi đầu tiên không phải là kinh tởm như khi tôi nghe nói về gay. Tôi đã muốn mình thế vào chỗ gã đàn ông đó, tôi ganh tỵ vì hắn có được cậu, dù chỉ là thân thể. Khi chứng kiến cảnh tượng đó tôi như bị giáng một cú mạnh vào đầu, cả người mất hết sức lực, quái, thật ra tôi làm sao thế này?



============
========
====




Tia nắng sớm rọi thẳng vào mặt nhưng tôi không thèm đứng dậy kéo rèm cửa sổ lại, tôi đang rất bối rối. Đêm qua trong cơn ân ái, tôi đã gọi tên Hondou khi lên tới cao trào, tôi cảm thấy thật xấu hổ. Xem ra tôi đã yêu anh ta đến mức không kiểm soát được mình nữa rồi. Tiếng chuông cửa reo, tôi quay người úp mặt vào gối không muốn ra mở. Mắt tôi nhìn lướt qua đồng hồ treo trên đầu giường, tôi la lên

-9 giờ!?

Tôi cuống cuồng mặc vội đồ rồi chạy ra mở cửa, sao tôi lại quên mất hôm nay là ngày nhận tấm poster cực lớn chỉ phát hành có hạn của Hondou chứ! Thanh toán tiền với người giao đồ xong, tôi mặt mày tươi rói định bụng quay vào nhà tìm chỗ treo tấm poster này lên. Tôi đứng im ở cửa thầm nghĩ có nên mời Hondou tối nay cùng tôi mừng sinh nhật hay không, vừa không phải cô đơn đêm giáng sinh biết đâu lại có một món quà bất ngờ nào đó. Một giọng nói vang lên bên cạnh làm tôi giật nảy người

-Thì ra cậu là gay!

Cả người tôi đông cứng, có lẽ nào tôi đã bị ai đó phát hiện? Rõ ràng tôi đã che giấu kỹ lắm rồi mà, không có chuyện bị phát hiện được. Tôi tái xanh mặt mày quay sang bên trái nhìn kẻ vừa nói, và tim tôi tưởng như đã rớt xuống tận bao tử. Người vừa nói là Hondou, trên thế giới này anh ta là người cuối cùng tôi muốn biết sự thật về tôi. Hondou nói tiếp:

-Không ngờ cậu cũng là dạng như mấy tên đồng nghiệp ẻo lả của tôi! Thật không ngờ! Nghe nói người như các cậu lăng nhăng lắm phải không?

Tôi nổi khùng rồi nha, dù là người tôi yêu thích nhưng dám nói giọng xúc phạm đó thật không thể tha thứ được. Tôi lạnh lùng nhìn anh ta nói:

-Tôi là gay thì có liên quan gì đến anh? Người ngoài như anh làm ơn đừng có tự tiện bình phẩm này nọ về tôi!

Hondou mở to mắt nhìn tôi, chắc anh ta không ngờ bị một kẻ thường dân như tôi nói thẳng vào mặt như vậy. Đóng sầm cửa lại, tay tôi buông rơi tấm poster rớt xuống nền gạch vang lên tiếng cạch khô khốc. Tôi đổ gục người xuống kệ để dép, tay ép chặt vào lồng ngực thở hồng hộc như vừa chui ra từ ống cao su nào đó. Hết thật rồi, anh ta đã biết sự thật về tôi, chắc chắn chúng tôi sẽ không còn có thể gặp nhau được nữa. Vả lại lúc nãy tôi đã nói những lời như tạt nước lạnh vào mặt anh ta, chắc chắn bây giờ anh ghét tôi lắm . Nhưng mà, đã lỡ bị ghét rồi sao tôi không thổ lộ với anh ta luôn? Dù sao cũng sẽ không còn gặp nhau nữa, nói ra hết suy nghĩ trong lòng mình còn hơn là cứ giấu diếm cho nặng lòng! Thà một lần dứt khoát cắt đứt hết hy vọng để mà sống thanh thản, dù sao bạn bè cũng thường nói tôi là kẻ khờ siêu cấp vũ trụ và mặt dày hơn tấm thớt, có gì phải sợ! Nghĩ thế nên tôi mở cửa chạy xuống tầng lầu nơi Hondou ở



===========
========
=====




[color:c76d="DimGray"]Bực quá đi! Đáng ra lúc sáng tôi muốn gặp Neko chỉ để mời cùng đi ăn, nhưng khi nhìn thấy dấu hôn trên cổ cậu ấy thì tôi chợt nổi giận, nói ra những lời quá đáng như thế. Giờ thì Neko đã giận tôi rồi, chắc cậu ấy không bao giờ muốn nhìn mặt tôi nữa. Nghĩ đến từ nay không còn cùng cậu ấy đi dạo phố, ăn cơm, thức đêm xem phim, trò chuyện. Tôi bỗng thấy như cả người mất hết sức lực, buồn bã, ủ rũ, không còn thiết tha làm gì nữa. Tôi uể oải nằm trên giường suy nghĩ về những khoảnh khắc tươi đẹp vui vẻ bên Neko, được một lúc tôi ngồi bật dậy tự cốc vào đầu mình mấy cái. Sao tôi ngu thế này, không phát hiện ra sớm hơn. Neko đã bước vào cuộc sống của tôi rất tự nhiên, và ở luôn trong trái tim tôi lúc nào không hay. Sao tôi không sớm hiểu ra nguyên nhân tôi nổi giận không phải vì Neko là gay hay cậu ấy lừa dối tôi, tôi giận vì gã đàn ông khác đã chạm vào cậu. Tôi tức giận không muốn ai khác nhìn vào Neko, suốt ngày bên cạnh cậu ấy bỏ bê công việc không chỉ đơn giản vì nói chuyện hợp nhau. Tất cả chuyện này chỉ để chứng minh một điều duy nhất. Tôi lao nhanh ra khỏi cửa, chạy lên lầu nơi chú mèo bé nhỏ của tôi đang đợi. Tôi phải nói thật lòng mình cho cậu ấy biết, tôi không phải ghét cậu ấy, mà là…


=============
========
=====




Toà chung cư cao hơn mười tầng lầu, có hai bóng người ở tầng sáu và tầng bảy cùng lúc bấm thang máy, thang máy vừa nhích lên tầng bảy, thì người tầng sáu bấm nó xuống, cứ thế bấm lên và xuống, xuống rồi lại lên. Sau một hồi giằng co bất phân thắng bại với đối phương giấu mặt, kết quả là cái thang máy đáng thương quyết định đình công, không thèm nhúc nhích nữa. Hai thân hình lịch bịch chạy xuống và chạy lên lầu bằng phương tiện có từ thời đại đồ đá, đồ đồng…đồ mũ, đó là hai cẳng. Do chưa bao giờ leo lầu, mà một tầng lầu lại có tới mười mấy bậc thang , do đang rất là mệt đến tối mắt tối mũi, thế nên đã xảy ra một vụ sao chổi đụng trái đất chấn động, toà chung cư sau một hồi lung lay cuối cùng cũng đứng vững bình yên. Hai con người đang nằm sải lai, sau khi nhìn nhau đắm sờ đuối cùng bật dậy và đồng thanh như một dàn hợp ca lâu năm la lên ba chữ…


Đêm giáng sinh, tuyết rơi, người qua lại chật cứng đường đi, những đôi tình nhân ôm xiết lấy nhau để sưởi ấm cho nhau. Trên tầng lầu cao, hai thiên thần đang say ngủ bình yên. Đêm giáng sinh, đêm thánh an lành



END

_________________
Yêu một người chỉ biết đó là yêu. Không yêu một người chỉ hiểu là không yêu. Tình yêu không thể lý giải bằng lời nói. Chỉ con tim mới có thể trả lời.
avatar
Nữ Hoàng Hành Hạ-TV
Trial Moderators
Trial Moderators

Nữ
Tổng số bài gửi : 79
Tớ đến từ : hành tinh hành hạ kế bên trái đất trong thái dương hệ
Sở thích : Hành hạ nhân vật trong fic
Tâm trạng : lười vô đối, phởn vô phương
Thanks : 0
Points : 164950
Registration date : 08/09/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: [Oneshot]Giáng Sinh Tình Yêu

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết