Home for anyone love manga
Bạn là Khách. Mời bạn đăng nhập hoặc đăng kí để sử dụng đầy đủ tiện ích của diễn đàn.

Nước mắt dành cho ai?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Nước mắt dành cho ai?

Bài gửi by Ien Kurado on Wed 9 Jul 2008 - 6:22

Tác giả: Ien Kurado
Title: Nước mắt dành cho ai?
Thế loại: Gay.
Rating: T ( lần đầu thấy mình trong sáng lạ)
Note: tặng ss krad, em yêu ss nhất. ss nhớ viết fic tặng em nghen.
Warn: truyện có tính chất u ám, có một số từ nặng. Không có yaoi.
ĐỀ NGHỊ CÂN NHẮC KỸ TRƯỚC KHI ĐỌC VÌ TRUYỆN MANG NHIỀU CHI TIẾT TÂM LÝ SÂU SẮC. TÁC GIẢ SẼ KHÔNG CHỊU TRÁCH NHIỆM BẤT KỲ TRƯỜNG HỢP NÀO.
(Đây là câu truyện hoàn toàn có thật nhưng do có một số vấn đề nên tác giả không thể để tên người thật Xin cảm ơn)
avatar
Ien Kurado
Adminitrator
Adminitrator

Nữ
Tổng số bài gửi : 35
Age : 23
Tớ đến từ : Vietnamese yaoi's kingdom
Sở thích : háo zai
Tâm trạng : điên loạn
Tình trạng hiện tại : bấn loạn
Thanks : 0
Points : 168200
Registration date : 07/07/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Nước mắt dành cho ai?

Bài gửi by Ien Kurado on Wed 9 Jul 2008 - 6:23

Nước mắt cho ai?

Tôi luôn tự hỏi, Huy có bao giờ khóc. Khi tôi đặt câu hỏi đó với cậu ấy, Huy chỉ cười và nói:


- Lúc mới sinh ra ai chẳng khóc Hà ngố.

Câu trả lời cũng đúng, nhưng ý tôi đâu phải thế.


- Huy chỉ khóc khi mẹ mất...chỉ lần đó thôi.

Thực sự mà nói, từ khi quen Huy đến nay, chưa bao giờ tôi thấy câu ấy chảy nước mắt. Nhưng nếu trong hoàn cảnh bây giờ, cậu có rơi nước mắt không Huy?


- Hùng- Huy lặng người đi khi thấy người yêu đang ôm hôn một cô gái khác ngay trước mặt câu. Nếu trong hoàn cảnh này cậu sẽ khóc chứ?

Huy là một cậu bé luôn xù gai với người khác, không cho ai chạm đến mình. Tình cảm của cậu ấy đã được cất giữ sau trong trái tim. Tôi và Huy than từ nhỏ nhưng thực sự, tôi vẫn không hiểu được con người thật của cậu ấy. Huy không đeo mặt nạ trước tôi nhưng trái tim cậu ấy vẫn chỉ hơi hé mở. Hùng là người đầu tiên cậu ấy yêu, trái tim Huy gần như gần như đã mở hoàn toàn. Thật không ngờ…


- A, thằng pêđê mà anh nói đây phải không? Mẹ kiếp! nó ăn cái *** gì mà trắng thế? Anh bỏ nó không thấy tiếc à?- Con nhỏ ngồi trong long Hùng cười khúc khích.


Tôi đứng cạnh Huy, trời lạnh buốt mà cả người nóng bừng như có lửa đốt khi nghe câu nói nhạo báng ấy. Trái tim bỗng thắt lại, giận dữ, nhói đau. Đứa con gái đó, nó có quyền gì mà nhạo báng Huy. Cả thằng Hùng nữa, vẫn luôn mồm nói yêu cậu ấy, vậy mà giờ đây lại đang ngồi cười ngả ngớn cùng con bồ, hùa theo những lời nói miệt thị nhục nhã. Chỉ vì Huy gay? Vì cậu ấy đã trao tặng tình yêu của mình cho một người con trai? Tôi bật cười, giọng cười khan, cay đắng. Mù quáng, tôi đã quá mù quáng khi để một con chó như vậy đến gần và phỉ báng Huy. Những cơn gió đang thổi lạnh lẽo cũng không làm dịu được cơn giận dữ trong lòng. Đánh! Tôi muốn đạp nát hai khuôn mặt đang nở nụ cười khinh bỉ kia và móc những cặp mắt đang ngạo nghễ nhìn Huy.

- Hà, không đáng đâu- Huy vội ngăn lại, vừa lúc thân người tôi lao lên.

- Huy, bọn chúng đang cười Huy đó- Tôi gần như gào lên, bức xúc cho thái độ nhẫn nhịn của cậu.

- Bọn chúng không đáng để Hà đánh, Hà đánh nhau bảo vệ Huy chứ không phải đi đánh chó- Huy mỉm cười nhẹ. Cậu ấy lục túi lấy một chiếc chìa khoá và một cái di động đặt lên bàn Hùng, kéo tay tôi đi ra khỏi quán. Huy à, cậu đang đau đúng không? Tôi phải làm gì để bảo vệ cậu đây? Tôi thật quá vô dụng mà, Huy ơi, tôi xin lỗi cậu. Xin lỗi vì đã có mắt mà như mù. Tôi không ngăn cản hắn và cậu. Lỗi là ở tôi mà.

- Huy đau lắm không?

- Đau lắm chứ, Huy yêu Hùng mà.- Huy mỉm cười hiền. Sao lúc nào Huy cũng chỉ cười? Sao lúc nào Huy cũng bình thản như không có chuyện gì xảy ra? Sao Huy cứ phải che dấu cảm xúc của mình? Khóc có phải nhẹ nhõm hơn không? Chẳng lẽ con trai không được khóc?

- Vậy sao Huy không khóc?- tôi nói mà cổ họng cứ nhẹn lại, mãi mới nói lên lời được.


- Không khóc được- Huy mỉm cười, cúi đầu nhìn xuống đất. Tay Huy đan vào nhau đặt lên đùi. Huy không khóc được ư?

- Sao lại khóc? Huy còn không khóc mà. Thương hại Huy sao?- Huy mỉm cuời hiền lau nhẹ má tôi. Tôi khóc? Phải tôi khóc, khóc thay cho Huy. Huy không khóc được thì tôi sẽ khóc, tôi khóc thay cho Huy. Tôi khóc để làm ấm long Huy. Tôi ôm Huy thật chặt. Tôi sẽ khóc thật to để làm ấm lòng Huy. Tôi sẽ khóc thay Huy. Nước mắt tôi dành cho cậu có làm ấm lòng cậu không hả Huy?
***

- Huy xem yaoi chưa? Thể loại đó hay lắm, được mấy ông bà trong hội mình kết lắm đó- tôi toe toét đưa cho Huy cuốn truyện. Huy hơi nhướng mày lên, lật lật ra xem, rồi khẽ mỉm cười.

- Ước gì chuyện tình của Huy cũng đẹp như vậy nhỉ?


Rồi Huy để cuốn truyện xuống bàn quay ra nói lái sang truyện khác. Tôi biết Huy vẫn chưa quên được Hùng, chuyện đó đã tạo ra một vết thương rất sau trong trái tim cậu ấy. Vết thương đó tôi không thể chữa khỏi. Đôi khi tôi thầm ước mình là con trai để có thể chữa khỏi vết thương đó. Nhưng tôi là con gái. Huy không yêu tôi và điều đó tương đương với việc tôi không thể chữa khỏi vết thương đó được. Tôi chỉ có thể an ủi cậu ấy thôi. Nước mắt của tôi có thể an ủi cậu không, Huy?

***

Hùng bây giờ đã thay đổi hoàn toàn với Hùng trước kia.Từ sau khi chia tay với Huy, cậu ta quay ra bắt nạt Huy. Trước kia Hùng vui vẻ, hoà đồng với tất cả mọi người thì bây giờ hắn ta là quỷ santan trong mắt mọi người. Hắn cho loan tin Huy là gay khắp trường rồi trêu trọc Huy khi không có tôi bên cạnh. Dù sao đi chăng nữa hắn cũng phải ngại tôi. Chuyện này tôi biết, Huy biết, hắn biết. Vì sao ư? Nếu tôi là một đứa con gái chỉ có mỗi cái đai đến karate thì cũng chẳng ăn nhằm gì với hắn. Nhưng đó là “ nếu” còn sự thật thì vẫn là sự thật. Ai động vào tôi thì tương đương với đối đầu với Chiến gà- người đứng đầu hội trộm cướp khu tôi. Không phải kiêu căng nhưng tôi là em gái rượu của hắn, động vào tôi xem? Đào mồ chôn trước rồi hãy gây sự với tôi.


- Hà đừng qua lại nhiều với hội Chiến gà nữa- Huy luôn nhắc nhở tôi.

Cậu ấy không ghét anh Chiến nhưng không thích đánh nhau. Tôi đánh nhau để bảo vệ cậu ấy mà Huy còn dỗi tôi suốt 1 tuần liền. Còn nhớ hồi bé, mấy đứa hàng xóm to con cứ trêu Huy là thằng ái. Tôi lao vào cắn xé chúng nó và bị đập đầu vào tường. Huy mắng tôi té tát rồi con dỗi tôi 1 tháng không thèm sang nhà tôi chơi. Đợt đó tưởng nghỉ chơi luôn mất, cũng may cậu ấy còn chút tình cảm bạn bè bỏ qua cho tôi. Sau lần đó tôi mới đi học võ để không sợ bị thương rồi bị dỗi thì khổ lắm. Trước khi Huy quen Hùng, tôi và hắn đã từng đánh nhau vì bạn hắn dám trêu Huy. Sau lần đó, hắn mới bắt đầu để ý đến Huy. Tưởng chừng Huy đã tìm được tình cảm chân thành, thật không ngờ, hắn lại là loại chó má. Thật tôi không hiểu tại sao Hùng lại trở nên như thế, tôi vẫn không thể tin nổi. Con người ta quá giả tạo ư? Giả tạo một cách hoàn hảo ư. Tôi không bao giờ tha thứ cho hắn. Không bao giờ.


- Ê, thằng pêđê- mấy thằng con trai trong trường bắt đầu gọi Huy như thế. Rồi mấy đứa con gái đứng gần đó cười khúc khích và nhìn cậu ấy với ánh mắt có một chút khinh bỉ một chút thương xót. Tôi khinh những ánh mắt đó. Nó không xứng đánh để nhìn vào Huy. Cậu ấy không phải là dạng đáng bị nhìn với ánh mắt đó. Là gay thì sao? Gay không phải là người? gay không được sống cùng đất với mấy người. Xã hội này đầy những dị nghị, những người như Huy có được một cuộc sống hạnh phúc thật khó. Càng nghĩ tôi càng thương Huy. Thằng bạn nối khố của tôi. Tôi sẽ bảo vệ Huy cho đến khi có một người có thể thay tôi bảo vệ cậu ấy. Người đó sẽ đến và người đó sẽ mang lại hạnh phúc cho Huy.
avatar
Ien Kurado
Adminitrator
Adminitrator

Nữ
Tổng số bài gửi : 35
Age : 23
Tớ đến từ : Vietnamese yaoi's kingdom
Sở thích : háo zai
Tâm trạng : điên loạn
Tình trạng hiện tại : bấn loạn
Thanks : 0
Points : 168200
Registration date : 07/07/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Nước mắt dành cho ai?

Bài gửi by Ien Kurado on Wed 9 Jul 2008 - 6:24

***

Tuy bây giờ Huy luôn bị bọn trong trường nhìn với ánh mắt khinh bỉ nhưng chưa bao giờ cậu có một cái cau mày hay một chút gì buồn vì những lời gọi đó.Huy vẫn luôn chạy sang lớp để buôn dưa lê dưa chuột với tôi. Tôi cũng không nhắc gì đến chuyện đó vì sợ Huy buồn. Huy à, cậu mạnh mẽ đến vậy ư?

- Hà lại khóc, đồ mít ướt- Huy bẹo má tội, quyệt nhẹ những giọt nước mắt đang rơi. Tôi không phải dạng mít ướt, mà nói trắng ra rất ghét những đứa con gái hay khóc. Vậy mà giờ đây, chỉ cần nghĩ đến Huy là tôi lại muốn khóc. Tôi chỉ khóc thay cậu thôi Huy ạ.

- Huy không tức, không buồn à?- tôi quyết định hỏi cậu ấy. Tôi muốn biết cảm xúc thực sự của Huy.


- Tức làm gì? Buồn làm gì? Tức và buồn để nhan sắc chóng phai tàn à? Sau này xấu xí quá chẳng ai thèm yêu nữa thì khổ.- Huy lè lưỡi trêu đùa. Câu đùa của Huy sẽ làm tôi thấy nhẹ lòng hơn nếu tôi khong nhìn thấy những vết cắt.


CHÁT- tôi tát mạnh vào mặt Huy làm cậu ấy ngã xuống đất. Bây giờ tai tồi chỉ còn tiếng ù ù và mắt tôi không gần như không còn nhìn thấy gì nữa. Huy làm gì thế này? Huy tự hành nhạ bản thân mình. Tôi không nghĩ được gì cả nữa, đầu óc cứ quay cuồng hết cả lên. Cả căn phòng cứ quay mòng mòng trong đầu tôi. Tôi ngồi thụp xuống đất. Đầu toi đau buốt óc.


- Hà… Hà sao vậy?- Huy bò vội đến chỗ tôi.

- Tránh ra- tôi hát mạnh tay cậu ấy. Đầu tôi đau quá, đau quá, đau đến phát khóc. Tôi đập mạnh vào vào đầu mình mong hết đau.


- Hà, đừng làm vậy- Huy cố giữ tay tồi lại.

- Tránh ra- Tôi hất mạnh tay Huy ra.


- Hà đừng như thế- Huy vẫn cố giữ tay tôi. Đầu tôi đau lắm. tôi hất mạnh tay Huy ra một lần nữa.

- Huy coi thường bản thân mình thế hả? Huy hành động như thế là sao? Huy không còn cần đến Hà nữa hả? Huy vẫn luôn biết Hà khóc không pahỉ cho Hà, Huy không khóc được Hà sẽ khóc. Hà khóc cho Huy. Nước mắt của Hà không có tác dụng gì với Huy sao? Tại sao Huy không khóc? Tại sao không khóc cho long nhẹ nhõm hơn? HẢ? Huy trả lời Hà đi. Huy nói đi, nói đi.- Tôi vừa khóc vừa đấm mạnh vào Huy. Đầu tôi vẫn đau. Huy đã nghĩ đến chuyện đó. Đó là điều tôi sợ, đó là điều tôi luôn muốn ngăn không cho nó xảy ra. Và bây giờ nó đã xảy ra. Tôi hối hận, hối hận vì đã không ngăn hắn đến với Huy. Tôi hối hận vì không giết chết hắn. Tôi hối hận vì đã không ngăn cản được Huy. Nước mắt của tôi đã không làm ấm lòng Huy được rồi. Tôi thật vô dụng. Thật quá vô dụng. Đầu tôi đau quá. Tôi muốn về nhà. Tôi chạy ra khỏi nhà Huy và chạy về nhà. Cầu xin trời cho một cơn mưa để tôi có thể rửa sạch nhưng ân hận trong lòng mình.



Về đến nhà, tôi chạy thẳng lên phòng, đóng cửa lại mặc cho mẹ gọi xuống ăn cơm. Tôi nằm úp mặt vào gối, đầu tôi vẫn đau buốt. tôi khóc, khóc to lắm, nhưng chiếc gối đã ngăn không cho tiếng khóc của tôi phát ra. Tôi nghĩ về tất cả mọi chuyện, tất cả. Đó là lỗi của tôi, tôi không bảo vệ được Huy. Tôi không bảo vệ được cậu ấy. Tôi giận, giận chính bản thân mình. Luôn tự tin rằng mình có thể bảo vệ Huy. Giờ đây thì sao nào? Không gì cả, tôi chẳng bảo vệ được cậu ấy. Đến an ủi cũng không làm được, tôi vô dụng. Tôi không làm được gì cả. không một chút gì. Tôi quá vô dụng, vô dụng vô dụng, vô dụng, vô dụng.


- Hà- Huy nhẹ vỗ vào vai tôi. Nhưng tôi hất mạnh tay Huy ra.

- Đến đây làm gì? Có coi Hà là bạn đâu? đến đây làm gì?- Tôi vừa khóc vừa quát vào mặt Huy.


- Hà à, Huy…- Huy hơi lạc giọng đi.

- Bao lâu rồi?- tôi cố lấy bình tĩnh.


- Từ hôm đó- Huy khẽ trả lời.



RẦM- tôi đạp thẳng cái ghế gần đó làm mẹ tôi hoảng hốt hỏi vọng lên.


- Sao thế?

- Không có gì đâu cô ạ, cháu làm đổ ghế- Huy nói vọng xuống cho mẹ tôi bớt lo lắng.


- Muốn tự tử hả?- tôi hơi nhếch mép cười. Tôi không nghĩ được gì cả, chỉ nói toẹt ra tất cả mọi thứ.

- …- Huy không trả lời. Tôi đứng dậy, lấy con dao rạch giấy trong ngăn bàn vứt về phía Huy.


- Đấy dao đấy, chết đi, chết cho tao coi- tôi điên rồi.

- Hà, Hà đừng thế- Huy hơi lạc giọng đi.


- Tao làm sao? Mày muốn thế mà, đấy mày chết đi, chết đi, mày không cần tao nữa thì chết đi- tôi gắt lên. Tôi muốn khóc. Tôi muốn khóc thật to.

- Hà à…- Huy khẽ lay lay tay tôi nhưng gạt phắt ra.


- Mày không muốn làm trước mặt tao? Mày muốn bỏ tao mà đi hả? Vì thằng đó mà mày muốn bỏ tao mà đi, mày giỏi lắm- tôi điên thật rồi. Tôi cầm nhanh lấy con dao dưới đất cứa mạnh vào cánh tay trái mình. Nó có vẻ khá sâu vì máu tuôn ra rất nhiều. Tôi không cảm thấy đau, chẳng thấy gì cả. Tôi vừa cười vừa khóc. Huy hoảng hốt chạy đi lấy giấy lau cho tôi nhưng vẫn bị tôi gạt ra.


CHÁT- Huy tát tôi một cái.


- Hà đang nghĩ gì vậy? Hà muốn Huy thế nào đây?- Huy giằng tay tôi lau vết máu. Tôi nhìn Huy, tim tôi thắt chặt lại, tim tôi đau. Tôi ôm Huy, ôm chặt lắm. Tôi khóc thật to tròng long Huy.

- Chúng ta là bạn bè phải không? Mày đừng làm như thế nữa, tao thương mày lắm, tao thương mày mà Huy. Trên đời này dù tất cả mọi người có ruồng bỏ mày, cái xã hội này ruồng bỏ mày, tao vẫn luôn ở bên mày. Mày đừng như thế….Huy à, Huy đừng như thế…..Hà sợ ….Hà sợ lắm…Huy đừng như thế…..Hà sợ lắm- Tôi khóc to, to lắm. Tôi ôm chặt Huy. Mẹ tôi còn hỏi vọng lên vì nghe thấy tiếng khóc của tôi nhưng Huy đã kịp nói lại.


- Không sao đâu, Hà đừng khóc nữa, Hà…- Huy không nói nữa. Huy im lặng và tôi nghe thấy tiếng nấc nhẹ. Huy đang khóc, Huy khóc vì tôi. Huy khóc vì tôi, vì Hà.- Huy…. Huy…sai rồi…đừng khóc nữa Hà à.

Có lẽ đó là ngày tôi ghi nhớ nhất cuộc đời. Những giọt nước mắt của Huy dành cho tôi chứ không phải dành cho hắn. Lần đầu tiên tôi thấy Huy khóc, lần đầu tiên tôi biết đến chữ hạnh phúc cực kỳ. Huy khóc rồi. và khóc vì tôi. Vì tôi đó.

***


- Sau này không được nghĩ đến chuyện đó nữa nghe chưa?- tôi lau nhẹ má Huy- có chuỵện gì thì Hà vẫn luôn ở cạnh Huy, hãy nhớ điều đó vì đó là điều không bao giờ thay đổi.


Đúng, tôi sẽ mãi bảo vệ Huy mãi ở cạnh Huy, điều đó sẽ không bao giờ thay đổi. Đối với tôi chỉ có hai người quan trọng nhất với tôi đó là mẹ tôi và Huy. Tôi sẽ bảo vệ những gì mình có vì thời gian sẽ chẳng bao giờ đợi ai cả. Đúng thời gian không chờ đợi bất kỳ một ai.

- Hà đừng…- Huy cố nhổm dậy ngăn cản tôi. Một lần nữa tôi không bảo vệ được Huy. Một lần nữa, tôi trở nên vô dụng. Tại sao? tại sao tôi lại để Huy về một mình? Tại sao tôi không nghĩ rằng bọn chúng đồi bại và khốn nạn đến mức nào? Tại sao tôi lại suy nghĩ đơn giản như vậy? Để giờ đây, tôi lại nhìn Huy đau đớn và kìm nén bản than. Nực cười, hoá ra tôi vẫn chỉ là một đứa con gái học lớp tám hỉ mũi chưa sạch để có thể bảo vệ được một thằng bạn?

- Hà dừng lại đi…- Huy hét lên nhưng tôi không quan tâm nữa. bọn chũng là loài chó dại. Bọn chúng không đáng sống trên thế gian này, bọn chúng luôn nghĩ bọn chúng là người bình thường mà có quyền khinh bỉ những người như Huy sao? bọn chúng chẳng đáng là chó. Bọn chúng không đáng chạm vào Huy vậy mà dám đánh Huy. Bọn chúng không đáng được sống. Bọn chúng phải chết, phải chết vì đã đánh Huy.


- Hà, em đang làm gì vậy? em định giết chết bọn nó à?- Chiến giữ chặt lấy tôi.

- Sao anh lại đến đây? Anh bảo vệ bọn chúng à? Bọn chúng đã đánh Huy, bọn chúng tuôn ra những lời phỉ bám Huy, bọn chúng đáng chết, bọn chúng phải chết, phải chết…- tôi vừa khóc vừa đấm vào ngực Chiến.


- Hà em bình tĩnh lại đi…- Chiến lay mạnh tôi. Bảo tôi bình tĩnh? Tôi có làm sao đâu mà phải bình tĩnh? Anh ta nghĩ tôi đang điên chắc? Phải rồi… Huy, Huy…

- Huy, Huy có sao không?- Tôi đỡ nhẹ Huy lên.


- Đừng đánh nhau nữa … Hà- Huy khẽ cười và ngất đi. Tôi nhìn Huy, Huy sẽ chết sao? Không, không thể được, tôi không cho phép điều đó xảy ra. Tôi không cho, Huy phải sống. Tôi lay mạnh Huy và cố gọi Huy dậy nhưng tôi không nghe thấy tiếng Huy. Mọi thứ xung quanh cứ mờ nhạt dần và tối xầm lại. Huy cậu đâu rồi? Cậu không nghe thấy tôi gọi sao? Cậu không được bỏ tôi đi, cậu không được bỏ rơi tôi. Đừng bỏ Hà, Huy ơi, Hà sợ lắm…


***
avatar
Ien Kurado
Adminitrator
Adminitrator

Nữ
Tổng số bài gửi : 35
Age : 23
Tớ đến từ : Vietnamese yaoi's kingdom
Sở thích : háo zai
Tâm trạng : điên loạn
Tình trạng hiện tại : bấn loạn
Thanks : 0
Points : 168200
Registration date : 07/07/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Nước mắt dành cho ai?

Bài gửi by Ien Kurado on Wed 9 Jul 2008 - 6:25

***

Tôi mở mắt bật dậy. Mùi bệnh viện sộc thẳng vào mũi tôi. Cay nồng. Tại sao tôi ở viện? Huy đâu rồi?


- Con tỉnh rồi à?- mẹ tôi bước vào. Mắt bà thầm quầng lên. Có lẽ bà đã khóc, tôi lại vô dụng nữa rồi. Không bảo vệ được Huy, làm khổ mẹ tôi, tôi sống trên đời để làm gì vậy?

- Huy đâu mẹ?- tôi hỏi nhẹ.


- Nó đang hôn mê, bác sĩ bảo do sức đề kháng quá yêu nên…con nằm xuống đi, phòng nó ngay cạnh phòng con thôi- mẹ tôi vội cản tôi khi thấy tôi định rút ông truyền nước.

- Nó tỉnh rồi à?- tiếng nói này mãi suốt cả cuộc đời tôi sẽ chẳng bao giờ quên. Tiếng của người đàn ông làm khổ mẹ tôi, người đàn ông tệ bạc và người đàn ông dù muốn hay không tôi cũng phải cất tiếng gọi ba. Xấu hổ thay. Rồi đây, ông ta lại bắt đầu những bài giáo huấn nghe chừng có vẻ như quan tâm, lo lắng lắm nhưng thực chất chỉ là những lời gió thoảng qua. Nó làm tôi phát nôn mất thôi. Mẹ tôi đuổi khéo lão ta ra khỏi phòng bệnh rồi nhẹ nhàng nói chuyện với tôi:


- Mẹ nghe thằng Chiến kể hết rồi, con bảo vệ Huy là đúng nhưng Hà, con là con gái sao con có thể sử xự như thế?

- Mẹ, con mệt rồi- tôi gắt nhẹ. Mẹ tôi dường như đã hiểu ý của tôi. Bà lặng lẽ bước ra ngoài- Con muốn ăn cơm xườn- tôi khẽ cười với bà trước khi bà ra khỏi phòng.



Tôi với tay lấy cái di động của mình và bấm số.


- Alô, anh Chiến hả? em Hà đây- tôi khẽ nói.

- ủa em tỉnh rồi à? - Chiến từ đầu dây bên kia vui vẻ đáp lại.


- Em muốn nhờ anh đập 1 đứa, có được không?- Tôi hơi cau mày khi nghe thấy tiếng nhạc xập xình bên kia đầu dây.

- Được thôi, thằng nào vậy? Chứ để em ra tay có khi em vào tù sớm hơn anh quá. May cho em là lần trước đánh nhau trong hẻm ít người qua lại nếu không gay to rồi- Chiến cười lớn.


- Phạm Thanh Hùng, cùng trường em. Giết nó càng tốt- tôi khẽ nhếch mép cười tắt di động. Hắn quá ngây thơ khi lại sai bọn đàn em của mình đi đánh Huy. Nó tưởng dễ ngon lắm à?

- Chính mày đã ép tao Hùng ạ. Chính mày đã chọn con đường đó cho chính mình thế nên đừng trách tao ác- tôi cảm thấy rất vui rất vui khi tưởng tượng đến cảnh thằng chó đó nằm lăn dưới xàn năn nỉ xin tha. Thật đúng là giống chó mà. Thật vui!



***


Huy sốt li bì 4 ngày, hôn mê mãi mới chịu tỉnh. Tôi vẫn còn cảm giác sợ hãi đó cho đến khi Huy cười với tôi, tôi mới cảm thấy nhẹ nhõm đi được chút ít.

- Huy yếu thế sau này chẳng anh nào dám rước Huy về đâu- tôi bẹo má true Huy.

- Thế thì lấy Hà, lo gì?- Huy nhe răng cười.


- Mơ à? Hà baby thế này không kén chọn hơi phí mà Huy thì…- tôi giả vờ nhìn ngắm Huy- chẳng có cơ bắp gì cả, không phải dạng Hà thik nên cứ mơ đi.

- Hà baby á? Chắc mắt thằng nào lé không à chứ sao nhìn đống thịt di động lại thành baby thế không biết?- Huy mở to mắt giả bộ ngạc nhiên.


- Cái gì?- tôi ném cái gối về phía Huy.

- Á, hành hung người bị thương- Huy giả bộ hét lên. Nhìn Huy vui vẻ thế này tôi cảm thấy mình được vui lây. Nụ cười của Huy đã trở lại rồi. Huy đã bình phục?


- Này, Hà yêu Huy lắm đó- tôi nhe răng cười với Huy. Huy tròn mắt rồi cười tươi rói:

- Huy cũng yêu Hà.


Tình cảm của tôi và Huy còn đẹp hơn cả tình yêu. Nó sâu sắc hơn tình yêu. Tôi và Huy không yêu nhau theo kiểu mà người ta vẫn gọi là tình yêu nam nữ nhưng Huy cảm nhận được cảm xúc của tôi, và tôi cảm nhận được tình cảm của Huy. Trái tim tôi và Huy đập cùng một nhịp. Sau này sẽ có một nhịp tim nữa hoà cùng với Huy, trái tim đó sẽ bảo vệ Huy. Chắc chắn trái tim đó sẽ làm trái tim Huy ấm áp và hạnh phúc. Tất nhiên, đó không phải là tôi.



***



- Cô muốn gì?- Hùng nhếch mép cuời nhìn tôi. Nghe chừng 3 tuần trong bệnh viện vẫn chưa làm hắn tỉnh ra.

- Đơn giản thôi, mày hãy tránh xa Huy ra, đừng gây ra bất cứ trò gì nữa nếu không chắc 3 tuần trong bệnh viện chưa đủ đâu- tôi khẽ cười. Tôi đang rất vui khi thấy hắn trở nên thế này.

- Hoá ra là cô- Hắn ta cười nhếch mép, nụ cười này luôn làm tôi cảm thấy bực mình.- Thế nào cũng được, tôi… tôi bây giờ cũng chán cậu ấy rồi.

Hùng đã thực sự thay đổi hay hắn đang giả vờ vậy? Hay vì tôi quá nhạy cảm? “cậu ấy”? Hắn ta … mà thôi dù sao đi chăng nữa hắn đã làm Huy đau khổ và tôi sẽ không bao giờ, không bao giờ tha thứ cho hắn.


- Vậy thì tốt- tôi mỉm cười đứng dậy- Mày đã từng có đượcmột tình cảm chân thật nhất nhưng thật đáng tiếc khi mày đã tự tay phá hoại nó- Tuy hận hắn nhưng tôi không hề cảm thấy ghét hắn. Tôi vẫn còn hi vọng hắn có chút gì đó lý giải cho việc hắn làm với Huy. Nhưng đó chỉ là hi vọng.



***



- Hà… Huy sắp đi du học- Huy khẽ mỉm cười. Đi du học? Huy sắp đi du học?

- Bao giờ vậy?- tôi hỏi Huy.

- Tháng sau- Huy cười- Công ty bố Huy tài trợ cho con em giám đốc đi du học ở Nhật.

- Vậy thì phải làm một party thật lớn mới được- tôi cười khì khì. Tôi mừng cho Huy, mừng thật đó. Huy học giỏi, đi du học là một điều kiện tốt để Huy phát triển tài năng của mình. Tôi vui, vui lắm.

- Hà… không …cản Huy à?- Huy hơi ngập ngừng nói.

- Sao lại cản Huy, Huy sang đó học là tốt quá còn gì? Hà mong còn không được nè- tôi mỉm cười thật tươi. Huy không nói gì nữa, tôi không biết cậu ấy đang nghĩ gì nhưng tôi chỉ mong những điều hạnh phúc đến vưói Huy. Dù Huy có ở đâu, tôi sẽ mãi bảo vệ Huy, mãi yêu Huy.
avatar
Ien Kurado
Adminitrator
Adminitrator

Nữ
Tổng số bài gửi : 35
Age : 23
Tớ đến từ : Vietnamese yaoi's kingdom
Sở thích : háo zai
Tâm trạng : điên loạn
Tình trạng hiện tại : bấn loạn
Thanks : 0
Points : 168200
Registration date : 07/07/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Nước mắt dành cho ai?

Bài gửi by Ien Kurado on Wed 9 Jul 2008 - 6:25

***



- Nâng cốc nào- lão Chiến nói lớn- Chúc mừng cho bé Huy nhà ta đi du học.


Tối nay là party tạm biệt Huy. Mấy bà chị trong hội tiếc rơi cả nước mắt, gào thét:


- Huy ơi sao em nỡ lòng bỏ các chị ở lại đây mà đến nơi đất khách quê người ới Huy ơi. Trong mấy con khỉ này chỉ có mình em là đẹp trai nhất sao em nỡ bỏ các chị lại giữa bầy khỉ hoang thế này?

- Này mấy con mụ kia, tụi đây khỉ hồi nào? Vớ vẩn, đẹp trai ngời ngời thế này, anh em nhỉ?- Lão Chiến cười khanh khách.

- Đấy em xem, khỉ cười kìa. Kinh rị quá- bà Hoa gào lên ôm chầm lấy Huy. Các bà khác thấy thế cũng lao vào.


Huy cố dỗ các sư tỷ mà không quên quay ra phía tôi với con mắt cầu cứu. Tôi thì cười còn chưa xong cứu sao nổi? Thôi thì cho các bà ý xờ mó Huy một bữa vậy. Hám giai đến thế là cùng. Party kéo dài đến tận 1h sáng, mấy ông bà trong hội lăn ra ngủ khì khì chỉ còn tôi và Huy thức.


- Hà này… nếu Hà không muốn Huy đi thì Huy sẽ không đi đâu- Huy vừa nói vừa vẽ vẽ bằng ngón tay lên sàn nhà.

- Sao Huy lại nói thế? Hà đã nói rồi, đây là một cơ hội tốt cho Huy, Huy phải đi chứ không phải là Hà muốn hay không?- tôi xoa đầu Huy.

- Thật chứ?- Huy ngẩng đầu nhìn tôi.

- Huy hâm hả?- tôi giơ tay xờ trán Huy rồi giả vờ rụt tay lại- ui, 100 độ đó. Huy ấm rồi.

- Huy không đùa- Huy gạt tay tôi ra.

- Thì Hà có đùa đâu- tôi vừa cười vừa đung đưa người ủn nhẹ Huy. Tôi không sao cả, tôi rất vui, vui lắm lắm lắm. Cực vui luôn.

- Huy còn đau khổ không?- tôi khẽ hỏi.

- Tuy chưa thể nói là hết nhưng không còn đau như trước nữa. Đã xảy ra rồi thì có chết cũng không thay đổi được.

- …- tôi im lặng không biết nên nói gì.

- Nước mắt của Hà có hiệu nghiệm rồi đó. Bây giờ lòng Huy ấm lắm nè.


Huy cười, ngồi dựa vào lưng tôi khẽ hát bài “ In the end”. Bài mà tôi và Huy đều rất thích. Chúng tôi vừa hát vừa đạp chân xuống sàn theo nhịp bài hát.


- Mấy đứa kia không cho anh mày ngủ à?- Lão Chiến lồm cồm bò dậy nạt tôi và Huy.


Tôi lè lưỡi trêu lão ấy rồi quay ran nhe răng cười với Huy. Đêm đó thật đẹp!



***



Một tháng trôi quá nhanh thật. Thoáng cái mà đã đến ngày Huy đi rồi. Tôi đưa cậu ấy ra sân bay.


- Này nhóc, nhớ đêm nào cũng phải online chờ bạn nhá. Không buôn đến sang không là bạn bè nghe chưa?- tôi đấm nhẹ vào vai Huy.

- Rồi cô nương- Huy mỉm cười.

- Có đứa nào bắt nạt Huy thì nhớ phải gọi méc Hà nhá. Hà sẽ đáp ngay chuyến bay sớm nhất bay sang đó, cắt **** đứa đó, xào lên cho Huy ăn tẩm bổ- Tôi cười khì khì.

- Kinh quá- Huy lè lưỡi - Huy mới thấy lo cho Hà nè. Huy đi rồi sau này ai an ủi Hà khi bố Hà đánh? rồi ai băng bó cho Hà khi Hà đánh nhau? rồi ai làm bánh cho Hà ăn vào mùa giáng sinh? rồi…- Huy bắt đầu cau mày thao thao nói.

- Thôi đi cha, cứ làm như Hà bé lắm không bằng. Hà tự chăm sóc bản thân được mà- tôi bẹo má Huy. Tiếng chuông thứ nhất kêu lên, sắp đến giờ Huy đi rồi à? Nhanh thật.

- Ôm bạn yêu cái nào- Huy dang tay ôm tôi. Ôm thật chặt. Tôi rất vui rất vui. Tôi không muốn Huy đi. Tôi muốn Huy ở lại … nhưng tôi không thể ích kỷ được. Đây là một cơ hội tốt mà có lẽ sẽ không có được lần thứ hai. – Hà có muốn Huy đi không? Nếu không thì Huy sẽ không đi nữa.- Huy hỏi nhỏ tôi.

- Không, Huy phải đi. Đây là cơ hội mà chưa chắc đã có lần sau- tôi vẫn ôm Huy .

- Muốn Huy đi sao còn khóc? Ướt hết áo Huy nè- Huy nói với giọng trêu đùa tôi.

- Khóc vì vui cho Huy- tôi cố cãi- Huy à... Hà yêu Huy nhiều lắm. Họng tôi cứ ứ lại gần như không phát ra tiếng.

- Huy cũng yêu Hà- Huy hôn nhẹ lên tóc tôi. Thế là đủ rồi. Tôi chỉ cần đến thế. Chỉ cần tôi có một vị trí đặc biệt trong trái tim Huy. Thế là đủ.

Tiếng chuông thứ 2 vang lên. Đã đến lúc tôi phải bỏ Huy ra. Tôi quệt nước mắt mỉm cười:

- Sang đó nhớ tìm một anh nào đạp trai vào rồi dẫn về đây cho bạn xờ mó nhá.

- Hà hâm, chỉ được cái hám giai là giỏi thế không biết- Huy bẹo nhẹ má tôi.


- Thôi Huy đi đi- tôi giục.


- Huy… Huy đi nhé- Huy hơi lặng người. Cậu ấy hôn nhẹ vào tóc tôi lần nữa, mỉm cười và bước đi.

- Nếu có ai bắt nạt Huy nhớ bảo Hà, Hà sẽ sang đó thiến nó- tôi cười toe toét nói lớn. Huy quay lại mỉm cười với tôi và vẫy tay. Huy đi thật rồi. Nhưng Huy không bỏ tôi, Huy vẫn luôn ở bên tôi, trong trái tim này. Tôi yêu Huy.

Khi đi ra đến cửa sân bay, tôi thấy Hùng đang đợi xe buýt. Hắn đến đây để tiễn Huy? Có lẽ hi vọng của tôi còn chút tia ánh sang nhỏ nhoi nhỉ? Hùng à, mày yêu Huy ?

Hôm nay trời thật đẹp.

***

Hoá ra bé Huy nhà tôi cũng không tệ chút nào. Mới sang đó có 4 tháng mà đã có bạn trai. Theo lời Huy thì anh chàng này rất tốt, rât tuyệt vời và rất quan tâm đến cậu ấy. Tôi cũng mong sao tên này tử tế không thì tôi sẽ thiến cho hắn thành thái giám luôn. khỏi lấy vợ hay chồng. Huy hạnh phúc thì tôi hạnh phúc, đơn giản vậy thôi. Trái tim Huy bây giờ đang rất ấm, phải không Huy?

Đến đầu năm lớp 9, tôi mới biết bố mẹ Hùng ly dị. Hùng chuyển vào Nha Trang sống cùng với bố. Sau này, tôi gặp một chuyện buồn và làm tôi rất đau đớn và tổn thương mạnh về mặt tình cảm. Lúc đó, tôi chỉ muốn cho những người khác cũng chịu một nỗi đau như tôi. Tôi muốn họ khổ như tôi và tôi đã làm tổn thương một người. Tôi chợt nghĩ, liệu có phải Hùng đau đớn như tôi nên mới muốn làm cho Huy cảm nhận nỗi đau đó? Muốn cho Huy cùng chịu nỗi đau đó? Nhưng thôi kể cả vậy đi chăng nữa, hắn ta đã làm khổ Huy thì sẽ không bao giờ không bao giờ được tôi tha thứ.

Chỉ cần Huy hạnh phúc, chỉ cần Huy vui vẻ thì tôi cũng vậy. Huy là người quan trọng của tôi. Sẽ không một ai được làm khổ Huy. Cái xã hội này ruồng bỏ Huy, mọi người ruồng bỏ Huy thì vẫn còn tôi, tôi sẽ luôn bên Huy. Tôi yêu Huy. Đơn giản vậy thôi.

END .
avatar
Ien Kurado
Adminitrator
Adminitrator

Nữ
Tổng số bài gửi : 35
Age : 23
Tớ đến từ : Vietnamese yaoi's kingdom
Sở thích : háo zai
Tâm trạng : điên loạn
Tình trạng hiện tại : bấn loạn
Thanks : 0
Points : 168200
Registration date : 07/07/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Nước mắt dành cho ai?

Bài gửi by Zhao™ on Wed 9 Jul 2008 - 14:22

* tung tăng nhảy vào *

Được rồi,maybe tôi nà người póc chem ~~
Hố hố hố ~~~

Tôi vui chết được,phải đó,chửi mạnh vào,chửi lọt ghế cái lũ ấy cho tôi ~~ Dám gọi Huy như thế àh? Mì viết làm tôi thấy bức xúc khúc đó quá ~~ may mà xuống dưới Mì đã kịp chửi chó mắng mèo,ôh hô hô~~ tự dưng thấy hả dạ =]]

Nhưng,nói thật thì tôi không thích fic quá thảm [ mà nghe Mù nói thì Mì là siêu thảm , siêu "dark" =]] nên tôi tự dưng thấy nặng nề...>"<

Hà là một người bạn tốt,tôi rất tôn trọng những người như vậy,Huy cũng là một người rất tuyệt,tôi cũng thích những người như thế.....

Còn những hạng người như Hùng và con bạn gái của nó,hay những đứa con trai,con gái trong trường thì khỏi nói,chẳng đáng để đá ra đường cho bẩn chân mình ="= ....

End rồi, * tý tởn *

Như tôi đã nói ở trên,fic này hay,cách lựa chọn ngôi kể của cô cũng rất đột phá : chọn một người đứng ngoài kể lại câu chuyện mà không phải Hùng hay Huy, cũng không phải là tác giả ,tương tự như cách làm của "Chuyện kể của những chiếc cốc"? Tuy nhiên,nói thật là nếu vậy thì cô phải rất chắc tay trong việc xây dựng tình huống làm sao cho người đọc thấu hiểu được cảm xúc của người trong cuộc qua cái nhìn của một người ngoài cuộc, cũng như có thể dùng chính cảm xúc,nhận định của người thứ ba đó để làm điểm mốc, theo nhận xét cả nhân của tôi thì chắc cô đã theo hướng này ? Tuy nhiên,tôi vẫn thấy cảm xúc của hai nhân vật chính Huy và Hùng có phần nhạt nhòa ,không được rõ ràng bằng nhân vật Hà,trong khi Hà lại... hình như không phải nhân vật gốc ^^"

Là vậy,còn lỗi chính tả thì chap này gần như không có, cool ~~ Máy nhà cô đã hết giở chứng rồi nház ~~ tôi mừng cho cô

Thế,tôi không phải một người sâu sắc, không thể đưa ra những nhận xét tốt hơn cho fic....đành dừng lại ở mức này thôi ~~

Dù gì cũng thanks cô đã viết nên fic này, củng cố tinh thần cô , tôi chờ những fic mới khác của cô

* tung tăng nhảy ra *
avatar
Zhao™
[Thiên thánh giáo] Tôm bất tử
[Thiên thánh giáo] Tôm bất tử

Nữ
Tổng số bài gửi : 36
Age : 24
Tớ đến từ : một nơi toàn seme - uke tay trong tay hạnh phúc * mơ màng *
Tình trạng hiện tại : chết rồi
Thanks : 0
Points : 168250
Registration date : 06/07/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Nước mắt dành cho ai?

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết