Home for anyone love manga
Bạn là Khách. Mời bạn đăng nhập hoặc đăng kí để sử dụng đầy đủ tiện ích của diễn đàn.

999.999 ngôi sao thuỷ tinh

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

999.999 ngôi sao thuỷ tinh

Bài gửi by ham hố nhân on Tue 8 Jul 2008 - 16:18

999.999 ngôi sao thuỷ tinh

Author : by me
Genre : SA
Rating : T
Category : General
Status : Complete
Summary : Khi em xếp được một triệu ngôi sao thì điều ước của em sẽ thành sự thật , nhưng từng ngôi sao một , khi xếp chúng , em phải nghĩ đến điều em ước..........


-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Một bóng người nhỏ bé bước đi, lọt thỏm trong bóng tím của buổi chiều đang buông xuống.Sắc hoàng hôn lan dần trong không trung vắng lặng .Từng ngóc ngách của mỗi con phố, những ngôi nhà đã bắt đầu thưa thớt lên đèn . Con phố yên tĩnh , lâu lâu lại vang lên tiếng động cơ của vài chiếc xe qua lại và tiếng của những chiếc lá già rụng bị gió cuốn đi . Một cảnh tượng quen thuộc khi trời dần về cuối thu.

Cổng một căn nhà nhỏ nằm ở cuối đường từ từ mở ra , vang lên tiếng ken két chói tai , chứng tỏ nó đã có số tuổi khá già so với một cái cổng . Một cậu thanh niên tóc đen lách người qua chiếc cổng nhẹ nhàng khoá lại rồi đi vào nhà . Đèn trong nhà được bật sáng trưng , khá yên tĩnh ,có vẻ cậu chẳng sống cùng ai......hay đã từng sống cùng ai ???? .Bước nhanh lên lầu , cậu đi thẳng vào nhà tắm . Những giọt nước nóng long lanh nhẹ nhàng lăn trên cơ thể mảnh dẻ của cậu , nuối tiếc khi phải từ bỏ thân thể tuyệt hảo này mà ra đi . Một chiếc khăn bông được quấn hờ quanh eo cậu và một cái nữa đang vò mát tóc đen óng và mềm như tơ , những giọt nước đọng lại ở nơi đuôi tóc vất vưởng ở đó hồi lâu rồi cũng phải luyến tiếc rơi xuống tan trên nền đất lạnh , có vài giọt lén lút đọng lại trên khuôn mặt thanh tú và chạy dọc sống mũi , lướt nhanh qua đôi mắt ánh lên một điều gì đó , khá lạnh lẽo , khá cô đơn , mang một nỗi buồn man mác . Cậu tiến tới tủ đồ , mặc một bộ quần áo rồi thả mình lên giường , với tay lấy một lọ thủy tinh đựng sao ngay cái bàn để đèn ngủ và một xấp giấy xếp sao đặt cạnh bên.

Căn phòng hình chữ nhật , xung quanh phòng là những chiếc kệ gỗ treo tường được lấp đầy bằng những lọ thuỷ tinh đựng đầy ắp sao . Thứ chiếm khoảng không gian lớn nhất trong căn phòng của cậu là một chiếc giường bằng gỗ được trải tấm drap mang màu trắng tinh . Thật sự trong căn phòng này hầu hết mọi thứ đều mang màu trắng tinh khiết như cậu vậy ...

Những ngón tay thon dài thoăn thoắt xếp các tấm giấy kính mỏng thành hình ngôi sao một cách thuần thục như thể điêu luyện lắm vậy.....nhưng.....không phải như thể điêu luyện lắm nữa mà là thực sự điêu luyện . Bởi vì ngày nào mà cậu chẳng đeo bám theo công việc này , đã năm năm rồi , đâu phải thời gian ngắn.....

Ngoài đường , trời bắt đầu trút cái thứ màu trắng mà lỏng lỏng xuống ngấu nghiến mặt đất như muốn nuốt trọn nó . Cái thứ ấy dội xuống dàn mái nghe âm vang cả căn nhà vắng vẻ , lạnh lẽo và cô đơn.

....Căn nhà ấy từng ấm cúng và đầy ắp tiếng cười đấy chứ........

.....Ừ.... nhưng mà là đã từng chứ đâu phải là đang , hãy nghĩ đến thực tại đi , hồi tưởng làm gì chứ , không nên mơ mộng......


......Thế công việc cậu ấy đang làm là gì vậy , cái đó còn hoang đường hơn cả mơ mộng nữa , đốt thời gian àh , là lãng phí tuổi xuân àh ??..........

.............Chắc là vậy ..... cậu ấy là một sinh viên ngành y tài ba mà...làm sao có thể tin vào những điều hoang tưởng này đc.........


.....Thế mà đã được năm năm rồi đó...........

........:::Flash back:::......

- Hôm nay trời trong nên nhiều sao quá em hả ?

- Dạ , nhiều thật.

Cậu tựa người vào lòng anh , ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen huyền ảo lấp lánh đầy sao và cảm nhận hơi thở ấm áp của anh phả vào cổ cậu . Đối với những giây phút tuyệt vời này thì ai mà chẳng mong mỏi nó là vĩnh cửu...Và dĩ nhiên cậu không hề là ngoại lệ . Đang chìm đắm trong hạnh phúc , bất chợt anh lên tiếng.

- Em biết gì không ?

- .......

- Khi em xếp được một triệu ngôi sao thì điều ước của em sẽ thành sự thật , nhưng từng ngôi sao một , khi xếp chúng , em phải nghĩ đến điều em ước.

- Thật hả anh ?

- Uhm , là thật.

Anh xoay người cậu lại , nhẹ nhàng đặt lên môi cậu một nụ hôn ngọt ngào tưởng như là bất tận...



........:::end flash:::......


Thế đấy , vậy là bây giờ cậu đang thực hiện điều mà anh nói . Phải chăng đó là một niềm hy vọng leo lét do chính cậu tự thắp bằng một que diêm bé nhỏ . Nhưng dẫu sao thì cậu cũng xếp gần được một triệu ngôi sao rồi , chỉ nay mai thôi . Nhưng có một điều lạ ở đây là hàng trăm nghìn ngôi sao toạ lạc trong nhà cậu lại mang một màu trong suốt thuần khiết tựa thuỷ tinh.


........:::Flash back:::......

- Anh hai ơi sao anh xếp nhiều sao quá vậy ??

Một bé gái có đôi má hồng hồng ôm con gấu bông chỉ tay lên những lọ đựng đầy sao xếp ngăn nắp trên kệ mà hỏi.

- Ừ , tại vì anh muốn thực hiện một điều ước đó bé Tủn.

Cậu cười hiền trả lời đứa bé.

- Wuoa hay quá , mà sao mấy ngôi sao của anh hai chỉ có một màu trắng trong vậy anh hai ??

Cô bé thích thú nhảy cẫng lên rồi bò lên giường ngồi cùng cậu.

- Bởi vì người anh hai yêu thích như vậy đó bé àh , nhìn khá giống thuỷ tinh.

Anh vuốt nhẹ tóc cô bé rồi trở lại với công việc xếp sao của mình.

- Ah , anh hai có người yêu mà dấu bé Tủn , anh hai cho bé mượn một lọ sao chơi tý đc hok ??

- Uhm

Cậu cười buồn rồi với tay lấy một lọ sao trao cho đứa bé .

- Chơi đi anh hai xuống nấu gì cho bé ăn rồi chở bé về

Nói xong cậu đứng dậy ra khỏi phòng , đôi mắt bắt đầu hiện lên sắc đỏ và long lanh ánh nước .

........:::end flash:::......


Đã mười hai giờ đêm hơn rồi mà mưa vẫn xối xả như điên cuồng ngoài trời , cảm giác khó chịu quá . Cậu đột nhiên muốn nhìn khuôn mặt anh khi cười , cậu lại tăng tốc độ xếp sao của mình nhanh hơn nữa .Cậu tự lẩm nhẩm với chính mình .

- 998.675 ngôi sao rồi , gắng lên .

Tự nhiên thứ nước mằn mặn ấy chực trào ra ngay khoé mắt cậu , phải rồi , đây là điều cuối cùng cậu có thể làm được cho anh ngoài việc chỉ biết chờ đợi vô vọng . Cậu dẹp hết các thứ lên kệ rồi nằm dài ra kéo chăn lên rồi ngủ . Giấc ngủ từ từ kéo đến.... không hề chóng vánh , nó lê la đền gần một giờ sáng mới đưa cậu chìm hẳn vào đó .



Những tia nắng ban mai rọi xuyên qua tấm màn cửa mỏng manh , chiếu thẳng xuống thân hình gầy guộc đang cuốn tròn trong chăn một cách khó chịu vì chói . Bỗng chiếc đồng hồ reo lên inh ỏi ,cậu với tay tắt chiếc đồng hồ rồi bước vào phòng tắm với vẻ mặt thanh thản đến lạ , chẳng phải hôm nay là ngày định mệnh quyết định kết quả của 5 năm trời cậu đâm đầu vào công việc xếp sao nhàm chán này sao ? Ngày chủ nhật định mệnh , đặt tên như vậy có hợp lý chưa nhỉ , chắc là rồi .... Cậu bước ra với khuôn mặt tỉnh táo hơn hẳn lúc nãy , tiếp tục chú tâm vào công việc , cậu đang tự đếm ngược với chình mình .

- 998.829.............998.830...........998.831............998.832............998.833

---------------------------------------------------------------------------------------

-999.990 , đến bệnh viện thôi .

Cậu cười sung sướng rồi với tay lấy một cái thùng xếp các lọ sao vào một cách nhẹ nhàng ."Tệ thật , không đủ rồi "- cậu thầm nghĩ rồi lại lấy thêm vài thùng nữa

===============================================================

Các chú bảo vệ giúp cậu đem những cái thùng nặng nề vào thang máy một cách khó nhọc . Cậu đẩy tất cả vào một căn phòng bệnh , thực sự có phải phòng bệnh hay không thì còn nhiều nghi ngờ bởi vì nó gần như giống một căn phòng bình thường.....ngoại trừ một máy trợ oxi và một con người đang nằm bất động trên giường với nét mặt xanh xao . Cậu bước đến gần thân thể bất động ấy một cách nhẹ nhàng như sợ người ấy tỉnh dậy . Nhưng nếu bước đi mạnh mà người ấy có thể tỉnh dậy , chắc hẳn giờ này cậu đã đi mua pháo hoa mà đốt cho long trời lở đất rồi . Những chiếc thùng được mở ra , cậu xếp hết các hũ sao lên những chiếc kệ gổ một cách từ tốn , vì cậu biết rằng........kết quả có thể sẽ làm cậu rất đau lòng và có thể cậu sẽ phải khóc nhưng .........nếu có một kết quả ngược lại thì sao ?.....Nếu có một kỳ tích xảy ra thì sao?....

.................Em sẽ yêu dẫu cho mưa rơi mãi......................
....................Ngăn cách hai chúng mình mỗi đứa mỗi nơi..................

...............Em sẽ yêu dẫu cho nắng chiếu mãi..............
...................Cho nỗi lòng chung thuỷ mãi không thôi..................

...................Em sẽ yêu dẫu cho trời có sập......................
......................Để khi gặp người em có thể nói ra..................



Thế đấy , cậu quyết định thế đấy . Bàn tay cậu run run đặt những lọ sao cuối cùng lên kệ .

...................................Bây giờ là thời khắc cậu đối mặt với sự thật ...................



.......................Chỉ mười ngôi sao nữa cùng một điều ước .........


..........................Thế là cậu có anh...........................



............................Hoặc là vô vọng.....................................



Cậu bắt đầu xếp mười ngôi sao cuối........thời gian dường như ngưng đọng hẳn , cậu tưởng chừng mình xếp một ngôi sao tựa hồ một thế kỉ .

........Ngôi sao cuối cùng đã xếp xong và được cho vào lọ, cậu nhẹ nhàng đậy nắp lọ lại...................

..................Đôi mắt cậu nhắm nghiền và môi thì thầm điều ước.............


"Tôi ước rằng anh sẽ tỉnh lại cùng tôi đi suốt cuộc đời , ông trời ơi , ông có nghe thấu không??"
..............................................
........................
.........
....
..
.


Anh vẫn nằm đó , yên lành và bất động , đôi hàng lệ cậu ứa ra , những tiếng nấc nghẹn vang lên dần......ngày càng to và rõ ...........


........:::Flash back:::......


- Hôm nay một bác sỹ rất tài giỏi sẽ đến đây để trao đổi kinh nghiệm nghề nghiệp cùng các em , chúc các em có một tiết học tốt .

Thày hiệu trưởng bước ra và nhường chỗ cho một chàng thanh niên cao lớn . Điểm nổi bật nhất của anh là nét đẹp trai chứ không phải chiếc áo blouse trắng toát đang mặc trên người . Cậu đang ngồi gà gật buồn ngủ , bỗng bừng tỉnh khi thấy một "siêu sao điện ảnh" đang bước vào lớp với tấm áo blouse trắng . Cậu thầm nhủ , "Bác sỹ sao mà được chứ đẹp giai thế này , chỉ có diễn viên hay ca sỹ thôi" . Bỗng chàng bác sỹ lên tiếng và hướng mắt về phía cậu

- Cậu áo đen kia có ý kiến gì không sao nhìn tôi chằm chằm thế .

Cậu ngượng chín mặt khi nghe gọi tới tên mình . Cậu từ từ đứng dậy , lắp bắp trả lời.

- Àh...ờ....àh....dạ...không , không có gì .

"Cái bản mặt nhịn cười của anh mới đáng ghét làm sao" - cậu tự nhủ thầm .....Đến giờ ra về , cậu đi bộ về nhà vì xe bị hư . Bỗng có một chiếc xe hơi sau lưng bấm còi inh ỏi . Cậu chau mày quay ngoắt lại xem ai , và sững sờ vài giây ...... Cậu thấy đầu anh ló ra khỏi kính xe .

- Này , có việc gì mà bấm còi ầm ĩ thế ??

Cậu cau có lên tiếng hỏi .

- Lên xe tôi chở về

Anh cười cười trả lời .

- Thôi khỏi

Cậu quay lưng dợm bước đi

- Lên đi mà .

Tiếng anh vừa dứt thì cậu thấy mình đã bị lôi xềnh xệch lên xe . Cậu giãy giụa hết sức , cậu còn định hét lên nữa đấy , nhưng lại sợ mọi người chú ý nên thôi , có người chở về giúp mà còn làm giá .


........:::end flash:::......

Anh quen cậu thế đấy , vậy mà bây giờ anh không phải là người lên tiếng trước sao ?....

- Anh tỉnh lại đi ! Em làm hết mọi thứ có thể để anh tỉnh rồi anh biết không !!! Có nghe em nói gì không ?? Trả lời em đi!

Cậu mất bình tĩnh hét lớn lên , gương mặt giàn giụa nước mắt . Cậu đã đếm đi đếm lại chiếc lọ cuối cùng bao nhiêu lần rồi ....đủ một ngàn ngôi sao mà , bất cứ lọ nào cũng vậy . Cậu định vung tay hất bể tất cả , nhưng ánh mắt lại sáng lên như nhớ đến một điều gì đó . Nhanh nhanh , chóng chóng , cậu xếp thêm một ngôi sao và ước thêm một lần nữa ......

..........................................
.........................
............
.....
..
.
.
.

.................Bàn tay của anh khẽ động đậy....................



End!!!


Được sửa bởi ham hố nhân ngày Tue 8 Jul 2008 - 17:40; sửa lần 1.
avatar
ham hố nhân
[TĐ cuồng loạn ] Điên siêu cấp
[TĐ cuồng loạn ] Điên siêu cấp

Nữ
Tổng số bài gửi : 29
Tớ đến từ : Vương quốc mang tên Yaoi =]]
Sở thích : Yaoi , shounen-ai
Tâm trạng : đang rầu =.=~~~
Thanks : 0
Points : 171100
Registration date : 07/07/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: 999.999 ngôi sao thuỷ tinh

Bài gửi by Zhao™ on Tue 8 Jul 2008 - 16:41

Ya!!Póc chem!!

E hèm,rep cho này,sad fic?Đây mà là sad fic đó hở??Sad fic thì phải có sad end [ theo tôi nghĩ vậy] ,hoặc chí ít là tình tiết phải cực sad,đây là một fic general thôi,có vui có buồn thì không tính là sad fic đâu nhé! =]]

Cái thứ nhất,cái thứ hai,nội dung:sáng tạo đấy,viết lên tay quá trời đây này,vậy mà cứ tự nhận mình viết dở nhé!Cứ đà này mà tiến bộ thêm tí là nợ fic dài dài pà ạh ..Tuy nhiên,àh ừh...nói thế này nghe hơi nhột một chút,chứ thật lòng nó có....a little sến ,nhưng chất lãng mạn vẫn chiếm ưu thế nhiều hơn,không sao không sao!!

Cái thứ ba,cách viết,uhm ye...tả cảnh hợp tâm trạng.Nói chung là tả cảnh buồn,cũng một phần cho ta hiểu được nỗi lòng của bé uke,cách type này cực ổn đấy nhá!Tiếp tục phát huy!

Tuy nhiên,vẫn có hạt sạn bé tí tì ti là những đoạn flash back hơi nhiều...
Anyway,giấu tên nhân vật,được đấy,sẽ làm hài lòng mọi độc giả,không lo bị trúng độc giả "kén tên"

Thế thôi, tôi chẳng phải người khó tính mà =]]
avatar
Zhao™
[Thiên thánh giáo] Tôm bất tử
[Thiên thánh giáo] Tôm bất tử

Nữ
Tổng số bài gửi : 36
Age : 24
Tớ đến từ : một nơi toàn seme - uke tay trong tay hạnh phúc * mơ màng *
Tình trạng hiện tại : chết rồi
Thanks : 0
Points : 171150
Registration date : 06/07/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết