Home for anyone love manga
Bạn là Khách. Mời bạn đăng nhập hoặc đăng kí để sử dụng đầy đủ tiện ích của diễn đàn.

TRÒ ĐÙA/ FMA

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

TRÒ ĐÙA/ FMA

Bài gửi by meongugat on Sun 24 Jun 2007 - 17:59

TRÒ ĐÙA

Summary: Ed thả 1 tên tội phạm của quân đội và chấp nhận mọi hình phạt từ đại tá.Nhưng hình phạt thật sự mà Roy dành cho Ed là...?
Disclaimer: Tất cả các nhân vật trong truyện đều thuộc về tác giả hiromu akarawa not me
Rating:T (tớ nghĩ thế)
Pairing:EdxRoy
Wanrning:Những ai chưa từng xem 1 fic về shonen-ai thì tốt nhất ko nên xem fic này vì nó còn...nặng hơn SA--->Nếu có tổn thất về mặt tinh thần thì...hok liên quan Mèo(Trốn tội cái đã,những cái khác tính sau 8) )
* * * * * * *

ROY’S POV
Mùa hè năm…

Nóng,bực bội,buồn chán – đó luôn là những gì tôi cảm nhận thấy trong căn phòng này khi có 1 mình và 1 núi hồ sơ. Những công việc hàng ngày cứ lặp đi lặp lại khiến tôi sắp phát điên vì buồn chán.Nhưng đúng lúc tôi sắp cho 1 mồi lửa đốt rụi luôn đống tài liệu trước mặt thì 1 tiếng gõ rụt rè vang lên.

"Vào đi "– tôi thả người rớt phịch xuống ghế và nói giọng bất cần.

"Ah…um…Đại…Tá…"- 1 cái đầu tóc vàng thò vào,ngập ngừng.

" Oh,full metal" – tôi ngồi trở lại tư thế quen thuộc, chống 2 tay vào cằm và mỉm cười. Sự buồn bực 1 phút trước dường như biến sạch – "có chuyện gì vậy?"

" Thực…thực…ra…là…"- Ed đã bước hẳn vào phòng nhưng vẫn cúi gằm mặt xuống, đôi bàn tay hết đan vào lại rút ra, khổ sở - "Tôi … tôi vừa thả 1 tên tội phạm đáng lẽ ra phải được áp giải về đây…"

Tội phạm?Ed áp giải? ah, chắc là người bị tình nghi đã ăn cắp hồ sơ mật của quân đội. Nhưng vài giờ trước hắn đã được minh oan rồi. Ed ko thả hắn thì trước sau cũng có lệnh thả thôi. Ah,khoan đã– đầu tôi chợt lóe lên 1 ý tưởng – có trò vui để chơi rồi đây – Tôi khẽ để tay lên cao 1 chút để dấu nụ cười.

Ed vẫn cúi đầu và bắt đầu di di chân xuống đất,ko hề nhận ra những diễn biến phức tạp đang được sắp xếp thành 1 kế hoạch trong đầu tôi. Tội nghiệp Bé lùn…

-"Cậu đùa à?" – tôi đột ngột đập bàn đánh rầm khiến Ed giật nảy người – "tại sao cậu dám thả 1 tên tội phạm nguy hiểm như thế khi chưa có lệnh?"

" Nhưng…nhưng…"- Ed phân bua.

" Ko nhưng nhị gì hết. Cậu biết sẽ có bao nhiêu người bị liên lụy chỉ vì cậu ko? "– Tôi quát to hơn

"Tôi…xin lỗi" – Ed xin lỗi và lại tiếp tục công việc di di chân xuống đất

Tự dưng tôi cảm thấy tội nghiệp cho Ed, hay dừng trò chơi này lại? ko, ko được, ko thể nào có cơ hội tốt như vậy lần thứ 2.

Tôi dịu giọng: "thôi được! nể tình quen biết, tôi cho cậu 3 lựa chọn."

" 3 lựa chọn?" – Ed nhìn tôi ngạc nhiên xen lẫn nghi ngờ.

"uh" – Tôi gật đầu dễ dãi

1/ Đi bắt tên tội phạm về đây
2/ ra khỏi quân đội
3/ Chấp nhận hình phạt do sai lầm cậu gây ra

"Tôi chọn số 3" – Ed trả lời luôn mà ko cần suy nghĩ

Ha ha, tôi biết cậu quá rõ mà Đậu lùn. Tôi cố kiềm chế nụ cười chực nở trên môi

" Cậu chắc chứ? Sao phải làm khổ mình thế? sao ko chọn số 1 hay số 2?" – Tôi khích

"Ko, tôi sẽ ko bao giờ đi bắt 1 người vô tội về chịu hình phạt và tôi càng ko thể ra khỏi quân đội. Tôi cần nó để có thể giúp tôi và Al lấy lại cơ thể" - Ed nói 1 cách quyết liệt, trong mắt cậu ta tôi thấy 1 ngọn lửa nhỏ đang bùng cháy...

Điều đó càng khiến tôi khao khát có cậu

"Theo tô"i – Tôi lạnh lùng nói và mở cửa đi trước. Ed ngoan ngoãn theo sau như 1 chú cún con.

Nhóc à, cậu có biết rằng mình đã sập bẫy rồi ko?

* * * * * * * * * *
ED’S POV
Hành lang nối tiếp hành lang, cửa nối tiếp cửa, nơi này cứ như 1 mê cung vậy. Khi tôi sắp sửa ngất xỉu vì 1 loạt những cửa với ngã rẽ thì Roy đột ngột dừng lai trước 1 cánh cửa nhỏ, cũ kĩ.

"Vào đi" – Roy mở cửa và ngoắt tôi

Tôi hít 1 hơi thật sâu và nhắm mắt lao bừa vào. Hình phạt kinh dị nào sẽ chờ tôi trong căn phòng này đây?

Tôi mở mắt ra và há hốc kinh ngạc. Chẳng hề có binh cụ tra tấn nào cả cũng chẳng có những lọ thuốc tra khảo đang bốc khói đầy nguy hiểm như tôi nghĩ, chỉ là 1 căn phòng bình thường như bao căn phòng khác với 1 cái bàn bừa bộn sách và 1 cái giường cũng bừa bộn ko kém.

" Đây là nơi tôi thường đến khi muốn yên tĩnh nên sẽ ko ai đến gần đâu" – Tiếng Roy vang lên sau lưng tôi khiến tôi giật mình

Hình phạt nặng nề gì mà ko có dụng cụ tra tấn lại còn ko cho ai đến gần? Hay hắn dùng tôi để thí nghiệm 1 thứ gì đó?

" Đại tá..." – Tôi hốt hoảng quay lại định hỏi Roy nhưng tiếng nói của tôi bị chặn ngang bởi một nụ hôn mãnh liệt. Người tôi co rúm lại và óc đột ngột trống rỗng...

Khi tôi định thần lại được việc gì vừa xảy ra thì đã thấy mình nằm trên giường từ lúc nào còn Roy thì đang hăm hở kéo áo tôi ra

" A...A...A... anh đang làm gì đấy?" – Tôi hoảng hốt quơ tay múa chân loạn xạ, mặt đỏ phừng phừng

" Phạt cậu! đã nói rồi mà" _ Hắn nói tỉnh queo, ko quên kèm theo 1 nụ cười

Phịch! cái áo rơi xuống sàn,hắn mút nhẹ cổ tôi trong khi tay đang lần xuống mở cái thắt lưng ở quần

" Ko" – Tôi hét lên và dùng sức cả 2 tay giữ chặt quần

"Coi nào Ed, cậu là 1 đứa trẻ ngoan cơ mà?"– Hắn cười và cúi xuống hôn tôi, sâu hơn, âu yếm hơn.

Tôi nghẹt thở.
Tôi luống cuống ko biết nên tiếp tục giữ chặt quần hay lấy tay đẩy hắn ra
Hắn cắn nhẹ môi tôi, dụ tôi mở miệng ra và để lưỡi mình vào...
Tôi cảm thấy mặt mình nóng đến mức có thể bốc khói. Đầu óc tôi quay cuồng, tôi nới lỏng tay ra và ...Roẹt – cái quần đã yên vị trên tay Roy còn hắn thì đang nhìn tôi cười đắc thắng .
Đầu tôi nổ đánh bùm. Tức giận và xấu hổ. Tôi vớ bừa cái chăn gần đó và trốn tịt vào trong, tự nguyền rủa mình

" Thôi nào, ra đi, cậu tưởng có thể trốn được tôi bằng thứ đó chắc? "– Giọng Roy ngọt ngào

Kệ, tôi càng rúc sâu hơn
Im lặng
Có tiếng gì như 2 vật đang cọ xát vào nhau
A...A...A!cháy! Roy dùng giả kim thuật. Tôi bật tung ra khỏi giường

"Đừng tưởng mỗi ngươi biết làm" – Tôi hét lên, chập 2 tay lại và chuẩn bị đập xuống đất
Nhưng Roy nhanh hơn tôi

"Rầm!" – tôi bị đẩy ngã xuống giường với 2 tay bị hắn tóm chặt

"Hey!" – tôi giơ chân đá mạnh vào ngực Roy nhưng hắn né kịp và, bằng 1 cú đảo người nhẹ nhàng, hắn khóa nốt 2 chân tôi

Giờ thì tôi nằm dưới hắn, hoàn toàn bất động, chỉ có thể trợn mắt nhìn

" Coi nào" – Trái với khuôn mặt đằng đằng sát khí của tôi, mặt Roy rạng rỡ hơn bao giờ hết. Tôi thề là chẳng bao giờ thấy hắn rạng rỡ bằng 1 nửa thế này ở central –" Cậu đang cố đánh thức con thú trong tôi đó hả?"

Và hắn bắt đầu mút nhẹ khắp người tôi

Ko! Tôi ko muốn thế! Dù tôi có cảm tình với Roy thế nào đi nữa thì tôi vẫn muốn làm chuyện này với con gái. Con gái! Hiểu ý tôi chứ? Tôi ko muốn làm nó với 1 thằng con trai!

"Winry!" – Tôi thì thầm

" Winry?" – Roy lặp lại – "ý cậu là cô bé hay sửa automail cho cậu?"

Im lặng

" Cậu thích cô ta?"

.................

" Hơn tôi?"

............................

Đau! Roy ko hôn tôi nữa mà là cắn.

"Đừng! Đại...tá" – Tôi cựa quậy tay 1 cách yếu ớt dưới 2 gọng kìm đang ngày 1 xiết chặt hơn của Roy .

" Đừng...làm...ơn"

Nhưng Roy ko nghe thấy.

Ko đúng, hắn cố tình ko nghe thấy. Trong mắt hắn tôi thấy ánh lên 1 thứ gì như nỗi buồn xen lẫn sự ghen tức của 1 đúa trẻ con bị giành mất món đồ chơi mình thích. Và thật kì lạ, dường như tôi ko còn ghét hắn nữa......

END CHAP 1


Được sửa bởi ngày Mon 25 Jun 2007 - 19:17; sửa lần 1.

meongugat
Lính mới
Lính mới

Nữ
Tổng số bài gửi : 16
Thanks : 0
Points : 191200
Registration date : 24/06/2007

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: TRÒ ĐÙA/ FMA

Bài gửi by Khách v on Mon 25 Jun 2007 - 10:42

Ss ghi kĩ lại cái ratring với warning đi, kẻo người đọc shock vì cái fic này cũng không ít cảnh <...> đâu ^^.

Đã có Yuu shock rùi đó
avatar
Khách v
Khách viếng thăm


Về Đầu Trang Go down

Re: TRÒ ĐÙA/ FMA

Bài gửi by meongugat on Mon 25 Jun 2007 - 19:39

Chap 2:Liệu đó có phải là tình yêu?

Mùa hè năm......

"Làm ơn mà,Roy"-Huhges rên rỉ

"Không,không,không là không"-Roy chống cằm,quay mặt đi chỗ khác,lạnh lùng nói.

"Chỉ 1 ngụm thôi,có mất mát gì đâu"-Hughes vẫn kiên trì

"Không.Sao anh không nhờ người khác thử mà cứ nhất định là tôi?"-Roy gắt ầm lên

Có ai dám thử ngoài cậu đâu-Hughes đau khổ nghĩ nhưng ngoài mặt vẫn cố nở 1 nụ cười cầu tài-"Vì cậu là người bạn tốt nhất*nhấn mạnh gấp 3 lần bình thường*của tôi mà"

"Tốt nhất hả?Thế nhờ ai mà tôi phải ôm rịt cái toalet suốt 3 ngày sau khi nghe lời nốc cạn chai “rượu quí” ý nhỉ?"-Roy nhếch miệng cười

"Lần này sẽ không thế đâu,tôi thề đấy.Chỉ 1 ngụm nhỏ thôi mà"-Hughes nhìn Roy với vẻ ngây thơ nhất có thể

"Anh đi mà thử"-Roy dứt khoát

"Thôi được,chia cậu 10% lợi nhuận nếu nghiên cứu này thành công,ok?"-Hughes ra chiêu cuối cùng

"90%"-Roy xoay ghế ra

"Trời,có 1 ngụm mà đòi 90%,20% thôi nhé?"

"Đi mà thử lấy"-lại xoay ghế vào

-30%

...........

-40%

...........

-50%

............

"Thôi được,giá cuối,60%.Nếu không chấp nhận tôi sẽ đi tìm người khác"-Hughes nói mà như mếu

"Đồng ý"-Roy quay lại,bắt tay hughes nhiệt tình như không có chuyện gì vừa xảy ra

Nhưng khi cái chất lỏng như rượu vừa kề gần đến môi Roy thì 1 tiếng “rầm” rõ to vang lên từ phía cửa.Ed hầm hầm lao vào,kéo theo 1 dãy người dang cố ngăn cậu lại đằng sau

"Đ.. ạ..i....t.. á"-Ed gằn từng tiếng

"Huh?Có chuyện gì vậy,Fullmetal?"-Roy bình thản trả lời và đặt cốc xuống bàn

"Chỉ còn tí xíu nữa là....."-Hughes nhìn chiếc cốc tiếc rẻ

"Sao anh dám bảo cái tên tội phạm tôi lỡ thả là chưa được thả trong khi trước sau gì hắn cũng được thả lại còn phạt tôi vì đã thả hắn?"-Ed tuôn 1 lèo,vừa gào vừa xăm xăm bứơc về phía Roy

"Oh,chắc có gì đó nhầm lẫn,mà tôi phạt cậu đâu có gì là quá đáng,nhỉ?"-Roy cười ranh mãnh

"Thế mà không quá đáng thì còn gì quá đáng?Anh dám....dám..."-mặt Ed bắt đầu đỏ lên

"Dám gì?"-Roy trở lại tư thế ngồi quen thuộc của mình,mỉm cười đầy thách thức

"Dám...."-Ed nuốt nước bọt đánh ực và đảo mắt quanh phòng,tất cả những người có mặt trong phòng đều đang hồi hộp chờ đợi câu trả lời của cậu.

"Dám...."-mổ hôi chảy ròng ròng trên trán Ed,môi cậu mím chặt còn da thì chuyển từ đỏ sang tái và ngược lại liên tục.Cậu quơ bừa ly nước trên bàn và tu 1 hơi hết sạch

"Hả???"-Roy quá ngạc nhiên trước hành động của Ed nên không kịp đưa tay cản.

"Đừng!!!"-Hughes hốt hoảng giật lại cái cốc giờ chỉ còn vài giọt nước đọng lại.

"Kh... ô... ô...ng!"-Mọi người đồng loạt hét lên,mặt xám ngoét

"Anh dám..."-Ed hít một hơi lấy dũng cảm định nói tiếp nhưng đầu cậu chợt bốc khói,mắt trợn trắng và đổ đánh rầm xuống sàn

"Ed!Ed!"-Roy hốt hoảng lao ra,vỗ lấy vỗ để vào mặt Ed nhưng vô hiệu

"Hughes!"-Roy rít lên khiến Hughes đã bước được 1 chân ra khỏi cửa,giật bắn người và đành ngoan ngoãn quay trở lại

"Nước đó là nước gì?"-Roy cố kìm giọng ở volume nhỏ nhất

"Thật ra thì...không có gì....ah,tôi nhớ rồi, đó là thuốc biến đổi tính cách"-Hughes định giấu tội nhưng đành phải phun ra trước ánh mắt sắc như dao của Roy

-Nghĩa là....?

"AH... ưm...nghĩa là những ai uống thuốc này sẽ bị đảo ngược tính cách trong 1 khoảng thời gian nhất định tùy vào lượng nước đã uống"-Hughes đau khổ giải thích

-Tức là...?

"Ah, đây không phải ý của mình tôi.Tại bình thường cậu lúc nào cũng bình thản nên mọi người muốn xem cậu sẽ thế nào nếu biến đổi tính cách"-Hughes cuống quít thanh minh

"Hừm...mọi người..."-Roy quét mắt một vòng khiến ai nấy đều lạnh tóc gáy và cảm thấy như giờ chết đã điểm

"Thôi,lần này tôi bỏ qua, đưa thuốc giải đây"-Roy thở dài

"Không...có...thuốc...giải...vì..."-Hughes đan 10ngón tay vào nhau nói 1cách khó khăn

"Nói cái gì?"-Roy gầm lên

"Không có thuốc giải.Chúng tôi nghĩ cậu chỉ uống một ngụm nên không chế sẵn thuốc giải"-Hughes vừa nói vừa cuống quít tránh những luồng lửa đang tới tấp bay về phía mình.Mọi người bỏ chạy toán loạn


5 phút sau.....

ROY’POV:

Tôi đặt tạm tên nhóc ưa gây rối lên chiếc ghế xôfa gần đó và vác ghế ra ngồi canh nhóc ngủ.Trông Ed thật đáng yêu khi thiếp ngủ.Tôi thật không hiểu sao nhóc lùn trông hiền lành này mỗi lần nhìn thấy tôi đều tìm cớ gây sự?(<<<<nói mà không biết ngượng)tôi khẽ gạt 1 lọn tóc che phủ trước trán Ed-1hành động chưa từng có từ trước đến nay khiến chính tôi cũng phải ngạc nhiên.Cũng may đám người phiền phức đã chạy từ lúc nãy nếu không thì....

"Tôi muốn..."-Ed đột nhiên trở mình và thì thầm 1 điều gì đó

"Gì cơ?"-Tôi xích ghế lại gần Ed

"Tôi muốn...."-Giọng Ed nhỏ dần

"Cậu muốn gì?"-Tôi cúi sát hơn,cố gắng nghe những điều Ed đang nói

"Hôn anh"-Ed đột nhiên quàng tay qua cổ tôi,kéo sát xuống và ép chặt môi mình vào môi tôi

"Huh?"-Tôi ngạc nhiên đến mức giữ nguyên tư thế nửa ngồi,nửa quỳ,những suy nghĩ về những công việc tôi đã làm, đang làm,sắp phải làm chạy toán loạn trong đầu

30s,1’,2’ trôi qua,cuối cùng Ed cũng thả tôi ra,liếm môi cười:

-Gìơ thì anh đã thấy sợ khi bị hôn đột ngột chưa?

"Cậu là....Ed thật hả?"- Vẫn đang bay bổng giữa bầu trời,tôi thốt ra 1 câu hỏi cực kì ngớ ngẩn

Ed nhíu mày,có vẻ cậu không thích câu hỏi ngớ ngẩn đó của tôi lắm.

”Nếu anh không tin....”-Ed giật mạnh tay tôi khiến tôi mất thăng bằng ngã ngửa lên ghế,rồi,vẫn giữ nụ cười trên gương mặt,cậu leo lên người tôi -“...thì tại sao không thử tự tìm hiểu đi, đại tá?”

Tôi há hốc mồm kinh ngạc.Nhóc lùn của tôi đây sao?(“của anh”từ lúc nào thế?)cái thằng nhóc mấy hôm trước còn vùng vẫy quyết liệt và nhắc đến tên 1 người con gái khác trước mặt tôi đây sao?tôi không nằm mơ đó chứ?Tôi kéo cậu ngã xuống và ôm chặt lấy cậu. Ước mơ bao lâu nay của tôi cuối cùng cũng trở thành hiện thực rồi.Nhưng niềm vui của tôi nhanh chóng vụt tắt khi ánh mắt của tôi chạm phải cái cốc rỗng nằm lăn lóc trên bàn.

"Không được"-Tôi đẩy Ed ra dù tiếc đứt ruột

"Sao vậy?"-Ed ngạc nhiên trước hành động kì lạ của tôi

"Vì khi thuốc hết tác dụng cậu sẽ hối hận"-Tôi nói mà mặt buồn thiu

-Nhưng.........

Tôi đẩy Ed ngồi trở lại và vội vã bước ra khỏi phòng trước khi đứt dây thần kinh kiềm chế

"Anh ghét tôi lắm à?"-Giọng Ed run run cất lên từ phía sau khiến tôi sững người

"Tôi hay làm ngược ý anh nên anh ghét tôi lắm phải không?"-Tiếng nói của Ed bắt đầu lẫn vài tiếng sụt sịt

Tôi phải làm gì bây giờ?Tiếng thút thít của Ed khiến tôi dù đã cầm tay nắm cửa nhưng vẫn không nỡ mở ra.Trong lòng tôi 1 cuộc đấu tranh dữ dội đang diễn ra

“Đi đi,Roy.Nếu còn đứng đây cậu sẽ không kìm lòng được đâu.Cậu rõ điều gì sẽ xảy ra khi thuốc hết tác dụng mà?Cậu muốn thằng nhóc ghét cậu hơn ư?”-Lý trí răn đe

“Nhưng chính nó muốn mà, đúng không?cậu đâu có ép nó đâu?”-Tình cảm thôi thúc

“Nhưng nó sẽ dằn vặt khi tỉnh lại”-Lý trí yếu ớt nói

“Có ai làm gì nó đâu?cậu chỉ quay lại dỗ nó thôi.Người lớn ai lại bỏ đi khi thấy con nít khóc thế?”-Tình cảm ma mãnh hơn

-Đúng,mình chỉ dỗ nó thôi,1 câu thôi,rồi sẽ đi ngay mà-Roy tự nhủ và quay đầu lại

"Đại tá???"- Đập vào mắt tôi là hình ảnh Ed nước mắt,nước mũi tèm lem đang nhìn tôi với 1 ánh mắt cực kì,cực kì dễ thương....

“Ra khỏi phòng,ra khỏi phòng ngay,Roy!”-Lý trí gào lên trong tôi

Nhưng đã quá muộn,tôi quay hẳn lại và lao đến ôm chầm lâý Ed

"Hứa với tôi..."-Tôi thì thào

"Vâng?"-Ed ngừng thút thít nhìn tôi

-Sau vụ này cậu không được đổ lỗi là tại tôi nhé?

Gật đầu

-Không được nổi giận?

Gật đầu

-Và đừng khóc nữa

"Vâng"-Ed cười rạng rỡ và đưa tay lên lau nước mắt

Tôi ôm chầm lấy Ed.Cậu dễ thương và bé nhỏ quá.Dù có ôm chặt đến mấy tôi vẫn có cảm giác cậu sẽ tuột khỏi tay mình.

"Đại tá, đau!"-Ed khẽ kêu

"Cậu sẽ không rời khỏi tôi chứ?"-Tôi nới lỏng vòng tay,nhìn sâu vào mắt Ed hỏi

"Không đâu...bởi vì..."-Ed cúi đầu tránh ánh mắt của tôi

"Vì sao?"-Tôi nâng cằm Ed lên,chờ đợi.tim tôi như bị ai bóp chặt

"Vì...vì...người tôi thích nhất là Roy Mustang mà"-Mặt Ed đỏ phừng phừng,dễ thương kinh khủng.

“Phựt”-Sợi dây lý trí cuối cùng trong tôi đứt phựt.Tình cảm mà bao lâu nay tôi cố tình phớt lờ chợt bùng dậy trong tôi.

Ngoài kia,cuộc sống vẫn tiếp diễn như thường lệ,nhưng trong căn phòng đó,thời gian đã ngừng trôi tự bao giờ.....


* * * * * * * * *

HÔM SAU:

"Ehem....Thưa đại tá!"-Hughes thò đầu vào rụt rè

"Ehem.... Đại tá!"-Hughes ho to gấp đôi nhưng có vẻ chẳng si nhê gì so với một người đang bay bổng tận cung trăng

"Này!Roy"-Hughes gào lên khiến Roy giật bắn người,tí nữa thì rơi khỏi ghế

"Chuyện gì vậy?"-Roy hốt hoảng hỏi lại

"Cũng không có gì quan trọng,chỉ là về chuỵên hôm qua..."-Hughes định xin lỗi thật nhanh rồi chuồn lẹ trước khi Roy lại nổi giận đùng đùng nhưng anh đột ngột ngừng bặt khi thấy mặt Roy đỏ hồng lên khi anh nhắc đến 3 từ”chuỵên hôm qua”

"Này,hôm qua,anh và thằng nhóc đã làm chuyện gì mờ ám hả?"-Hughes tò mò hỏi

"Vớ vẩn,có gì nói nhanh lên"-Măt Roy lạnh te trở lại

-Ah,uh..chỉ là tôi đại diện mọi người đến nhận lỗi việc hôm qua thôi.Nếu cậu muốn phạt xin cứ nói...

"Thôi,dù sao cũng chẳng có chuyện gì lớn xảy ra,lần này tôi bỏ qua,nhưng không có lần sau đâu đấy"-Roy phẩy tay dễ dãi

"Vâng,thưa đại tá"-Hughes vội vã chào rồi cuống quít lao về phía cửa,chỉ sợ Roy hứng chí đổi ý bất thình lình

"À....mà...này"-Roy đột ngột gọi giật lại

"GÌ...gì vậy?"-Mồ hôi Hughes tuôn ra như tắm

-Cái thứ lần trước Ed uống là gì ý nhỉ?

-Thuốc thay đổi tính cách

-Uh...thay đổi tính cách...thế,...còn không?

-Còn,ủa,mà cậu hỏi làm gì?Tôi đã bảo không có thuốc giải mà?

" Đâu cần phải thuốc giải phải không?Dù gì nó cũng hết sau một thời gian nhất định mà"-Roy chống cằm,mỉm cười.

"Uh,cậu nói cũng phải,hahaha"-Hughes gãi đầu cố cười theo nhưng mặt thì méo xệch

*****************

Cách đ ó không xa.....

-Hắt x ì.... ì... ì...

"Sao vậy anh hai?Anh bị cảm à?"-Al lo lắng hỏi

"Không có gì,chỉ là tự dưng cảm thấy ớn lạnh thôi"-Ed xua tay rối rít

-Ah, đúng rồi,hôm trước anh có bị thương không?

-Bị thương gì?

-Em nghe nói hôm trước Đại tá nổi giận lôi đình,phóng lửa đốt lung tung khiến mọi người chạy sạch.Hôm ấy em phải đi mua đồ cùng Winry nên không ở cạnh anh được.Em lo lắm

"Đâu có,có bị thương gì đâu"-Ed lắc đầu lia lịa.Cậu có cảm giác mặt mình nóng lên từng phút.

Ngoài trời,nắng vẫn rọi khắp nơi nhưng xa xa,phía đằng đông,1 đám mây đen đang ùn ùn kéo đến.

Tội nghiệp Ed,cậu không hề biết điều gì đang chờ đợi cậu phía trước....


OK,sửa hết rồi nhá.Sao ở đây heo hút vậy nhỉ?Có ai có ý kiến gì hok để Mèo còn bít đường mà Post típ hoặc ngừng lại chứ????

meongugat
Lính mới
Lính mới

Nữ
Tổng số bài gửi : 16
Thanks : 0
Points : 191200
Registration date : 24/06/2007

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: TRÒ ĐÙA/ FMA

Bài gửi by Meishou-chan on Mon 25 Jun 2007 - 21:38

Ah, bạn Mèo cứ post tiếp đi, có Mei ủng hộ.

Đọc lâu rồi, chẳng qua không biết nói gì nên im. Nhưng bạn Mèo đã định đòi ngưng thì Mei phải lộ mặt. ^^"

Fic dễ thương lắm Mèo à, buồn cười nữa. Mà nó finish chưa vậy?

_________________
[CENTER]Everybody sing with us, KinKi Kids forever
We'll always be around, always be together
Everybody sing with us, KinKi Kids forever
Come on sing it, KinKi Kids forever

================


Tự hào không mờ mắt trước bất kì cái gì trừ giai đẹp và tiền :crisp:[/CENTER]
avatar
Meishou-chan
[Xích Tây tiểu thư]
[Xích Tây tiểu thư]

Nữ
Tổng số bài gửi : 160
Age : 26
Tớ đến từ : Akanishi's family ^___^
Sở thích : Jai nhà bạn XD~
Tâm trạng : Phe phởn... Have nothing to done *bò*
Tình trạng hiện tại : Sống dai lắm XD~
Thanks : 0
Points : 192096
Registration date : 07/06/2007

Xem lý lịch thành viên http://yume.timnhanh.com/yuui-chan

Về Đầu Trang Go down

Re: TRÒ ĐÙA/ FMA

Bài gửi by meongugat on Tue 26 Jun 2007 - 17:14

CHAP 3:TÌNH YÊU DUY NHẤT

12H Đêm mùa hè năm...
Mưa...
Tại Central:

“reng!reng!reng!”

“Alo!”-Roy mệt mỏi nhấc đầu khỏi đống hồ sơ,uể oải nhấc máy

“Biết gì không?Biết gì không?Roy?”-Bên kia đầu dây,Hughes hồ hởi reo lên

“gì?”-Mệt mỏi

“Con gái tôi,thiên thần nhỏ của tôi,lẽ sống của cuộc đời tôi...”

“Rồi sao?”-Cáu

“A,nó nói mớ trong giấc mơ,nó bảo nó yêu tôi nhất....”-Cực kì phấn khích

“Uh,hiểu rồi,thế thôi chứ gì?Thôi nhé!”-Dập máy 1 cách phũ phàng và lại vùi đầu vào đống hồ sơ,tiếp tục....ngủ

“Reng!reng!reng!”

“Gì nữa đây?Anh mà còn lảm nhảm về con anh thì đừng trách tôi là ác đấy”-Hết sức bực bội

“À,ta không có ý định nói về con ta đâu.Ta chỉ định hỏi cậu công việc tiến hành thế nào thôi”-Giọng Tổng Thống đều đều

“Vâng,thưa ngài,nội trong tuần này sẽ xong”-Roy đứng bật dậy làm động tác chào 1 người vô hình

“Tốt!Ta trông cậy vào cậu đấy”-Dập máy

“Rõ!”-Dập máy,nhìn đống hồ sơ chất thành núi trên bàn-hình phạt cho tội dám đốt...Central-ngao ngán thở dài

“Hưm,giá như có nhóc lùn ở đây nhỉ?”-Roy nghĩ thầm và nâng ly rượu lên uống

1 Ánh chớp lóe lên,không lâu nhưng đủ để Roy nhận ra mình đang uống cái gì

“sh*t!Tên Hughes tệ hại,rồi có ngày cậu sẽ biết tay tôi”- Đó là những lời “trăn trối” cuối cùng của Roy trước khi cậu gục đầu đánh cốp xuống bàn

Dưới sàn,chiếc cốc lăn lóc và đổ ra 1thứ gì đo đỏ.Nghe nói,thứ nước lần trước Ed uống nhầm cũng màu đỏ......




1h Đêm tại nhà Ed....

“Cộc!cộc!cộc”

“Al!Mở cử giùm anh”-Ed lèm bèm nói và rúc sâu hơn vào chăn

“Cốc!cốc!cốc”

“Al!”-Ed hét lên

“Rầm!rầm!rầm!”

“Đây! đến đây!”-Ed lười nhác bước ra khỏi giường và chậm chạp tiến về phía cánh cửa

“Al là đồ ngốc,lúc nào cũng kêu là lo cho anh hai thế này,lo cho anh hai thế kia nhưng chỉ cần Winry cần là đi mất hút.Làm như có mỗi nó thích Winry không bằng...”-Ed vừa đi vừa làu bàu

“Rùynh!ruỳnh!ruỳnh!!!”-Người gõ cửa dường như đã mất hết kiên nhẫn

“Từ từ chứ, định phá nhà tôi à?-Ed bực bội mở cửa và tính mắng cho tên phá đám giữa đêm khuya 1 trận nhưng 1 cái bóng khá là to lớn(So với cậu) đã lao đến ôm chầm khiến cậu ngã ngửa xuống sàn

“Edo sa...n...n!”-Cái bóng đó thút thít và càng ôm cậu chặt hơn

“Gì...gì...vậy? “ –Ed hoảng hốt đẩy cái bóng đó ra khỏi người và cậu càng hoảng hốt hơn khi nhận ra cái bóng đó không phải ai khác mà chính là...

“Edo san,Roy sợ quá.....”-Roy tiếp tục thút thít và ngoan cố không chịu buông Ed ra

“Có...có...chuyện gì xảy ra vậy?”-Ed hỏi mà mặt xám ngoét.Chuyện khiến Roy hoảng sợ mà khóc ầm ĩ lên như vậy chắc phải kinh khủng lắm.

“Phòng Roy mất điện rồi,tối lắm,Roy gọi mãi mà chả thấy ai cả,Roy sợ lắm”-Roy òa khóc tức tưởi như trẻ con

“Hả???”-Ed há hốc mồm nói không lên lời

Roy?
Sợ tối?
1 Đại tá trời không sợ, đất không sợ mà lại sợ tối?
Mà khoan,hình như có gì đó là lạ...

“Đại tá,ngài vừa gọi tôi là gì?”-Ed đẩy Roy ngồi thẳng dậy

“Edo san?”-Roy ngơ ngác

“Và tự xưng là....”

“Roy”

“Ngài có nhớ mình đã uống cái gì lạ trước khi đến đây không?

“Hình như là....”-Roy đặt 1 ngón tay lên môi ra chiều suy nghĩ-“1 cốc nước hoa quả màu đỏ”

Chính nó.Lại 1 trò đùa khác của Hughes.Họ còn định tiếp tục trò đùa đó đến bao giờ?Ed tức giận đạp cửa định xông ra ngoài.

“Edo san!”-Roy níu lấy vạt áo Ed-“Đừng bỏ Roy 1 mình”

Chết!Quên mất đại tá

“Đại... à... ờ...Roy ngoan, ở đây chờ tôi 1 chút nhé”-Ed xoa đầu Roy dỗ dành

Lắc lắc

“coi nào,tôi chỉ đi 1 chút xíu thôi”

Lắc lắc

“Này,anh có phải trẻ con nữa đâu? Ở yên đấy đi”-Ed gắt ầm lên

“Không,không chịu đâu,Roy sợ lắm”-Roy lại bắt đầu thút thít

“Thôi,thôi,tôi đầu hàng,làm ơn đừng khóc nữa”-Ed giơ 2 tay lên trời,nói mà như mếu

“Thật hả?Edo san sẽ không đi nữa hả?”

Gật đầu thiểu não

“Roy thích Edo san nhấ...t...t!”-Mắt Roy sáng rỡ,cậu lao đến ôm chầm lấy Ed

“Bu... ô...ng....bu... ô..ng....ra..!-Ed nói mà không ra hơi,tim cậu đập thình thịch,còn mặt thì đỏ phừng phừng.Mọi suy nghĩ trong đầu đột ngột đứt đoạn.

1phút trôi qua.....
“Đúng.... đúng...rồi!anh phải đi tắm, Đại... à quên...Roy,anh ướt hết rồi”-Ed đẩy vội Roy ra

“Edo san sẽ tắm cùng Roy chứ?”-Roy ngây thơ hỏi

“Đừng có điên,có chết tôi cũng không bao giờ tắm với anh”-Ed gào lên

Nếu là Roy lúc bình thường thì chắc đã lăn lộn vì cười khi trông thấy Ed lúc này,mặt và tai cậu đỏ như con tôm luộc,có cảm giác như đầu cậu sắp bốc khói đến nơi,Nhưng vì không phải là Roy lúc bình thường nên....

“Edo san ghét Roy....”-Oà khóc

“Không,không phải thế,chỉ là...-Ed cuống quít quơ tay loạn xạ

“Chỉ là....”

“Chỉ là nếu tôi vào tắm cùng Roy thì sẽ không có thời gian làm đồ ăn cho Roy”-Ed bịa bừa 1 lí do

“Thật hả?”

Gật đầu lia lịa

“Vậy Roy vào tắm đây...y...y!”Roy reo lên, ôm chầm Ed thêm 1 cái rồi mới chịu tung tăng chạy vào phòng tắm

Phew!Ed thở phào nhẹ nhõm.Roy mà ôm Ed thêm 1 lần nữa thì tim cậu ngừng đập mất.Mà mắc mớ gì tim cậu lại đập thình thịch trước tên đại tá quái gở đó nhỉ?Cậu thích Winry cơ mà?

“Edo san...n...n!Roy thích trứng chiên”-Giọng Roy vọng ra từ nhà tắm.Có vẻ hắn đang nghịch nước ở trong đó hơn là tắm

“Thôi chết!Quên mất”-Ed giật mình bứt mình khỏi mớ suy nghĩ và lao về phía nhà bếp.


“ Trứng chiên?”

“ Mình đã thấy Al làm 1 lần rồi.”

“Hình như là...2 quả trứng,dầu ăn,gia vị và.... ủa,hết gia vị rồi?Thôi kệ,lấy tạm muối cũng được.Lọ nào là muối nhỉ?Chắc là lọ màu trắng....”

“Rồi sao nữa nhỉ?ah,nếu mình không nhầm thì phải trộn tất cả vào với nhau (không phải, đổ dầu vào chảo trước chứ) rồi,sau đó thì đổ hết vào nồi (trời,chiên trứng bằng nồi?) rồi khuâý đều (hả?sao phải khuấy đều?) ủa?sao lại bị cháy nhỉ? (không cháy mới lạ) chắc phải thêm giấm (ặc....)....

5 phút sau...

“Edo san...n...n!Roy tắm xong rồi..i...i!”-Roy hào hứng chạy về phía Ed

“Lau khô người và mặc quần áo vào”- Ed giật bắn người gào lên và tí nữa thì cho luôn tay vào nồi khi thấy Roy quấn mỗi cái khăn tắm chạy khắp nhà

2 phút nữa trôi qua...

“Edo san! Đây là món gì vậy?”-Roy chỉ vào cái đĩa chất đầy 1 thứ gì đó nhão nhão,sệt sệt vừa đen vừa vàng,tò mò hỏi

“Trứng chiên!Tôi nhầm muối và bột mì nên...(cậu còn nhầm nhiều-thứ-khác-cơ)-Ed vừa nói vừa ngó lơ ra chỗ khác

“Vậy đây là món bột mì chiên trứng hả?”

“Nếu cậu không thích ăn thì tôi sẽ ra ngoài mua món khác”-Ed với tay ra định thu hồi thành phẩm thất bại của mình

“Không,của Roy mà”-Roy kéo cái đĩa về phía mình,phụng phịu

“Edo san đã làm cho Roy nên bây giờ nó là của Roy”-Và cậu bắt đầu đưa 1 thìa vào mồm

“Ngon không?”-Ed hồi hộp hỏi

“Có!Món ngon nhất mà Roy từng ăn!”-Roy cười hiền lành

“Tôi...tôi vào toalet 1 chút”-Ed vụt đứng dậy và lao vào toalet với tốc độ tối đa

“Mình chết mất!Mình chết mất!Tại sao tim mình lại đập mạnh vậy?Tại sao tên đại tá đó lại dễ thương thế nhỉ?Chẳng lẽ mình thích hắn?”-Ed vừa gào vừa vục đầu vào bồn tắm

“Không,không phải,mình thích trẻ con. Đúng rồi,chỉ là-thích-trẻ-con-thôi còn người mình yêu là Winry mà”-Ed bắt đầu lảm nhảm 1 mình

30 phút sau....

“Ok!Mình không thích Roy”-Ed vã nước lên mặt lần cuối và tự tin xoay nắm cửa phòng tắm bước ra.

Và tim cậu suýt bắn ra ngoài khi thấy Roy nằm ngay trước cửa phòng tắm,ngủ ngon lành.

“Này,này,sao lại ngủ đây?”-Ed vừa lay Roy dậy vừa khổ sở bắt tim ngừng đập với vận tốc 100m/giây

“Ưm....Vì Edo san lâu quá không ra nên...”-Roy dụi mắt,rụt rè nói

“Dễ...dễ thương quá!Gìơ thì mình đã hiểu vì sao nhiều người lại thích tên đại tá cà chớn này thế rồi”-1 tiếng nói phản chủ vang lên trong lòng Ed

“Ừm...thức ăn dính quanh miệng cậu kìa”-Ed nhẹ nhàng dùng 2 ống tay áo lau sạch vết trứng chiên quanh mồm Roy và, đặt lên đó 1 nụ hôn

“Edo san vừa hôn Roy....”-Giọng Roy thì thầm nhẹ như gió thoảng,có vẻ cậu cũng không tin rằng Ed vừa chủ động ôm mình

“Không,không phải,chỉ là lau vết trứng chiên thôi”-Ed chối lia lịa,chính cậu cũng không ngờ mình lại hành động như vậy

“Nghĩa là nếu có nhiều vết trứng chiên hơn thì Edo san sẽ hôn Roy lâu hơn?”-Roy nhoài hẳn người về phía trước,mặt cậu kề sát mặt Ed

“Không,không phải,chỉ là...”-Mặt Ed đỏ rần rần,cậu chống tay lùi dần ra sau...

“Chỉ là....?”-Roy chộp lấy 2 tay không cho Ed lùi,cậu kề mặt sát hơn,hơi thở của cậu phà vào mặt Ed

“Đủ... đủ...rồi!Cậu phải đi ngủ đi nếu không sẽ trở thành đứa trẻ hư đó”-Ed đẩy Roy ra và bò, ừ,bạn không đọc nhầm đâu,Ed BÒ.Vì 2 chân cậu đã nhũn đến mức không thể đứng nổi sau 1 loạt sự kiện xảy ra.Nhưng kế sách đó cũng chẳng tồn tại được lâu vì mới chỉ quơ quào được mấy cái cậu đã bị xách lên như 1 con mèo.
"Để Roy đưa Edo san về phòng"-giọng Roy nhẹ nhàng vang lên,cậu đang bế Ed như bế 1 công chúa vậy.

"Không,không cần đâu,tôi tự đi được"-Ed vùng vẫy cố đẩy Roy ra

"Không,để Roy đưa Edo san về phòng"-Roy càng ôm chặt hơn khiến Ed không cựa quậy được-"Nếu không, Roy khóc đấy"-Mắt Roy bắt đầu ngân ngấn nước

"Thôi,thôi làm ơn đừng"-Ed la lên

"Vậy Roy bế Edo san vào phòng nhé?"-Roy lập tức ngừng ăn vạ

"Uh!"-Ed gật đầu đau khổ,cậu chưa bao giờ thắng được nước mắt của ai cả

"Chúc Edo san ngủ ngon"-Roy nhẹ nhàng đặt Ed xuống giường và hôn lên trán Ed

"Chúc...chúc ngủ ngon..."-Ed vội vã rúc vào chăn để che giấu khuôn mặt đang đỏ bừng lên của cậu.Có cảm giác câui đã dùng hết công suất dây thần kinh đỏ mặt trong 1 năm của mình vào ngày hôm nay.

1 phút sau....
Ed thò mặt ra khỏi chăn và phát hiện ra Roy vẫn đứng nguyên chỗ cũ,chờ đợi...

"Sao vậy?Có chuyện gì à?"

Lắc lắc

"Cậu biết phòng ngủ của Al chưa?"

Gật gật

"Vậy...chúc ngủ ngon nhé"-Lại chui vào chăn

1 phút sau....

"Thôi được rồi,vào đây"-Ed thở dài,nằm dịch sang 1 bên và vẫy Roy

"Vâng"-Roy cười rạng rỡ và hăm hở leo lên nằm cạnh Ed

"Thiệt tình,lần sau muốn gì thì nói ngay nhé"-Ed phì cười trước sự hồn nhiên của Roy

"Vâng,Roy thích Edo san nhất"-Roy hồn nhiên nói

"Không,ý tôi không phải thế"-Ed đỏ mặt

"Sao ạ?"-Roy ngạc nhiên hỏi lại

"Không có gì,đi ngủ đi"-Ed quay mặt đi che sự xấu hổ.

Mình....chẳng lẽ....thích Roy?

Ed chìm vào giấc ngủ với câu hỏi chưa có lời đáp.Cạnh cậu,Roy cũng đang say ngủ và rúc đầu vào người cậu như 1 chú mèo con...
END CHAP 3

Hơ,rảnh rỗi ngồi đọc lại fic mới thấy mình...chăm thật.Viết dài ghê cơ.Chả bù bi giờ :roll: cứ đang đến phần hay ho là cắt cái roẹt làm mọi người vác dao đuôit theo hoài(Khổ thân,sức mấy mà đuổi kịp Mèo :lol: )

@Moko-chan:Mèo lừa ai dâu???? :shock:

meongugat
Lính mới
Lính mới

Nữ
Tổng số bài gửi : 16
Thanks : 0
Points : 191200
Registration date : 24/06/2007

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: TRÒ ĐÙA/ FMA

Bài gửi by meongugat on Wed 27 Jun 2007 - 20:37

CHAP 4

Mùa hè năm.....
9h sáng tại Central.....
Roy bực bội nện giày cồm cộp đi về phía phòng Hughes....

“Hughes!!!”-Roy mở(chính xác là đạp cửa)gào lên.

“Có chuyện gì vậy?”-Hughes giật mình,cố tống nốt 1 số thứ gì đó vào chiếc tủ đằng sau
vốn đã chật cứng và quay lại cười rất ngây thơ

“Cái gì đây?”-Roy thả cái đống đồ khổng lồ cậu ôm từ nãy giờ trên tay xuống đất 1 cách cực kì phũ phàng

“ừm, để xem...”-Hughes xích lại gần và nhặt 1 vài thứ lên xem-“Đây là sách :làm thế naò để tiếp cận hỏa giả kim thuật nhanh nhất, đây là chuyện dài kì :100 ngày vắng Ed, ồ!cái ảnh cậu trầm tư nhìn ra cửa sổ này đẹp thật,còn đây là....”

“Tôi không hỏi anh tựa đề của nó, đừng có bảo anh không dinh dáng gì đến vụ này nhé?”-Roy nhìn Hughes dò xét

“Đương nhiên là...”-Hughes đưa tay lên gãi đầu và cười cầu tài theo thói quen nhưng hành động này đã giết anh vì......

“Aò!Aò!”-Những thứ mà lúc nãy Hughes cố nhồi nhét vào tủ ào ạt tuôn ra khi khuỷu tay của anh va vào cái khóa tủ vốn dĩ đã được cài rất lỏng lẻo

“Đây là...?”-Roy tò mò nhặt vài thứ lên xem trước khuôn mặt cắt không còn giot máu của Hughes-“Tuyển tập 1000 bức ảnh đời thường của Colonel Roy Mustang”, “Phóng sự:Chuyện gì đã xảy ra với đại tá trong tuần qua”, “Tiểu thuyết:Mối tình tay 3 Roy-Ed-Al”.....

“Hughes!!!!”-Roy gầm lên

“Á!Tôi chỉ định kiếm thêm chút đỉnh thôi mà”-Hughes cuống quít giải thích

“Anh có muốn trăn trối lại điều gì không?”-Roy lạnh lùng đeo găng tay vào

“Tha cho tôi 1 lần thôi,nhé?”-Hughes xuống giọng năn nỉ

Roy giả điếc,cậu bắt đầu cọ 2 ngón tay vào nhau nghe loẹt xoẹt và....

“Này!Cậu không định đốt cái Central yêu quí của ta lần thứ 2 đấy chứ hả?”-1 thanh kiếm lạnh ngắt kề vào cổ Roy kèm theo giọng nói ngọt ngào của tống thống

“Không,không... ạ!”-Mặt Roy xám ngoét,ngọn lửa chực bùng trên tay cậu đột ngột tắt ngúm

“Tốt!”-Tổng thống vui vẻ tra kiếm vào vỏ và quay sang Hughes,nghiêm nghị-“Việc ta giao cậu làm đến đâu rồi?”

“Dạ, đã hoàn tất ạ”-Mặt Hughes hình sự không kém

“Tốt! Đưa cho ta”

“Rõ”-Hughes tất tả chạy ngược trở lại cái tủ ban nãy lục lọi 1 hồi và lôi ra 1 chiếc hộp nhỏ,mỏng,màu đen

Không hiểu trong đấy là cái gì nhỉ?-Roy tò mò nghĩ nhưng không dám hỏi vì cậu biết thứ mà đích thân Tổng thống phải đến lấy hẳn phải là bí mật quốc gia,linh tinh là mất mạng như chơi.

“Thưa ngài,nó đây ạ”-Hughes vội vã vác chiếc hộp đưa đến cho Tổng thống.

Khi con người vội vã vì 1 việc gì thì họ thường chỉ chú ý đến mỗi điều đó và thường quên đi những thứ xung quanh nên điều tất yếu phải xảy ra là.....

“Rầm!”-Hughes vấp phải đống đồ từ nãy giờ nằm ngoan ngoãn dưới sàn....
Chiếc hộp anh trân trọng cầm trên tay bị bật tung lên không trung....
Sau 1 hồi bay nhảy chán trên đó,nó “quyết định” rơi vào tay......
.....Roy

Ưm,nói thế nào nhỉ?Vốn là 1 Đại tá “gương mẫu” nên nếu là trong trường hợp bình thường Roy sẽ không bao giờ thèm xía mũi vào chuyện người khác đâu nhưng vì cái nắp hộp dã bị bung ra như mời gọi nên.....

“Hàng độc!
Số lượng có hạn!
DVD chất lượng cao!
1 Lần được xem hoặc cả đời phải hối tiếc!
Tường thuật toàn bộ quá trình xảy ra sau khi Roy :thay đổi tính cách!”

1 loạt tít “vô cùng ấn tượng” đập vào mắt Roy khi cậu tò mò ngó thử vào bên trong hộp.Nhưng điều đó không làm cậu shock bằng cái bìa đĩa....nói sao nhỉ?... đủ sức làm phụt máu cam bất cứ cô nàng nào tình nguyện làm Fan của cặp RoyxEd.

“Tổng thống...!Hughes....!”-Roy rít lên

“Đừng!Roy”-Hughes gào lên.
Nhưng quá muộn....

“Đùng!”

Roy hậm hực mở cửa(mà theo ý kiến của mọi người gần đó thì đấy là 1 hành động cực kì thừa thãi vi cái lỗ cậu vừa tạo ra đủ chỗ cho 3 người chui lọt)ra ngoài.

“Cậu ấy giận rồi”-Hughes đau xót nhìn đống đồ giờ chỉ còn là cát bụi,lẩm bẩm

“Cậu ta giận rồi”-Tổng thống vui vẻ rút cái đĩa dvd(không hiểu giấu từ lúc nào)từ trong túi ra,vung vẩy

“Sao tự dưng ngài lại quan tâm đến chuyện của Roy và Ed vậy?”-Hughes tò mò

“À,ta thì không quan tâm nhưng “người khác”thì có đấy”-Tổng thống mỉm cười đầy ẩn ý




Bực bội,bực bội,bực bội, đó là tất cả những gì Roy cảm thấy lúc này.Thật tình mà nói thì cậu chỉ muốn cho 1 mồi lửa thiêu rụi tất cả những gì ngứa mắt cản đường cậu nhưng nghĩ đến núi hồ sơ cậu phải giải quyết sau khi đốt thì...nhưng cậu không ngờ điều khiến cậu bực bội nhất trong ngày hôm nay lại là...

“ah,Full...”-Roy khẽ vỗ vai Ed khi thấy cậu nhóc cứ thập thò trước cửa phòng mình mãi mà không dám gõ

“Không,tôi đến đây để nộp báo cáo,tôi không đến gặp đại tá,tôi không liên quan gì đến hắn cả.....”-Ed giật bắn người và tuôn ra 1 lèo như đã chuẩn bị trước

“Bình tĩnh,tôi đây mà”-Roy nắm 2 vai Ed,khẽ xoay lại

“AAA........ Đại tá,buông tôi ra,tôi có việc phải đi...”-Ed hét còn to hơn lúc nãy,cậu giật mạnh tay Roy ra và chạy mất hút

“Olala,lần đầu tiên vị đại tá dũng mãnh của chúng ta bị từ chối kìa”-Havoc đột ngột xuất hiên sau lưng Roy,nói với giọng không thể sung sướng hơn...

“Roẹt....Roẹt....Phừng!”

“Gyyya!Bớ người ta ,nước...”-Havoc chạy ngược trở lại phía cậu vừa từ đó xuất hiện với cái đầu bốc khói,nói không đúng lúc đúng chỗ thì sẽ nhận hậu quả thế đó^^

“Hưm, Đậu con,cậu có vẻ không thích được đối xử dịu dàng nhỉ?”-Roy lẩm bẩm

Và lần đầu tiên,sau 1 tuần đầy biến cố,nụ cười ác ma lại nở trên môi Roy.
Flame alchesmit Colonel Roy Mustang chính thức hồi sinh.........


5H Chiều tại 1 con ngõ nhỏ....
“Cái gì?cô nói thật chứ,Lust?”-Envy gào lên

“Nếu ngươi không tin,có thể kiểm chứng bằng cái này!”-Lust lạnh lùng quăng cái đĩa dvd về phía Envy-“Chính Tổng thống đã đưa cho ta”

“sh*t!Không ngờ ta chỉ vắng mặt có 1 tuần mà “thiên thần nhỏ” của ta đã bị tên đại tá vừa xấu vừa kiêu vừa điêu vừa điệu đó tàn hại 1 đời rồi”-Envy nghiến răng ken két

“Thiên thần nhỏ?”-Lust suýt nữa thì lăn luôn xuống đất vì cười-“Đừng có bảo với ta là vì thằng nhóc đã thả ngươi lần trước khi ngươi bị bắt lúc chưa kịp chôm được hồ sơ mật của quân đội mà ngươi “nâng cấp” nó lên thành thiên thần nhé”

“Vớ vẩn”-Envy đỏ mặt-“Dù không thả ta thì Ed cũng giống 1 thiên thần rồi!Mái tóc vàng lấp lánh đó, đôi môi mềm mại đó,giọng nói trong như pha lê đó,cả thân hình quyến rũ đó nữa....tất cả những gì thuộc về Ed đều tuyệt vời...”-Envy bắt đầu mơ màng

“Lùn thì vẫn là lùn thôi,quyến rũ cái nỗi gì”-Lust chêm vào 1 câu ngang phè

“Này,cô vừa phải thôi nhé,nếu cô mà nói nữa thì tôi sẽ...”-Envy bắt đầu thay đổi hình dạng

“Phập!phập!phập!”-Những móng vuốt của Lust ghim chặt Envy vào tường

“Sẽ sao?”-Lust nhìn Envy đầy thách thức

“Sẽ....sẽ để cô nói tiếp”-Envy xuống giọng. Ở tình trạng này,cậu biến hình tiếp cũng không được mà trở lại nguyên trạng cũng không xong,

“Hừm,dù sao ta cũng không hứng thú với mấy chuyện vớ vẩn của các ngươi”-Lust chán nản rút vuốt ra khỏi người Envy và quay người bỏ đi-“Nhưng liệu thằng nhóc óc đậu đó có nhớ được gương mặt người mà nó từng thả không?”

“Ồ!Ta không định lấy gương mặt của gã xấu xí đó lần thứ 2 đâu”-Envy đã hoàn tất quá trình chuyển hóa

“Thiên thần nhỏ của ta,chờ nhé,ta đến với cưng ngay đây!”-Envy mỉm cười và bước ra khỏi ngõ,1 cơn gió thổi qua khiến mái tóc vàng của hắn khẽ lay động.

END CHAP 4

meongugat
Lính mới
Lính mới

Nữ
Tổng số bài gửi : 16
Thanks : 0
Points : 191200
Registration date : 24/06/2007

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: TRÒ ĐÙA/ FMA

Bài gửi by meongugat on Sun 1 Jul 2007 - 17:47

CHAP 5:Trò chơi mới chỉ bắt đầu...

Ed ngồi đó,bất động.
Đôi mắt mở to vô hồn.
Máu,rất nhiều máu,bàn tay cậu đầy máu,cả áo cũng vậy,máu chảy thành dòng trên khuôn mặt bầu bĩnh của cậu.
Người Ed run bần bật, đôi môi tái nhợt.
Nhưng Ed không khóc,cậu cắn chặt răng để nước mắt không rơi.
Ồn ào,mọi thứ trở nên quá ồn ào đối với cậu.
Ed mở to mắt,cố gắng nhìn thật kĩ vật nhuốm toàn 1 màu đỏ trước mắt cậu.
Roy đấy,người mà mấy phút trước còn chọc cậu khóc...
Nhưng, bây giờ đó không còn là Roy nữa,không thể gọi Roy dậy được nữa...
Sự việc dường như diễn ra quá nhanh và quá đột ngột với Ed.Tiếng người xì xào ngày càng nhiều và rõ:

“Sao vậy?”

“Không rõ,hình như thằng bé đột ngột chạy ra giữa xe ôtô,người thanh niên kia kéo nó lại nên....”

Tai cậu ù đi,cảnh vật trước mắt cậu trở nên mờ nhạt,Ed ngã xuống nhưng tay vẫn nắm chặt không rời bàn tay đã giá buốt của Roy.

Tại sao sự việc lại trở thành thế này?



1 tuần trước khi sự việc trên xảy ra:

“Bà Pinako ốm,em và Winry sẽ ở đây thêm 1 thời gian,anh ráng giữ gìn sức khỏe nhé!”

1 bức thư với vỏn vẹn 19 từ hay chính xác hơn :66 kí tự-đó là tất cả những gì tôi nhận được từ Al sau 2 tuần lặn không sủi tăm của nó.Tôi xoay ngang.Xoay dọc.Nhìn ngược.Nhìn xuôi.Lật trước.Lật sau cái lá thư khốn khổ ít nhất là 50 lần cho đến khi chắc chắn đó là chữ Al 100% mới chịu thả lá thư-hi vọng cuối cùng của tôi sang 1 bên và nhìn sang lá thư thứ 2-cái mà có đóng dấu đỏ của Tổng thống và được chính tay Hughes đưa đến:

“Lệnh Triệu Tập”
“Để tránh những rắc rối không đáng có sẽ phát sinh cho lễ hội và bảo đảm an toàn cho những nhà giả kim thuật quốc gia-nhân vật chính của lễ hội,quân đội yêu cầu những nhà giả kim thuật nằm trong phạm vi quản lí của quân đội tập hợp tại central trước 17h ngày.....”
“Chủ đề lễ hội năm nay:Hóa trang”
“Các đội trưởng gồm có: Đại tá Roy Mustang
................................
.................................”
“Giải thưởng cho đội thắng cuộc:..........................”

Tôi ngán ngẩm gấp lá thư thứ 2 lại và rầu rĩ đi về phòng thu dọn hành lí.Nói gì thì nói chứ chưa lần nào tôi bị triệu tập về Central mà lại gặp chuyện vui cả,huống gì lần triệu tập này tôi lại còn phải chịu sự quản lí của Roy-người tôi không muốn gặp nhất lúc này- và không có Al bên cạnh.

“Cứ như 1 cái bẫy đã được sắp sẵn vậy”- Đó là tất cả những gì tôi có thể nghĩ được lúc này

“Cộc!Cộc!Cộc!”

“Gì nữa đây? Đừng bảo lại có thêm 1 lá thư nữa nhé?”-Tôi bực bội quăng nốt đống quần áo vào vali và hầm hầm ra mở cửa.Kẻ nào gõ cửa vào lúc này hẳn phải chán sống rồi.

“Cần gì?”-Tôi nói với 1 thái độ rõ-ràng-là-muốn-gây-gổ

“Tadaima!”-1 cái bóng mừng rỡ lao đến ôm chầm tôi

Gyaaaaaa!!!Đừng bảo với tôi là Roy lại uống nhầm cái thứ thuốc quái quỉ kia nhé???

“Buông ra”-Tôi gào lên và đẩy cái bóng đó ra 1 cách thô bạo nhất có thể

“Rầm”-Có lẽ không ngờ tôi sẽ có hành động thô bạo đó nên cái bóng lãnh đủ cú đẩy, lăn lông lốc xuống mấy bậc cầu thang rồi mới chịu hạ cánh=...mông xuống thềm

“Ui da! Đây là cách chào đón người đi xa về mới hả anh hai?”-Cái bóng lồm cồm bò dậy,nhăn nhó vì đau

Giọng nói này.....
Khuôn mặt đó........
Cả mái tóc vàng kia nữa......
Và cách nói....
Không thể nào, đừng nói với tôi đây là....

“Al”-Tôi hét lên mừng rỡ và lao đến ôm chầm nó

“Mừng là anh vẫn còn nhớ em”-Al cười và khẽ rên lên trước cái ôm chặt quá mức của tôi

“sao...sao em có thể lấy lại cơ thể này???”-Tôi thả Al ra,nước mắt chực trào vì sung sướng

“Ừm,chuyện dài lắm,có thể cho em vào nhà trước được không?”-Al gãi đầu bối rối

“Đương nhiên rồi, đây là nhà chúng ta mà,anh sẽ làm trứng chiên-món em thích nhất nhé?”-Tôi lôi Al vào nhà ,quá sung sướng vì việc Al lấy lại được cơ thể của mình đến mức quên béng luôn tài nghệ nấu ăn siêu khủng khiếp của mình

“Không!Không cần đâu!Em mệt rồi,em chỉ muốn nghỉ 1 lát thôi.”-Al xua tay rối rít,mặt tái hẳn đi

“Vậy anh sẽ dọn giường giùm em, đã 2 tuần rồi,chắc nó phải bẩn lắm”-Tôi hăng hái chạy vào phòng Al,không mảy may nghi ngờ 1 tẹo nào về thái độ kì lạ vừa rồi của nó

“Vâng”-Al cười mỉm và theo sau tôi

5phút sau...

“Xong!”-Tôi lau những giọt mồ hôi trên trán và nhìn thành quả đáng tự hào của mình:1 chiếc giường trắng tinh đã sẵn sàng-“Em có thể nghỉ...”-Tôi quay lại,né sang 1 bên định cho Al thấy “thành tích”của mình thì...

“Bịch”-Al ngã sấp xuống giường,hình như nó vừa ôm hụt cái gì đó nên mất đà

“Em có sao không?”-Tôi tò mò cúi xuống hỏi

“Oái!”-Tôi giật mình khi bị Al kéo giật xuống và ôm ghì lấy

“Buông anh ra!Em làm gì thế?”-Tôi cố đẩy Al ra,thề có chúa là thằng nhóc này hôm nay khỏe ngang lực sĩ chứ chẳng chơi.

“Đã lâu lắm rồi em không ở gần anh thế này rồi nhỉ?”

“Em nói gì vậy,mới có 2 tuần thôi mà?”-Tôi cố bóc mấy ngón tay của nó ra khỏi người mình

“Không,em nói lúc còn là người cơ,từ lúc chui vào bộ giáp sắt em đâu thể cảm nhận được hơi ấm của anh như thế này”-Giọng Al trầm hẳn,nó dụi đầu vào ngực tôi

“Uh!Em nói cũng đúng”-Tôi khẽ thì thào và thôi không cố đẩy Al nữa mà đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc vàng mềm mại của nó.

Chúa ơi,Xin người đừng để ai phá vỡ khoảnh khắc hạnh phúc này của con....

“Xin...chào?Tôi không định phá vỡ khoảnh khắc ngọt ngào của 2 người đâu nhưng cửa mở toang nên....”-1 giọng nói không thể nhầm lẫn với ai khác được vang lên

Đấy,tôi đã bảo là cái gì cũng phải tự lực cánh sinh mà,thậm chí tôi còn chưa kịp ước xong,từ nay về sau tôi sẽ không bao giờ tin vào chúa hay cái gì đại loại như thế đâu,tôi thề đấy.

“Anh đến có việc gì không?”-Tôi thả Al ra và hỏi Hughes với trạng thái phòng thủ

“Arg!Coi nào,tôi đến không phải vì lệnh của Roy đâu.Chỉ là cậu không đến tập trung nên Tổng thống sai tôi qua xem có chuyện gì xảy ra thôi”-Hughes gãi đầu

“Không đến tập trung á?Nhưng đã đến giờ...”-Tôi ngó lên cái đồng hồ treo tường và suýt thì rụng tim khi thấy nó chết đứng từ lúc nảo lúc nào-“Chết mất!Thể nào tên Roy cũng lấy nó làm cớ phạt mình”-Tôi gào lên và cuống quít lao về phía cái vali đang sắp xếp dở

“Anh hai!”-1 giọng nói nhẹ nhàng vang lên nhắc tôi sự tồn tại của...

Al!Chúa ơi,tôi phải làm gì bây giờ?Al vừa khôi phục lại cơ thể và tôi muốn ở cạnh nó,trò truyện với nó biết bao.Nhưng nếu tôi không đi ngay bây giờ thì tên đại tá đó không biết sẽ nghĩ ra những hình phạt quái đản gì nữa...

“Anh hai!”-Al lại gần vỗ vai tôi.Nó có vẻ lo cho cái đầu sắp bị hói đến nơi của tôi khi tôi hết vò lại dứt ra cả nhúm tóc.

“Được!Anh quyết định rồi,theo anh”-Tôi hít 1 hơi dài và lôi Al đi trước sự ngạc nhiên của Hughes


Tại Celtral:
ROY’POV:

“Đó là lí do cậu đến trễ?”-Tôi đan 2 tay vào nhau, đặt cằm lên đó,hờ hững nhìn Ed toát mồ hôi đầm đìa còn đầu thì phân vân không biết có nên cho 1 mồi lửa đốt cháy 2 cánh tay đang ôm chặt cánh tay phải của Ed không.

“Vâ...ng!Thế nên tôi mong ngài có thể xếp tôi chung phòng với Al”-Ed gãi đầu

“Không!Nó nằm ngoài phạm vi xử lí của tôi,hơn nữa trong giấy mời cũng ghi rõ là chỉ những nhà giả kim thuật mới được ở lại central còn gì?Nếu muốn,tôi có thể giúp cậu thuê phòng trọ cho Al”-Tôi chậm rãi trả lời

“Làm ơn đi mà,năm trước ngài cũng xếp tôi chung phòng với Al được mà?’-Ed nhìn tôi khẩn khoản

“Không!”-Tôi quay ghế ra hướng cửa sổ,tỏ ý không muốn nghe tiếp.Hình như hạt đậu lùn này không hiểu sự khác biệt giữa 1 đứa em trong bộ giáp sắt với 1 thằng nhãi nhìn đã thấy ngứa mắt mang hình dáng con người thì phải?

“Xin ngài đấy,tôi hứa sẽ nghe theo lệnh của ngài trong lễ hội này mà,tôi muốn Al ở nơi tôi có thể nhìn thấy được”-Ed nhìn tôi với cặp mắt ngân ngấn nước

Hừm, “nghe theo lệnh”, đó không phải là ý tồi

“Thôi được!”-Tôi quay ghế trở lại phía bàn-“Tôi sẽ cố giúp cậu thêm 1 lần nữa,dù sao tôi cũng không phải là 1 người thấy chết mà không cứu,nhưng....”-Nở 1 nụ cười ma quái nhất có thể-“Nhớ những gì cậu vừa nói nhé”

“Vâ... âng”-Ed gật đầu.Tôi cá là cậu ta đã bắt đầu cảm thấy hối hận vì lời hứa của mình nhưng giờ thì đã muộn rồi.Fufufu,nhìn nhóc lùn mặt tái mét vui ghê.



“Này, ổn chứ?”-Hughes lo lắng hỏi tôi sau khi Havoc đã đưa Ed về phòng

“Cái gì ổn”-Tôi hờ hững hỏi lại

“Chuyện thằng nhóc Al ý,theo tin tình báo của quân đội thì nó đang ở nhà Winry mà?Sao anh không nói cho Ed biết?”

“Tôi không nghĩ là nhóc lùn đó không biết là em mình đang ở đâu đâu,chỉ là tên đó quá vui mừng khi thấy “Al” lấy lại cơ thể người nên nhất thời quên mất thôi”-Tôi thở dài vờ vịt và ngả người ra sau ghế

“Vậy sao cậu vẫn đồng ý cho thằng nhóc giả mạo đó chung phòng với Ed?Nhỡ hắn giở trò thì sao?”

“Thế cậu nghĩ nếu không có thằng nhóc giả mạo đó liệu nhóc lùn có chịu ngoan ngoãn nghe lệnh tôi không?Hơn nữa...”-Tôi đứng dậy-“Cậu nghĩ 1 đại tá với bề dày kinh nghiệm tán gái như tôi lại có thể thua 1 thằng nhóc hỉ mũi chưa sạch à?”-Mỉm cười đầy tự hào

“Tùy cậu,tôi không chịu trách nhiệm những gì xảy ra sau này đâu đấy”-Hughes thở hắt ra,chán nản



12h đêm tại Central:
Dù sáng nói cứng với Hughes thế nhưng thật ra trong lòng tôi cũng hơi lo.Thằng nhóc giả mạo đó từ đâu đến?Nó có âm mưu gì?Tại sao nó lại có khuôn mặt giống Al đến mức đáng kinh ngạc thế?Bao câu hỏi cứ dồn dập ập đến khiến tôi không tài nào ngủ được.

“Này, đừng bảo tôi là anh định xộc vào phòng Ed lúc nửa đêm nhé?Tư cách 1 quân nhân của anh đâu rồi,Roy?”-Lý trí lại bắt đầu lảm nhảm khi thấy lộ trình đi-dạo-ban-đêm-cho-thanh-thản-đầu-óc của tôi đang hướng đến phòng Ed

“Chỉ là đi dạo ban đêm và “tình cờ” đi ngang qua phòng Ed nên vào hỏi thăm tình hình thì sao gọi là xộc vào phòng được?”-Tình cảm cũng không vừa

“Có lý”-Tôi gật gù và bước nhanh hơn

“Có lý gì chứ?Vậy là anh không tin tình cảm mà Ed dành cho anh sẽ nhiều hơn kẻ giả mạo mới xuất hiện à?”-Lý trí tung đòn quyết định

Tôi dừng bước.
Ừ nhỉ!Chẳng lẽ qua bao nhiêu chuyện xảy ra như thế mà hạt đậu lùn đó không mảy may nảy sinh tí tẹo tình cảm nào với tôi?Tôi cá là thằng nhóc đó phải đổ đến 80-90% rồi ý chứ.
Tôi cảm thấy yên tâm và quay đầu bước về phòng

“Uh!Cứ tin đi,rồi con khỉ con đó đi với người khác lúc nào chả biết đâu. Đừng quên là Ed coi em mình còn quan trọng hơn cả bản thân”-Tình cảm tỏ ra cao tay hơn

Tôi sững người.Tôi đã quên béng mất chi tiết quan trọng đó.Rốt cục là nên đi hay về đây?
Trong khi tôi còn đang loay hoay mới mấy cái suy nghĩ chết tiệt trong đầu thì 1 tiếng nói,nhỏ thôi,nhưng không thể lẫn vào đâu được,phát ra từ phòng Ed

“Al! Đủ rồi, để anh ngủ đi,anh mệt lắm rồi!”

“1 lần nữa thôi,anh hai,em sẽ cố làm nhẹ nhàng hơn,em hứa đấy”-Giọng Al khẩn khoản

Hai tên nhóc đó làm trò gì giữa đêm hôm thế này?Sự tò mò kéo gần tôi đến cánh cửa phòng Ed và áp tai vào đó

“Đầu tiên là bên phải, đúng rồi,sau đó là bên trái, đặt vào chính giữa ..ah...”

“Xin lỗi,em làm anh đau hả?”

“Anh hai,chặt quá!”

“Không sao!Cứ tiếp tục đi,anh quen rồi”

Cái gì mà “không sao”,rồi lại “Cứ tiếp tục đi”,lại còn “anh quen rồi” nữa chứ?Vậy mà lần trước cậu còn cố hết sức đẩy tôi ra và kêu ầm ĩ cơ đấy.Máu tôi bắt đầu chạy ngược lên đầu

“Này, đừng làm thế,Roy!Anh là 1 đại tá đấy,anh định xông vào phòng Ed à?Tư cách của 1 quân nhân đâu rồi?”-Lý trí rối rít can

“Tư cách quân nhân hay chức vụ đại tá chả liên quan gì đến chuyện này cả, đây gọi là ghen”-Tôi gào lên,deo găng tay vào và đạp tung cửa phòng Ed.

Ta sẽ không bao giờ để ngươi cướp Ed khỏi tay ta đâu-tên nhãi giả mạo đáng ghét

meongugat
Lính mới
Lính mới

Nữ
Tổng số bài gửi : 16
Thanks : 0
Points : 191200
Registration date : 24/06/2007

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: TRÒ ĐÙA/ FMA

Bài gửi by meongugat on Wed 25 Jul 2007 - 13:20

Chap 6:Nhầm lẫn vs nhầm lẫn

“Rầm”-Cánh cửa,dù đã khóa,bật tung ra bởi cú đá đầy uy lực của Roy
..............
.............

“Không thể nào!!!”-Roy sững người khi thấy những thứ mà cậu ngàn lần không muốn thấy nhất đang hiển hiện trước mặt cậu

“Roy???”-Ed kêu lên và hốt hoảng trốn vào chăn

Cậu trốn vào cái thứ đó thì có ích gì trong khi tang chứng,vật chứng vẫn còn ở đây?-Roy nhìn đống quần áo vương vãi trên sàn mà trong lòng quặn thắt.

“Ngài thua rồi, Đại tá!”-Tên nhãi giả mạo nhìn Roy thách thức

“Ngươi...”-Roy nghiến răng lại và bắt đầu cọ xát 2 ngón tay

“Kh...ông....”-Ed lao tới

“Ầm”-1 tiếng nổ chát chúa vang lên,bụi mù mịt quanh căn phòng

Khi đám bụi lắng xuống,tất cả những gì Roy nhìn thấy là....

“Ed!”-Roy hốt hoảng chạy đến ôm Ed.cậu bị phỏng khá nặng vì đã lấy thân mình che cho Al-“sao cậu lại làm điều dại dột đó chứ?”

“Xin ngài, đại tá...”-Ed cầm lấy tay Roy-“...Al..,nó vừa mới lấy lại được cơ thể thật thôi....”-Ed hớp hơi thở 1 cách khó khăn-“...Đừng làm hại nó...”-Ed rũ xuống trong vòng tay Roy

“Ngốc, đậu lùn ngốc nghếch,cho đến phút cuối cậu vẫn chỉ lo lắng cho tên giả mạo này ư?”-Roy cười,nhưng khóe mắt cậu hơi ươn ướt-“đã vậy...tôi sẽ tiễn hắn đi cùng cậu”-Roy thả Ed xuống,nhìn thẳng tên giả mạo và bắt đầu cọ xát 2 ngón tay...-“ta sẽ không để ngươi chết trong yên bình đâu,ta hứa đấy!”-Roy nghiến răng lại và....

“Đại tá,ngài làm gì giữa đêm hôm khuya khoắt vậy?”-1 giọng nói đột ngột vang lên cắt đứt dòng tưởng tượng đang càng ngày càng có chiều hướng bi kịch hóa vớ vẩn trong đầu Roy

“Ri...Riza...cô làm gì ở đây vào giờ này?”-Roy giật mình quay lại hỏi,rõ ràng cậu không hề tiên liệu đến sự xuất hiện của Riza

“Tôi vừa sắp xếp xong đống hồ sơ mà ngài vô-tình-chưa-đụng-tới-khá-lâu rồi nên quyết định đi dạo 1 vòng trước khi đi ngủ,còn ngài?”-nhìn Roy dò xét

“Tôi...tôi cũng không ngủ được nên đi dạo”-Roy chộp ngay lấy cơ hội

“Ngài định đi dạo vào phòng Ed à?”-chỉ vào cái chân từ nãy vẫn giơ ra ở tư thế chuẩn bị đá tung cửa của Roy

“Không... đây là...là...”-bối rối

“Hay đây là cách gõ cửa ngài mới sáng tác ra?”-kiên quyết không buông tha

“Không phải...”-rút chân lại và tự nguyền rủa chính mình đã đẩy bản thân vào tình thế “tình ngay lý gian”

“Đại tá!”-Lớn giọng gọi,trông cô bây giờ chẳng khác 1 người mẹ đang dạy đứa con nhỏ vừa phạm lỗi

“Neh!2 người có thể vui lòng đừng cãi nhau lớn tiếng trước cửa phòng chúng tôi nữa được không”-1 giọng nói nhỏ nhẹ vang lên

Al! Đúng rồi,tí nữa thì Roy quên luôn mục đích thật sự của mình ,Roy đẩy Al sang 1 bên và hầm hầm xông vào phòng

“Oái!”-Ed thét lên, cuống quít chui vào chăn. Điều này thật sự là 1 cú sốc đối với Roy vì....

Chẳng lẽ những gì mình tưởng tượng nãy giờ là đúng?-Roy toát mồ hôi hột,cậu tiến về giường Ed và giật chăn ra 1 cách không thương tiếc....

30s,rồi 1 phút trôi qua...

“Oahahaha...!”-Roy cười thiếu chút thì rơi luôn răng khi thấy bản mặt của Ed lộ ra dưới tấm chăn. Đến trung úy Riza nghiêm nghị nổi tiếng central cũng phải quay mặt đi,che miệng cười

“Cậu làm trò gì với cái đầu của mình vậy?”-Roy vừa cố nín cười vừa chỉ vào cái đầu không hiểu được tết theo moden nữ thần đầu rắn Medusa hay Tazan boy của Ed

“Đừng xộc vào phòng người khác lúc nửa đêm chỉ để cười”-Ed phi tất cả những gì cậu có thể với tới được quanh mình về phía Roy và vơ đại 1 cái khăn cuốn lên đầu,mặt cậu đỏ lên ko hiểu vì ngượng hay giận dữ

“Vậy tất cả những gì các cậu làm từ tối đến giờ là...”-Roy vừa né ,vừa cố nín cười ,vừa hỏi

“Tết tóc,không được sao?”-Ed vẫn bực tức

“Tết tóc sao lại có câu:
"Al! Đủ rồi, để anh ngủ đi,anh mệt lắm rồi" Roy tò mò

“Anh thử để nó nghịch tóc anh suốt năm tiếng xem có mệt không”-cáu

“Vậy còn:
“1 lần nữa thôi,anh hai,em sẽ cố làm nhẹ nhàng hơn,em hứa đấy" là sao?”

“Vì Al không biết tết nên cứ giật tóc tôi rất đau”-kiên nhẫn giải thích

“Thế:
“Đầu tiên là bên phải, đúng rồi,sau đó là bên trái, đặt vào chính giữa ..ah...” thì sao?Nghe cứ như là đang làm “chuyện đó” vậy”

"Không phải,tôi hướng dẫn Al cách tết”-cuống quít giải thích,mặt đỏ phừng phừng

“ Vậy:
“Anh hai,chặt quá!”?-Nhìn Ed dò xét

“Tại nó toàn thắt nút tóc tôi chứ đâu có tết,chặt là đương nhiên”-Ngán ngẩm nhìn Al

“Còn:
“Không sao!Cứ tiếp tục đi,anh quen rồi”? Các cậu thật sự không làm “chuyện đó” chứ?-vẫn nghi ngờ

“Tóc tôi bị thắt nút suốt 5 tiếng,không quen mới là chuyện lạ đấy”-thở dài

“Mà sao tôi phải trả lời các câu hỏi của anh?-bây giờ mới phát hiện ra là mình đang bị tra hỏi

“Mà sao anh biết và nhớ rõ đoạn đối thoại của tôi với Al thế?”-hình như bắt đầu hiểu ra vấn đề

“Mà “chuyện đó” là chuyện gì?”-hic,ngây thơ phát sợ

.........................

“Này,cô đã buồn ngủ chưa,trung úy?”- đột ngột quay sang Riza,mặt rạng rỡ hẳn ra vì mọi thắc mắc đã được giải đáp

“ah,uh,vâng?”-Bị hỏi đột ngột nên không biết trả lời thế nào

“Cũng muộn rồi,chúng ta nên về phòng để cho 2 anh em Ed nghỉ ngơi”-kéo tay Riza đi,mặt đúng kiểu “con nhà lành”

“Này!Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi”-chồm lên giữ tay Roy lại

“Sao?Cậu muốn tôi ở lại đây đêm nay hả?”-Mắt chớp chớp,ngây thơ phát sợ

“Không ....không phải,chỉ là...”-thả ngay tay Roy ra,mặt đỏ như quả cà chua

“Vậy,chúc ngủ ngon nhé,bé lùn!”-hôn vào má Ed 1 cái,cười nham hiểm và kéo Riza chạy mất

“Đứng lại,anh vừa làm trò gì thế hả?Và không được gọi tôi là lùn”-Ed gào lên,mặt đỏ phừng phừng,thậm chí cậu còn không hiểu cậu tức vì bị Roy hôn hay bị gọi là lùn nhưng hình ảnh Roy nắm tay Riza chạy khiến lòng cậu nhói đau.Thật sự là rất đau...

Và nếu cậu để ý thêm 1 chút,hẳn sẽ không mấy khó khăn để nhận ra bên cạnh cậu cũng đang có 1 kẻ tức đến mức chảy cả máu cam khi nhìn thấy cảnh Roy hôn cậu.1 sức kiềm chế đáng kinh ngạc...
Mọi chuyện càng ngày càng rắc rối thì phải???(gãi đầu)



9h sáng hôm sau tại phòng Riza:

“Trung úy Riza,tôi xin ít bột giặt”-Feury thò đầu vào,gào to

“Cậu vào lấy đi,tôi đang dở tay”-Riza nói vọng ra từ trong nhà bếp,cô đã quá quen với cái cảnh này vì bọn đàn ông ở central này chả bao giờ có đủ cái gì cả

“Wa,cô có Tide hả?Tôi tưởnng cô chỉ dùng Omo thôi chứ?"-hăm hở lôi kéo ra định xử lý gói bột giặt còn mới nguyên, được bọc cẩn thận thêm 2 lớp nilon

“Không,không được,gói đó là của người ta để quên”-hoảng hốt lao ra từ phòng bếp

“Ai vậy?”-Tò mò

.......................

“Ai vậy?”-kiên nhẫn

........................

“Tôi cắt ra nhé?”-hết kiên nhẫn nổi

“Roy,của đại tá Roy”-hốt hoảng giật kéo từ tay Feury

“ Bao lâu rồi?”-háo hức

“3 tháng”-rụt rè

“Trời,lâu vậy sao cô không nói với đại tá?”-ngạc nhiên

“Chắc...chắc anh ấy đã mua gói khác rồi”- đỏ mặt-“Cậu không được nói với ai chuyện này nhé!”- vẻ mặt thay đổi 180 độ,sát khí bay đầy

“Vâ...ng,vâ...ng,tôi thề!”-run lẩy bẩy

10phút sau,tại phòng Hughes:

“Cái gì,Riza có thai á?”-Cả bọn hoảng hốt la lên và vây lấy Havoc

“uh,chắc 100% luôn,lúc nãy tôi định qua phòng Riza xin ít dầu gội đầu thì nghe được đoạn đối thoại giữa cô ấy và Feury,tuy cách 1 cánh cửa nghe không rõ lắm nhưng những thông tin chính thì nắm được hết”-Havoc quả quyết

“Ai vậy?”-xôn xao

“Đại tá Roy”-thì thào

“Trời,tên Roy này có phải là người không vậy?ngay cả Riza mà cũng không tha sao?”-Hughes la ầm ĩ và nhanh chóng bị cả hội nhét giẻ vào mồm,trói chân tay,quăng vào góc phòng

“Bao lâu rồi?”-thì thào

“3 Tháng”-Thì thào theo

“Trời,lâu vậy sao cô ta không nói với đại tá?”-ngạc nhiên

“Nghe nói vì đại tá đã có người khác rồi”-Mặt nghiêm trọng

“Không thể chấp nhận được,chúng ta phải đi tính sổ với tên đại tá chết tiệt đó”-Hùng hổ lao ra khỏi phòng

“Khoan,khoan đã...”-cuống quít chạy theo-“cô ý đã khóc lóc năn nỉ Feury không được nói ra(khóc lóc năn nỉ hồi nào?)nếu chúng ta làm ầm lên thì người đau khổ nhất chẳng phải cô ấy sao?

“uh ha?”-lũ lượt dừng lại-“vậy chúng ta phải làm sao?”-ngơ ngác nhìn nhau

“Hay chúng ta thành lập fanclub âm thầm bảo vệ Riza đi?”Hughes từ nãy bị nhét giẻ,trói vào góc phòng đột ngột vọt ra

“Uh! Ý hay đấy,vậy từ nay thành lập đội bảo vệ Riza bí mật gọi tắt là RFC quyết tâm ko cho ai làm tổn thương Riza nhé?”

“Đồng ý!”

“Đồng ý!”

Mọi người quá vui mừng với ý tưởng thành lập RFC mà không nhận ra rằng cuộc trò chuyện của họ đã bị 1 thằng nhóc lùn tịt,tóc vàng nghe lén từ đầu đến cuối và ở tại thời điểm tôi đang nói này,thằng nhóc đã lao ra ngoài trời mưa với 1 trái tim rỉ máu

Hóa ra,với Roy,cậu cũng chỉ là 1 món đồ chơi như bao người khác ư?Trò đùa này đến bao giờ mới kết thúc đây?(tôi cũng muốn biết,hú hú )

meongugat
Lính mới
Lính mới

Nữ
Tổng số bài gửi : 16
Thanks : 0
Points : 191200
Registration date : 24/06/2007

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: TRÒ ĐÙA/ FMA

Bài gửi by su on Sun 20 Jul 2008 - 14:07

Fic dễ thương quá. Fic này hình như tui nhớ đang coi dở bên acc thfi phải . Bạn mèo cố post hết nhá , để ngưng thì phí lắm , đang đoạn hay . ( chậc , mình hâm mộ royed cũng từ mấy cái fic này mà ra :D) . Ủng hộ bạn mèo ...
avatar
su
Lính mới
Lính mới

Nữ
Tổng số bài gửi : 13
Age : 25
Tớ đến từ : Hỏi lạ nhỉ ?? Tui đươngn nhiên là từ.....Oh , mà mình ở đâu ra í nhỉ ????
Sở thích : đọc(truyện) , nghe(nhạc) , nói(chuyện)
Tình trạng hiện tại : chán...mệttt....oaaap....
Thanks : 0
Points : 172100
Registration date : 10/07/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: TRÒ ĐÙA/ FMA

Bài gửi by meongugat on Sun 20 Jul 2008 - 16:04

CHAP 7:Tình yêu có phải là 1 trò chơi?

“Ed,anh yêu em,em có đồng ý làm người của anh không?”-Roy nhìn đắm đuối vào mắt Ed,thì thầm

“Hả???”-Ed há hốc mồm,cậu không tin vào tai mình

“anh yêu em,em có đồng ý làm người của anh không?”-Roy kiên nhẫn nhắc lại

Làm “người của Roy”?Nhưng còn Riza thì sao?Và cả đứa con cô ấy đang mang nữa? Đầu Ed rối như tơ vò

“Nhưng....hmm...hmm”-Ed vừa há mỏ ra định hỏi thì ngay lập tức bị “bịt miệng” bởi 1 nụ hôn nồng cháy

“Vâng!”-Ed vừa hớp hơi vừa trả lời sau 1 phút ngưng thở,nhìn sơ cũng đoán được 99% suy nghĩ trong đầu cậu giờ là...giấy trắng

“Đưa tay cho anh”-Roy vẫn thì thầm bằng cái giọng “mật ngọt chết ruồi”

“Vâng!”-Ed ngoan ngoãn giơ cả 2 tay về phía trước,khó ai có thể thoát khỏi sức cám dỗ của giọng nói ngọt ngào đó

Và nếu theo môtíp này thì Roy sẽ nhẹ nhàng lồng vào ngón tay Ed 1 chiếc nhẫn cưới nhưng....

“Click!click!”

“Thành công rồi,anh làm giỏi lắm Roy!”-Tiếng reo hò nhốn nháo vang lên

“1 chuyện nhỏ thế này mà không làm được thì sau này làm Tổng thống thế nào được?”-Giọng Roy tự hào

“Đây là...”-Ed mở mắt ra và sững sờ khi thấy 2 tay mình đã bị khóa chặt bởi chiếc còng số 8

“Chúc mừng cậu.Ed kun,từ nay cậu sẽ là quản gia cho dòng họ Mustang”-Hughes sung sướng vỗ bồm bộp vào lưng Ed

“Là sao?”-Ed ngơ ngác nhìn hết hội RFC lại đến Roy,cậu chẳng hiểu gì cả

“Là thế này,tôi và Riza quyết định kết hôn,nhưng vì chúng tôi quá bận, sợ sẽ không thể chăm sóc cho con chúng tôi cẩn thận được,nên...”-nhìn Ed

“Vậy làm người của anh nghĩa là...??”-Ed sững sờ

“Là làm vú em,chăm sóc cho con chúng tôi”-Roy thở dài và nhìn Ed theo kiểu:sao trên đời này vẫn còn người tối dạ thế nhỉ?

“Tôi không muốn”-Ed gào lên và tìm cách mở còng

“Tùy cậu thôi,nhưng cảnh vừa rồi mà bị em trai cậu thấy chắc cũng không có vấn đề gì đâu nhỉ?”-Hughes vung vẩy cái camera,cười nham hiểm

“Vậy,mọi người lo những chuyện còn lại nhé,tôi phải về với Riza đây”-Roy thản nhiên quay đầu đi mất

“Rõ!”-Cả hội R1FC đồng thanh

“Trước tiên phải thay đổi vẻ ngoài trước,bộ nàng hầu thì sao nhỉ?”-Quây lấy Ed và tóm lấy cái áo khoác



“KH... Ô.... Ô...NG!”-Ed gào lên và bật dậy

1phút giành cho sự trấn tĩnh.......

“Chỉ là 1 cơn ác mộng!”-Ed thở phào,mồ hôi ướt đẫm khắp người

“Cần khăn không?”-1 cánh tay giơ khăn ra trước mặt Ed

“Cám ơn,Al”-Ed lấy khăn lau mồ hôi đang chảy thành dòng trên mặt

Khoan đã!Giọng vừa rồi không phải là Al,cả cánh tay cũng thế.Ed từ từ kéo khăn ra khỏi mặt và chầm chậm đưa mắt nhìn sang bên,trống ngực đập thình thịch... Đừng,làm ơn đừng là...

“AAA!Roy!”-Ed vừa la vừa lùi lại theo phản xạ và hậu quả là cậu ngã lộn cổ xuống giường

“Ồ!không cần mừng rỡ đến vậy đâu,lại đây để tôi sưởi ấm tiếp cho”-Roy nhếch miệng cười,anh đang nằm quay người về phía Ed vừa ngã,1 tay chống dưới tai để nâng đầu lên cao còn tay kia thì đang vẫy Ed như vẫy con Milu

“Tại sao anh lại ở đây?”-Ed lùi vào góc tường,quấn chặt cái chăn bị kéo rơi xuống cùng mình lúc nãy,nhìn Roy đề phòng

“Tại sao tôi không được ở đây?”-Roy nhìn xoáy vào Ed,thách thức

“Vì đây... đây là phòng của tôi mà”-Ed cãi 1 cách yếu ớt

“Ai bảo đây là phòng của cậu?”-Roy bình thản hỏi lại

“Vậy, đây là..”-Ed phóng tầm mắt nhìn quanh căn phòng,bây giờ cậu mới có dịp để ý xem cậu đang ở đâu

1căn phòng không thể giản dị hơn với 1 cái giường và 1 cái bàn bừa bộn sách,1 nơi mà cậu chưa hề biết tới,mà khoan,không phải chưa hề bước tới,cậu đã đến đây rồi, đúng,và cậu đã ở đây hẳn 1 đêm, đây là nơi bắt đầu chuỗi ngày tăm tối của cậu, đây là...

“Phòng hình phạt!”-Ed thốt lên,mặt cậu tái mét

“Gì mà phòng hình phạt chứ? Đây là nơi tôi đến khi không muốn ai quấy rầy thôi”-Roy bật cười trước vẻ mặt của Ed

“Tại sao...tại sao tôi lại ở đây?”-Ed cố lùi sâu hơn nữa vào góc phòng,có cảm giác cậu và cái tường sắp sửa hợp thành 1

“Roy!Xin hãy để em bên cạnh anh 1 đêm thôi,em tình nguyện làm theo tất cả những gì anh nói”-Roy tự dưng ngồi bật dậy,nói bằng giọng nhão nhoẹt,diễn tả động tác như đang van xin 1 ai đó-“Đấy,cậu đột ngột chạy đến đập cửa phòng tôi, ôm tôi với bộ quần áo ướt sũng và nói thế đó”-Trở lại tư thế bình thường,nhìn Ed cười đểu

“Nói...dối!Tôi không bao giờ làm những thứ như thế cả!”-Mặt đỏ phừng phừng,chẳng lẽ trong lúc mất ý thức vì nghe tin Lisa có thai,cậu thật sự đã làm hành động đáng xấu hổ đó sao?

“Đương nhiên là nói dối rồi,có ngu mới tin điều tôi vừa nói,tôi đã nhặt được cậu ở vườn hoa sau Central,ngất xỉu và ướt sũng”-Roy thản nhiên nói

“Anh....”-nghiến răng,vừa ngượng vừa giận nên không biết phải nói gì,cậu cúi đầu xuống để cố lấy lại bình tĩnh và hành động này lại giúp cậu khám phá thêm 1 chuyện nữa...

“Quần áo của tôi,anh đã làm gì với quần áo của tôi?-giật chăn ra nhìn tổng thể người mình và hốt hoảng hỏi

“Thì cho cậu mượn tạm bộ pijama của tôi mặc,chẳng lẽ cậu định mặc bộ đồ ướt sũng đó ngủ?-Hờ hững

“Chỉ vậy thôi chứ?”-nhìn Roy dò xét

“Uh,sau đó thì lau người,giúp cậu làm ấm người=...tôi,rồi thì abc,sau đó là def,blah...blah(thông cảm, đoạn này bị cắt bởi bộ giáo dục)-Roy tường thuật lại mọi chuyện 1 cách chi tiết phát sợ

“Đừng nói nữa!”-Ed lao đến bịt mồm Roy với khuôn mặt không thể đỏ hơn

“Tôi đùa đấy”-Roy gỡ tay Ed ra và mỉm cười hiền lành khiến Ed thở phào nhẹ nhõm-“Nhưng 2 hành động đầu tiên thì là có thật”-Anh vật Ed nằm xuống, đặt lên trán cậu 1 nụ hôn và đứng dậy đi về phía bàn, đúng là con người không bao giờ chịu làm thiên thần quá 5s

“Anh....”-Ed bật dậy ngay khi dược Roy thả tay ra nhưng cậu thừa biết đó chỉ là phản xạ tự nhiên vì chính cậu,sau nụ hôn của Roy,cũng không rõ rằng mình ngượng hay tức nữa...

“Nè”-Roy chìa 1 cái đĩa đựng thứ gì đó ra trước mặt Ed-“Ngủ 1 ngày trời chắc đói lắm phải không?”

“Đây là...”-Ed cố căng mắt ra nhìn,quả thật dưới ánh sáng chiếu vào của mặt trăng
cậu không thể thấy rõ cái gì đựng trên chiếc đĩa đó

“Trứng chiên đó,tuy đã nguội nhưng chắc chắn ngon hơn cậu làm”-Roy cười gian

“Anh vẫn nhớ à?”-Ed đỏ đến tận mang tai,vội vã xúc 1 thìa đầy đẩy vào mồm

“Vậy,nói cho tôi biết,tại sao cậu lại ngất xỉu sau vườn?”-Roy lôi ra 1 túi táo và bắt đầu gọt quả đầu tiên 1 cách thành thạo

Nếu nói vì bị sốc sau khi nghe tin Riza có thai với anh thì anh có tin không?-Ed ngừng ăn,nhìn Roy đang chăm chú gọt táo

“Ed?”-Roy hỏi lại nhưng mắt vẫn không rời khỏi quả táo,dù gì thì anh vẫn không muốn cho Ed biết đây là lần đầu tiên mình cầm dao gọt, đứt tay trước mặt Ed thì còn gì là tư cách của 1 quân nhân nữa?(liên quan gì đến tư cách của 1 quân nhân chứ? 47.gif )

Roy ở ngay đây,chỉ cách 1 sải tay thôi mà sao mình cảm thấy xa vời vợi vậy?-Ed chìm đắm vào suy nghĩ,cậu chợt nhớ lại khuôn mặt dịu dàng của Roy trong giấc mơ,ngực cậu nhói đau...

“Ed?”-Roy kiên nhẫn hỏi và cố gọt nốt những vòng vỏ cuối cùng của quả táo với tốc độ nhanh nhất

1 nụ hôn thôi,chỉ 1 nụ hôn vào má thôi,và sau đó cậu sẽ từ bỏ thứ tình cảm quái lạ này-Ed đặt chiếc đĩa sang bên cạnh và tiến sát gần Roy,tim cậu như bị ai đó bóp chặt khi cậu liên tưởng đến hình ảnh Roy và Riza tay trong tay cùng đứa con của họ...

“Ed!”-Roy đã gọt xong vòng vỏ cuối cùng và bực tức quay về phía Ed-cái thằng nhóc cứng đầu cứng cổ khiến anh gọi mỏi mồm từ nãy giờ

“Chụt!”-Thay vì hôn vào má như dự định thì Ed hôn vào chính diện môi Roy.Cả 2 người đều sững sờ đến đờ người trước sự cố đó

“Xin lỗi,tôi nhầm!”-Ed là người đầu tiên lấy lại nhận thức,cậu đẩy Roy ra và chui vào chăn,cậu thật sự không muốn Roy nhìn thấy những giọt nước mắt của cậu lúc này,tim cậu thắt lại

“Này,cậu không sao chứ nhóc?”-tiếng Roy vọng ra từ ngoài chăn,anh có vẻ thực sự lo lắng cho cậu

“Tôi không sao,anh đi đi, để yên cho tôi ngủ”-Ed gào lên,cậu mong anh sẽ tức giận và bỏ đi,như thế,cậu sẽ dễ dàng xóa được hình bóng anh trong lòng

Nhưng Roy mà được như Ed mong thì nhiều người đã hạnh phúc...

“Làm gì có chuyện đột ngột cưỡng hôn con nhà lành rồi lại đuổi đi mà được để yên thế?”-Roy chuyển từ lo lắng sang giận dữ,anh giật chăn ra và tự hỏi mình phải làm hành động này bao lần nữa khi cứ gặp chuyện là Ed lại trốn vào chăn

“Cậu sao thế?”-Cơn giận của Roy xìu xuống khi thấy Ed với bộ mặt tèm lem nước mắt,nước mũi,anh vụng về giơ tay ra lau

“Đừng dịu dàng với tôi thế,hãy về bên trung úy Lisa đi”-Ed gạt mạnh tay Roy

“Sao lại dính Riza vào đây?”-Roy chưng hửng

“Cô ấy đã có thai với anh 3 tháng rồi đấy”- Đẩy Roy ra xa và khóc to hơn

“Ai có thai cơ?”-Mặt Roy nghệt ra

“Trung úy Riza”-Thút thít

“Với ai?”-Vẫn chưa hết sốc

“Anh”-Bắt đầu chuyển sang nấc

“Tôi làm sao?”-Ngơ ngác

“Có thai với Riza”-Cáu nên nói ngược mà không biết

“Chỉ cần nắm tay là có thai hả?”-Vẫn chưa hoàn hồn,hỏi 1 câu cực kì ngớ ngẩn

“Ai bảo vậy,anh phải thế này,thế này và thế kia nữa....”- Nín khóc,giảng giải chi tiết

Sau 3phút nghe chỉ bảo tận tình....

“Vậy sao có thai được,hôm qua là lần đầu tiên tôi nắm tay cô ấy chạy mà”-Roy gào lên,có vẻ đã hoàn hồn

................................

“Nói dối!’-Ed nhìn Roy từ đầu đến chân,cuối cùng buông ra 1 câu làm Roy suýt đâm đầu xuống đất

“Thật”-Roy quả quyết

“Dối”

“Thật”

Sau 5 phút toàn dối và thật....

“Ai nói cho cậu biết là tôi có thai với Lisa?”-thở hổn hển

“Tôi nghe lén từ Havoc,Hughes, amstrong.....”-Thở gấp không kém

“Ra vậy”-Cười-“Chờ tôi 1 chút”-Ra khỏi phòng

10 phút sau:

“Chờ lâu không?”-Mỉm cười

“Anh vừa đi đâu vậy?”-Thắc mắc

“Giải quyết 1 số thứ”-Vẫn cười

“Mấy vết đỏ đỏ trên áo anh là...”-Nghi nghi

“Tương ớt thôi, đừng bận tâm”-Cười tươi hơn nhưng theo kiểu: Đừng trách tôi ác nếu cậu hỏi nữa-“Thôi,bỏ qua chuyện vừa rồi,chúng ta tiếp tục việc đang bỏ dở nhé?”-thoăn thoắt tiến về phía giường

“Việc gì cơ?”-Lùi sát vào thành giường,cảnh giác

“Chịu trách nhiệm cho việc dám cưỡng hôn tôi”-Vật ngửa Ed ra và đặt lên đôi môi đó 1 nụ hôn

“Á... ưm...hưm”-quá bất ngờ nên không kịp kêu

Roy chớp cơ hội đặt lưỡi mình vào

“Ưm....Ro...y...”-giẫy giẫy 1 cách yếu ớt

Càng ôm chặt hơn,hôn mãnh liệt hơn

“không....thể...thở...Roy...”- Đẩy đẩy

Dừng hôn và nới lỏng vòng tay,nhưng Ed chưa kịp thở phào thì...

“Oái,anh làm cái gì vậy?”-hoảng hốt khi nhận ra hơi thở của Roy sát sạt tai mình.Roy khẽ cắn nhẹ vào tai cậu

“Yên nào”-Anh thì thào vào tai cậu bằng giọng âu yếm

“Không”-Ed vội vã nhổm dậy,cậu cảm thấy cơ thể mình bắt đầu có dấu hiệu phản chủ quay sang đầu quân cho Roy

“Bịch”-Cậu bị Roy ấn trở lại xuống giường-“Tôi sẽ giúp cậu có con trước Riza,neh?”-Cười gian tà

“Không!!!”-Ed thật sự muốn la lên nhưng tiếng nghẹn lại khi cậu cảm nhận được hơi ấm của lưỡi Roy trên cổ mình

Và rồi hơi ấm đó dịch chuyển dần xuống dưới,
Dưới nữa...
Roy cũng thôi không ấn Ed xuống giường nữa,
Anh để tay mình tự do hoạt động...
Mà bây giờ có giữ Ed cũng là 1 hành động thừa thãi,
Vì Ed đang dùng đôi tay nhỏ bé của mình nhẹ nhàng ôm mặt anh và đặt lên đó 1 nụ hôn.....
Đêm dần được trả lại sự yên tĩnh.Nhưng Ed à,ngày mai mới là ngày định mệnh của cậu(Cười gian tà--->chắc bị lây từ Roy rùi 19.gif )

meongugat
Lính mới
Lính mới

Nữ
Tổng số bài gửi : 16
Thanks : 0
Points : 191200
Registration date : 24/06/2007

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: TRÒ ĐÙA/ FMA

Bài gửi by meongugat on Sun 20 Jul 2008 - 16:11

CHAP 8: LOVE ME NOT?

11h30 đêm tại hành lang Central:

ED’POV:

Tôi đứng trong bóng tối của 1 góc khuất hành lang,thở hổn hển.
Tại sao tôi lại ở đây?
Có chuyện gì đã và đang xảy ra với tôi?
Tôi không biết
Không đúng
Tôi không nhớ rõ
Đầu tôi giờ chỉ là 1 khoảng trắng xóa,mờ mịt....
Bình tĩnh,phải bình tĩnh-Tôi tự động viên mình.
Hít 1 hơi dài,tôi cố gạt đi nỗi sợ hãi và tập trung nhớ lại sự việc xảy ra gần đây nhất.Phải rồi, đó là sáng hôm sau của cái ngày tôi tỉnh dậy ở “phòng hình phạt”....

FLASH BACK:
3 ngày trước:

“Eh....Trung úy Riza....sao tôi cũng phải làm việc này???”-Ed rụt rè cất tiếng,cậu đang cùng Riza bê tài liệu đến phòng Roy,trông cậu như 1 chú lùn thật sự so với đống tài liệu khổng lồ,cao ngất ngưởng cậu đang bê

“Vì sao à???”-Nhìn Ed đầy ngạc nhiên-“ Đại tá chưa nói cho cậu biết là toàn bộ hội RFC vớ vẩn đó sáng nay vừa phải nhập viện đồng loạt nên chúng ta thiếu người à?”

“Hả???Họ bị bệnh gì vậy?”-Ed tò mò hỏi

“Không phải bệnh,chỉ bị tổn thương về mặt tâm lí thôi”-Nhìn Ed cười hiền

“Họ có bị nặng không?”

“Không,nhẹ thôi,nghe nói là vì vô-tình-uống-nhầm-thuốc thay đổi tính cách khi đang họp hội RFC bí mật vào buổi đêm mà cửa lại khóa ngoài nên....”-Vẫn cười “hiền”,nhưng mặt thì tối sầm lại

Vậy mà bảo nhẹ.Uống nhầm thứ đó thì chết có khi còn nhẹ nhàng hơn-Ed nghĩ thầm và rùng mình khi nghĩ đến lần cậu uống phải thứ thuốc đó

“Vào đi,cậu cứ để xấp tài liệu đó ở....”-Riza đi trước,mở cửa cho Ed vào phòng làm việc của Roy và chết đứng khi thấy quang cảnh trong phòng:2chồng hồ sơ cao ngất ngưởng vẫn được xếp gọn gàng trên bàn không hề suy suyển còn ngài đại tá đáng kính của chúng ta thì gục đầu trên đó...ngủ ngon lành

Lạch cạch-tiếng lên đạn

“Trung úy Riza,cô làm gì vậy???”-Ed hốt hoảng vứt tập tài liệu sang 1 bên và ôm chầm lấy Riza khi thấy nòng súng của cô đang hướng về phía Roy

“Thế cậu nghĩ tôi đang làm gì? Cậu cũng muốn xử lí tên đại ma vương này nhiều lần rồi mà, đúng không?”-Quay sang Ed,sát khí bốc lên ngùn ngụt

“Ah...vâng???”-Bị áp đảo trước khí thế của Riza nên thả cô ra và lùi lại phía sau

15s trong im lặng trôi qua...

“Khoan đã,nếu cô làm vậy sẽ bị xử phạt đó”-Cuối cùng cũng tỉnh ra,lại xông vào cản Riza

“Đừng cản tôi,nếu đống hồ sơ này không được giải quyết xong trước khi lễ hội diễn ra thì tôi sẽ bị xử phạt.Vậy chi bằng tôi kết thúc tên đại lười này trước rồi chịu phạt có hơn không?”-Riza tìm cách vùng ra khỏi Ed

“Bình tĩnh,tôi sẽ giúp Đại tá hoàn thành đúng thời hạn mà,cô đừng làm chuỵên ngu ngốc”-Ed cố ôm chặt hơn

“Thật chứ?”-Riza thôi không vung vẫy nữa

“Thật”-Ed thả Riza ra,khẳng định

“Vậy cám ơn cậu rất nhiều, đây là 1/5 số công việc chúng ta phải hoàn thành trong ngày hôm nay,nhờ cậu nhé”- Thái độ Riza hoàn toàn thay đổi,cô nhặt chỗ giấy tờ vương vãi trong phòng,xếp lại,trao cho Ed và biến khỏi phòng nhanh như 1 cơn gió

“Hả???”-Há hốc mồm trước tình cảnh mà cậu đã dại dột nhúng mũi vào,hình như cậu lại bị xỏ mũi lần nữa thì phải????
End Flash back

Ừm, đúng rồi,sau đó mình đã phải ở trong phòng làm việc của Roy suốt 3 ngày để cùng hắn giải quyết núi hồ sơ đó-Ed dần lấy lại bình tĩnh,những sự việc cũng hiện lên rõ nét hơn đầu cậu-Nhưng hôm nay,khi đống hồ sơ đã được xử lí gần xong,mình muốn về gặp Al mà Đại tá không cho nên...

Flash back:
10H đêm tại phòng làm việc của Roy:

phương án 1:giả bộ dễ thương

“Nha, Đại tá?”-Ed nói bằng giọng ngọt ngào nhất có thể

“Không”-Nói không cần suy nghĩ

phương án 2 :Nhõng nhẽo

“Không chịu đâu,không chịu đâu,tôi đã không gặp Al 4 ngày rồi”-Ed quơ tay đập chân loạn xạ,y chang 1 đưa bé vừa bị giành mất món đồ mình ưa thích

“Nếu cậu còn làm ồn,tôi sẽ gọi trung úy Riza đến “chơi” với cậu đấy”-Roy hăm dọa

Im thin thít

“Ngoan ngoãn như thế từ đầu có tốt không”-Roy thở dài,thật tình thì anh muốn Ed không gặp tên nhãi giả mạo đó cả đời chứ 4 ngày thì bõ bèn gì

Nhưng Ed vốn là 1 người chưa đạt được mục đích thì không bao giờ chịu bỏ cuộc nên....

phương án 3:tấn công trực diện

“Đại tá...”-Ed tiến sát đến bàn làm việc của Roy,nhoài người qua bàn,dùng tay nâng cằm Roy lên và...kiss

3 phút sau...

“1 đêm thôi nhé?”-Máu mũi trào ra.Tuy Roy từng “bị” Ed “cưỡng hôn” 2 lần nhưng lần đầu tiên là do tác dụng của thuốc còn lần thứ 2 là sự cố nên có thể tính đây là lần đầu Ed chủ động hôn anh.Hơn nữa,hôn lâu vậy(tận 3 phút)và còn “khuyến mãi” thêm 1 “love mark” trên cổ nữa thì....-“Và không được làm “thứ” vừa rồi với người khác đấy”-nói với theo

“Vângggggggg!”-Ed reo lên,không thèm giấu diếm niềm vui của mình và chạy mất hút trước khi Roy kịp đổi ý

“Đậu lùn ngốc nghếch”-Roy thở dài,vò tóc 1 cách vô thức-“mà mình cũng ngốc không kém,nhìn tên nhóc đó vui mừng như vậy lại không nỡ nói ra sự thật”-ngả người ra ghế,nhớ lại cảnh vừa xảy ra và tiếp tục...chảy máu cam

End flash back
AAAA, Đúng rồi,mình đã hôn Roy-Ed đỏ bừng mặt khi nhớ lại khung cảnh lúc đó-tại sao lúc đó mình lại có thể mạnh dạn đến thế nhỉ?-Ed đưa tay lên che khuôn mặt đang nóng bừng của mình.
Mà khoan đã,mình về gặp Al cơ mà?Vậy đáng lẽ bây giờ mình phải nằm ngủ ngon lành trên giường chứ?Tại sao lại đứng co ro khiếp sợ ở đây?-Ed đột ngột nhận ra
Nhớ lại đi nào,nhớ lại đi nào,mày làm được mà Ed-Cậu lắc lắc đầu như để xua tan nỗi sợ vô hình nào đó trong lòng-Đúng rồi,mình đã chạy như bay về phòng,mình đã gặp Al,Al có gì đó hơi kì lạ nhưng mình đã quá vui nên không để ý.Mình đã kể cho Al nghe những việc xảy ra 3 ngày qua(Trừ 1 sô việc không thể kể liên quan đến Roy)rồi mình cảm thấy mệt nên vào phòng ngủ trước và sau đó thì.....

Flash back:

11h đêm tại phòng Ed:

“ Anh hai...em có thể vào ngủ cùng anh không???”-Al thập thò trước cửa,rụt rè

“ Sao vậy?”- Tôi dụi mắt,hỏi bằng giọng ngái ngủ

“Ưm...vì từ lúc lấy lại cơ thể,em chưa có dịp gần anh nên...”-Tiếng Al lúng búng trong cổ họng

“Được chứ,lại đây”-Tôi phì cười trước sự dễ thương của Al,xích qua 1 bên và vẫy nó lại gần,tình cảnh này không khác mấy so với lúc Roy uống nhầm thuốc thay đổi tính cách,2 người đều dễ thương như nhau và....a,không,không,sao tôi lại nhớ đến tên đại tá chết tiệt đó chứ?Hắn thì làm sao bằng thiên thần nhỏ của tôi được,tôi cuống quít dùng 2 tay xua tan hình ảnh Roy vừa hiện lên trong đầu.

“Anh hai”-Al bắt đầu thì thào khi nó đã nằm yên vị trên tường-“Đây là cái gì vậy?”-Chỉ vào những vết đỏ trên cổ

“Không có gì,chỉ là vết muỗi đốt thôi”-cuống quít kéo cổ áo lên

“Thật chứ?”-nhìn dò xét

Gật lấy,gật để

“Vậy...Em có thể hôn chúc ngủ ngon anh hai không?”-nhìn

“Đ.. ư... ơ..c”-Tôi nuốt nước bọt và gật đầu 1 cách khó khăn,mặt lại đỏ hồng lên.Khỉ thật,nhờ phúc của tên đại tá đáng ghét đó mà tôi giờ đây cực kì nhạy cảm với những từ đại lọai như hôn,sờ, ôm...

Al nhẹ nhàng đặt lên trán tôi 1 nụ hôn,nhẹ thôi,nhưng nụ hôn đó khiến tôi cảm thấy hạnh phúc khi nhận ra mình còn có 1 gia đình,1 nơi chốn để dựa vào....
Vậy mà cái cảm giác hạnh phúc đó nhanh chóng kết thúc khi tôi cảm nhận nụ hôn đó trượt xuống má và dừng lại ở môi mình.

“Al!”-Tôi hét lên và dùng sức đẩy Al ra,rõ ràng nó đang có ý định đẩy lưỡi vào mồm tôi

Rầm-Al tóm lấy 2 tay tôi và ấn chặt nó xuống đệm, lưỡi nó tiếp tục di chuyển xuống cổ tôi,nơi có dấu vết Roy để lại sau khi không tìm cách nào để có thể mở mồm tôi ra

“Al”-Tôi lại hét lên lần nữa và dùng tất cả sức mạnh cùng sự khéo léo của mình để đẩy Al ra-“Anh không thể,Al,chúng ta là anh em”-Nước mắt tôi chảy ròng ròng trên má

“Vậy không phải là anh em thì được đúng không?”-Al lơi lỏng 2 bàn tay đang nắm chặt tôi ra,mỉm cười-1 nụ cười mà trong kí ức về “Al 10 tuổi”của tôi không hề có

“Ta hỏi:Nếu không phải anh em thì được đúng không?”-Al nhắc lại và trước sự kinh ngạc của tôi,cơ thể nó dường như đang tự phân giải

“Vậy là được rồi chứ?”-Kết thúc quá trình tự phân giải rồi sau đó là tổng hợp,1 tên con trai với bộ quần áo 2 mảnh và mái tóc bù xù,dài qua thắt lưng hiện ra ,nhìn tôi,mỉm cười quái dị

“Al đâu?Ngươi đã làm gì Al?”-Tôi nhìn không sót 1 nơi nào trong căn phòng nhỏ bé đó,hoảng loạn

“Em ngươi vẫn chỉ là 1 bộ giáp sắt và đang sống yên ổn ở nhà cô bạn gái của ngươi thôi, đến bao giờ ngươi mới thôi tự lừa dối mình?”-Tên đầu quạ đó dùng tay bóp chặt hàm tôi, ép tôi không được quay đi chỗ khác mà phải nhìn thẳng vào mắt hắn

“Không,Al đã lấy lại cơ thể người rồi,chính mắt tôi thấy mà...”-Tôi khóc nấc lên,nhắm chặt mắt lại để không phải đối diện với sự thật

“Tốt thôi,nếu ngươi đã muốn vậy...”-Tên đầu quạ mỉm cười bệnh hoạn-“Ta sẽ giúp ngươi nhìn thẳng vào sự thật”-hắn nhoài người với lấy chiếc ly đựng 1 thứ nước trăng trắng trên chiếc bàn cạnh giường ngủ,thong thả nâng ly lên miệng.
Uống cạn nước,hắn ném mạnh cái ly vào tường.Hàng ngàn mảnh thủy tinh bắn tung tóe
Và trước khi tôi biết được chuyện gì đang xảy ra thì cơ thể tôi đã bị 1 sức mạnh kinh khủng đẩy nằm bật ngửa trên giường.1 thứ gì đó ngọt ngọt,lạnh, ướt và nhớt nhợt trôi tuột vào cổ họng tôi.

“Sữa”-Tôi hét lên không thành tiếng,cái thứ kinh khủng đó,cái mà tôi ghê tởm nhất trên đời,nhưng sau cái chất lỏng ghê người đó,thứ âm ấm luồn vào mồm tôi sau đó còn đáng sợ hơn...
Tôi thấy sợ,hơn cả lần đầu tiên với Roy,1 cơn lạnh chạy khắp người tôi.Tôi cứ run bần bật từng hồi
Tôi cố vùng vấy hết sức.Rồi tay tôi không cử động được nữa,như bị đóng đinh vào thân hình tôi,sức ép càng lúc càng mạnh...

Nước mắt tôi trào ra,cuộc đời tôi sẽ phải kết thúc ở đây sao? Ở dưới tên đầu quạ này?

Đúng vào lúc tôi không còn hi vọng gì vào 1 sự đào thoát nữa thì...cũng đột ngột như khi bắt đầu,sức ép đó đột nhiên biến mất

Tôi mở mắt,tên đầu quạ đó đã biến mất
Tôi nhìn 4 phía,không có bóng dáng 1 ai cả.
Căn phòng trống rỗng và im lặng như chưa từng xảy ra chuyện gì vài phút trước.
Cứ như là 1 giấc mơ vậy
Nhưng vết hằn trên tay tôi là có thật
Và cả nụ hôn thô bạo khiến môi tôi vẫn không ngừng rỉ máu nữa
Cảm giác sợ hãi vẫn còn nguyên
Và điều đó thôi thúc tôi chạy trốn.
Chạy,chạy,chạy,không biết là đi đâu,chỉ biết rằng phải thoát khỏi căn phòng này trước
Tôi nghe thấy tiếng cười của hắn văng vẳng đâu đây
Không phải hắn ngẫu nhiên bỏ đi
Rõ ràng hắn đang vờn tôi...

End flash back
Ed toát mồ hôi khi nhớ ra tất cả,phải rồi,cậu đang chạy trốn,nhưng chạy đi đâu?
Có cái gì đó bất ổn,rất là bất ổn,nhưng là cái gì mới được chứ?
Mình phải đến phòng Roy-Ed nuốt 1 hơi,cậu nắm chặt tay lại,nhìn chằm chằm vào khoảng không tối đen mà sợ thắt ngực.Từng bước 1,cậu dọ dẫm trong bóng đêm.Tay Ed động vào 1 thứ gì lạnh ngắt.
Lạnh,mềm và cho cảm giác quen thuộc...
Cậu giật tay về
Ngay lúc đó,mắt Ed mở lớn hết cỡ
Cậu nhìn sững,thất thần.
Cậu kêu rú lên
Không phải 1,mà đến 2 lần
Máu Ed đông cứng
Cậu cố nhìn kĩ 1 lần nữa và cầu nguyện rằng đó không phải là thứ cậu đang nghĩ đến
1 vật màu đen,với 1 mái tóc bù xù đang tiến gần cậu.Nó ló ra từ trong bóng tối
1cái mặt người,bởi vì nó có cặp mắt và miệng nó đang nở 1 nụ cười đe dọa
Ed liếc nhanh khắp hành lang,hi vọng sẽ có 1 ai đó chú ý đên tiếng hét của cậu lúc nãy và chạy đến.Nhưng không có ai cả,không 1 ai,hành lang hoàn toàn im ắng.
Cậu đã sụp bẫy...

“Chibi-chan!Cưng còn muốn chạy nữa không?”-Cái bóng hỏi cậu 1 cách giễu cợt và hắn bước hẳn ra khỏi bóng tối,vươn tay chộp lấy cậu

Bụng Ed cứng ngắt vì sợ,còn lồng ngực như muốn bể tan vì kinh hoàng
Nhưng bàn tay của Envy vẫn kẹp chặt vai Ed,hắn khoái trá khi thấy mặt Ed cắt không còn giọt máu.Những ngón tay lạnh ngắt xỉa vào da cậu.Ed vùng vẫy, đánh đấm bằng tất cả sức lực của mình.Những ngón tay lạnh lẽo chạy dọc trên cánh tay cậu,trên cổ,trên mặt,khắp cơ thể.Những ngón tay dò xét không 1 chút thân thiện.

“Bỏ cuộc đi,cưng không đấu được với ta đâu, đừng tự làm đau chính mình nữa”-hắn không ngừng thì thầm bên tai tôi
Thời gian như dài vô tận

“Buông Ed ra”-1 giọng nói đầy uy quyền vang lên kèm theo 1 quầng lửa phóng tới

Tôi được cứu rồi


Được sửa bởi meongugat ngày Sun 20 Jul 2008 - 16:12; sửa lần 1.

meongugat
Lính mới
Lính mới

Nữ
Tổng số bài gửi : 16
Thanks : 0
Points : 191200
Registration date : 24/06/2007

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: TRÒ ĐÙA/ FMA

Bài gửi by meongugat on Sun 20 Jul 2008 - 16:12

CHAP 9: WHO IS UKE?

11h50’ đêm tại hành lang Central:

1 trận “huyết chiến” đang xảy ra:

“ Tại sao ?”-Envy nhìn Roy giễu cợt,hắn xoay mặt Ed về phía mình và làm động tác như chuẩn bị cho 1 nụ hôn sâu

Phùng!Phùng!Phùng-3 quầng lửa cực lớn bay về phía hắn không thương tiếc khiến hắn buộc phải rời Ed ra,bật về sau tránh

“Lại đây!”-Roy ngoắc Ed về phía mình,trông anh vô cùng bực bội

“Vâng!”-Ed đáp lại 1 cách yếu ớt,trông cậu bây giờ như 1 đứa trẻ đang tập đi,khó khăn lết từng bước 1 về phía Roy

Nhưng cậu đứng khựng lại khi chỉ vừa đi được vài bước.

Có cái gì đang chạm vào cậu.Không,không phải chạm,nó....nó đang cuốn lấy cậu.Giống như 1 sợi dây thừng khổng lồ.Hay giống như có bàn tay khổng lồ đang bóp nghiến lấy Ed.

Nó cứ trườn lên

Trườn dần lên phía trên cậu

Nhớt nhợt

Và trước khi Ed có đủ can đảm để quay sang xem đó là cái gì thì “nó” đột nhiên cất tiếng nói

“Chibi-chan!Ta chưa hề nói là cưng được phép đi”-Cái lưỡi dài và mảnh của nó lướt qua tai Ed

Ehhhhhhhhh!1 con rắn-Ed suýt ngất luôn khi ý nghĩ đó thoáng qua đầu,chân cậu như muốn khuỵu xuống

“ Khốn kiếp”-Roy gầm lên,anh cọ xát mạnh 2 ngón tay.

Nhưng Roy gục xuống trước cả khi ngọn lửa kịp thành hình,toàn thân anh tê dại,thậm chí nửa ngón tay cũng không cử động được

“Cà phê hôm nay Feury pha ngon chứ Đại tá?”-Envy bỡn cợt

“Ngươi...”

“Ta cũng chả muốn dùng thủ đoạn thế đâu,nhưng vì ngươi là 1 nhân tài không thể sát hại nên...”-Envy bỏ lửng câu nói của mình và điều khiển cho cái đuôi rắn vốn đang đong đưa giữa 2 chân của Ed bám hẳn sang đùi bên phải của cậu,mơn trớn

“Eh!!!”-Mặt Ed bắt đầu đỏ lên

“Không được đỏ mặt vì hắn”- Mặt Roy cũng đỏ lên nhưng vì tức

“Anh ở tình huống của tôi thử xem”-Ed mếu máo

“Thích đúng không,Chibi-chan?”-Cái lưỡi rắn của Envy bắt đầu “đi dạo” trên vùng cổ của Ed còn đuôi thì tiến gần đến Nơi-mà-ai-cũng-biết-là-nơi-nào-đó

“Ehhhhhhhhh!”-Ed kêu lên,mặt cậu càng lúc càng đỏ,hình như cậu sắp khóc

“Khốn kiếp”-Roy bực bội kêu lên,anh cố vịn tường để đứng dậy nhưng lại trượt xuống trong vô vọng

“Đừng cố, Đại tá!Cốc nước ngài uống đủ để 1 con voi tê liệt trong 2 ngày đó. Đến giờ này mà vẫn còn đủ minh mẫn để suy nghĩ là giỏi lắm rồi”-Envy mỉa mai

“Hưm,Chibi-chan,cưng sẽ thích ta hơn tên vô dụng không thể bảo vệ cưng chứ?”-Quay sang Ed,ngọt ngào

“Không bao giờ,thà chết cũng không bao giờ thích thứ nhớt đầy người như ngươi”-Ed gào lên

“Nhớt?”-Tức-“Được!”-Bắt đầu chuyển đổi hình dạng-“Ta sẽ khiến chính mồm cưng phải nói là thích ta”

“Không...”-Ed định tiếp tục phủ định nhưng cậu cứng họng khi thấy thứ mà Envy vừa chuyển đổi thành

“Edo-sannnnnnnn!”-“Thứ đó” lao đến ôm chầm Ed và đẩy cậu dính lưng vào tường

“Cái...cái...mà...”-Ed lắp bắp

“Không...không thể nào...”-Roy lắp bắp theo

“Edo-san sao vậy?Mồ hôi chảy đầy mặt nè,Roy lau cho nhé?”-“Nó” dùng tay áo của mình lau mồ hôi trên mặt Ed,vụng về nhưng vô cùng dễ thương

“Không thể nào...”-Ed vẫn tiếp tục lắp bắp,cậu hết nhìn Roy rồi lại nhìn cái bóng,y hệt như anh em sinh đôi vậy,còn cách nói thì....

“Đừng để nó lừa!”-Roy hét lên,rõ ràng anh cũng vô cùng ngạc nhiên với sự việc đang xảy ra trước mắt anh.Hình dáng thì không nói làm gì rồi nhưng hành động cũng giống 1cách đáng kinh ngạc thế này thì...

“Tôi biết rồi”-Ed quả quyết-“Đây không phải Roy, đây không phải Roy...”-Ed bắt đầu lẩm bẩm, ám thị chính mình

“Edo san ghét Roy hả?”-Rơm rớm nước mắt

“Không...không... đâu có!’-Cuống quít xua tay,rõ ràng đã quên phéng mất cái Roy vừa nói 1 phút trước

“Edo san có thích Roy không?”-Mắt long lanh

“...”-Đỏ mặt

“Có thích không?”-Chờ đợi

1 phút trôi qua...

“Tôi....”-cuối cùng cũng mở miệng

Thêm 1 phút nữa...

“Tôi...”-Hớp hơi,cố lấy can đảm để nói

Roy cũng nín thở theo dõi

Lại 1 phút nữa

“Tôi...”-Mồ hôi đầm đìa

“Edo san”-Hết kiên nhẫn nổi-“Aó ướt đẫm mồ hôi rồi kìa,Roy cởi giúp nha!”-Nhanh tay cởi áo của Ed

“Không!không!’-cuống quít giật áo lại

“Edo san”-Cáu-“Trẻ ngoan là không được cãi người lớn”-Bóp miệng Ed,thả vào mồm cậu 1 viên thuốc và tát cho 1 phát thật mạnh

Ực!-Viên thuốc trôi tuột xuống cổ họng Ed(-->1 cách cho uống thuốc rất “pro”)

“Ngươi...ngươi đã cho Ed uống gì vậy?”-Roy hét lên(khổ thân thằng bé,chỉ có thể giương mắt ngó người yêu mình bị hại)

“Không rõ lắm!”-Envy nhún vai-“1 loại thuốc giúp người ta biết “vâng lời”hơn”-Hắn giải thích thêm-“Lust nói thế”-và kết thúc bằng cách đổ trách nhiệm cho người khác

“Đúng chứ Ed ?’-Quay sang Ed,hất hàm hỏi

“Vâng!Thưa chủ nhân!”-Ed xác nhận với đôi mắt vô hồn

“Vậy nếu ta bảo Cưng cởi bỏ những thứ vướng víu thì sao?”-Cười nửa miệng

“Vâng!Thưa chủ nhân!”-Bắt đầu cởi áo

“Đừng!Ed”-Roy gào lên

Nhưng đương nhiên là không có tác dụng

“Chủ nhân?”-Ed nhìn Envy,chờ đợi

“Tốt!”-Nhìn Roy khiêu khích-“Suốt 1 tuần qua ta đã phải nhìn ngươi và Chibi- chan....” -vuốt má Ed-“Bây giờ đến lượt ngươi phải ở ngoài chứ ,nhỉ?”-Cúi sát vào mặt Ed,chuẩn bị hôn trước con mắt đầy uất hận của Roy

“Chibi-chan,cưng thích ta chứ?”

“Vâ....”

“Không,Envy là của Wrath”-1 cái bóng đột ngột xuất hiện và xô Envy văng đánh bốp vào tường

“Cái...cái...gì vậy?”-Qúa bất ngờ nên Envy lãnh đủ cú đẩy đó,nhưng khi hắn đang lồm cồm bò dậy thì cái bóng lại lao vào tiếp tục tấn công

“Envy xấu lắm,Envy nói dối”- Đánh lia lịa

“Dừng...dừng lại”- Đỡ, đỡ, đỡ-“Ta đã bảo dừng lại cơ mà”-Cáu

Ngừng đánh,nhìn Envy với đôi mắt ầng ậng nước

“Sao em lại ở đây, Wrath?”-Tóm chặt vai thằng nhóc đề phòng nó nổi hứng lên lại tấn công

“Vì Envy bảo có việc quan trọng phải làm và đi mất...”-Nấc

“Nên bé Wrath chờ....”-Nấc nấc

“Nhưng dù bé Wrath chờ bao lâu Envy cũng không về...”-Nấc nấc nấc

“Bé Wrath đi tìm thì thấy thế này....”-Chỉ vào Ed

“Không chịu đâu,Envy là của Wrath mà.......”-Khóc như mưa

“Thôi,thôi đừng khóc nữa,em muốn đánh thức cả Central dậy à?”-Envy méo mặt dỗ Wrath-“Lust!Cô có ở đây đúng không?”- Đột nhiên nhìn vào bóng tối,gào lên

“Gì?”-Thêm 1 cái bóng nữa xuất hiện,lần này là 1 người phụ nữ với mái tóc đen và thân hình cực chuẩn

“Cô đã hứa với tôi là sẽ trông Wrath cho đến khi tôi về mà?”-Chất vấn

“Ôi thôi đi,ta trông nó được 7 ngày là đã phúc lắm rồi.Thằng nhãi khóc và đòi ngươi suốt”-Người phụ nữ tên Lust dùng tay hất ngược tóc mình ra đằng sau và nói 1 cách chán nản

“Nhưng chỉ còn chút xíu nữa là...”-Nhìn Ed

“Tùy,1 là nhóc lùn,2 là Wrath, đừng tham lam quá rồi mất hết đấy”-Lust nhún vai rồi bỏ đi trước

“Nhưng...”-Hết nhìn Ed lại nhìn Wrath,chần chừ

“Envy chọn Wrath đúng không?Envy chọn Wrath mà?”-Lắc lắc tay Envy, ánh mắt đầy hi vọng

“Ưm...”-Nhìn Ed lần cuối rồi nhìn Wrath

“Envy chọn Wrath điiiii... rồi Wrath sẽ mua kem cho Envy ăn,neh?”-Dụ dỗ với ánh mắt ngây thơ
“Thôi,thôi ta thua em rồi”-Envy phì cười trước sự dễ thương của Wrath-“Nào,chúng ta về nhà thôi”-Chìa tay ra nắm tay Wrath

“Wrath biết Envy sẽ chọn Wrath mà”-Reo lên-“Nhưng Wrath không thích Envy ở trong bộ dạng xấu xí này đâu”-Phụng phịu

“Dám nói ta là xấu xí hả?”-Roy lầm bầm từ đằng xa

“Rồi,rồi,thế này được chưa?”-Envy trở lại hình dạng cũ

“Vângggggg!”-Reo lên và bám lấy cổ Envy

“Vậy...chúng ta về thôi!”-quay sang Roy-“Ở lại vui vẻ nhé,chắc sáng mai là sẽ có người phát hiện ra các ngươi thôi.Nhưng đại tá mà bị phát hiện với bộ dạng này thì....”-Cười đểu cáng trước khi mất hút vào trong bóng đêm.

10phút sau:

“sh*t”-Roy giận dữ đấm tay xuống sàn,thực tế là anh đã cử động được 2 cánh tay nhưng thế cũng chẳng có ích gì vì dù có khỏe mạnh đến mấy thì cũng phải sáng mai chân anh mới nhúc nhắc được,mà lúc đó thì...Chả lẽ danh dự của 1 quân nhân mà anh giữ gìn bao lâu nay sẽ sụp đổ hết sao?

“Để tôi giúp”-Ed từ đằng xa tiến lại gần,quàng tay Roy qua vai mình và cố nâng anh lên

“Thuốc hết tác dụng rồi à?Lúc nãy hôn hụt tên nhãi giả mạo chắc tiếc lắm nhỉ?”-Vẫn còn ghen ^^

“Vâng!Thưa chủ nhân”- Đột ngột thả Roy rớt phịch trở lại sàn, quì xuống,1 tay luồn qua mái tóc đen mềm của Roy,1 tay luồn qua lưng anh,và cứ thế, ép chặt môi anh vào môi cậu

“?????”-Há hốc mồm ngạc nhiên

“Không đủ”-Mấy phút sau,Ed thả Roy ra nói với vẻ mặt không hài lòng 1 chút nào

“Chẳng lẽ thuốc vẫn chưa hết tác dụng?”-Mặt Roy đỏ lên trước hành động bất ngờ của Ed

“Không đủ”-Ed nhắc lại.Roy cảm thấy 1 hơi thở ấm áp đang phả vào má mình.Và trước khi anh kịp thốt lên bất cứ từ nào thì cơ thể nhỏ bé nhưng rắn chắc của Ed đã ép anh dính lưng vào tường.

“Này”-Roy thốt lên 1 cách yếu ớt,anh cảm thấy đầu gối Ed-thứ mà đang kẹp giữa 2 chân anh-đang ngày càng tiến đến gần thứ mà nó không nên tiến đến,và điều đó khiến cơ thể anh có phản ứng lại

“Này, đừng bảo cậu định làm gì đó ở đây nhé?”-Roy hoảng hồn khi thấy Ed đang hăm hở cởi cúc áo đầu tiên của mình

“Vâng!Thưa chủ nhân”-Cười rất vô tội

“Không!Không!và không!”-Roy kiên quyết khi anh nhận thấy hơi ấm của lưỡi Ed lướt qua cổ mình.Nếu cứ tiếp tục thế này, 90% anh sẽ trở thành thành phần nằm dưới mất.

“Vâng!Thưa chủ nhân”-Mặt Ed buồn thiu,cậu thả Roy ra,chạy ra sau lưng Roy,và với 2 tay kẹp nách Roy,cậu cố kéo lê anh đi

“Này!Cậu đang làm gì đó?”

“Tìm 1 cái phòng,chủ nhân không thích ở ngoài này mà”-cười nham hiểm

“Không, ý tôi không phải thế”-Hoảng hốt.Rõ ràng khi ở thế bị động,con người thường có nhiều thứ để lo lắng hơn

“Ơ!Có trăng kìa chủ nhân”-Cố tình lờ đi,có vẻ chỉ muốn nghe những mệnh lệnh có lợi cho mình-“Vậy sẽ càng vui hơn đúng không?”-Cười

Khônggggggggggg!(<---tiếng lòng của Hỏa giả kim thuật sĩ Roy Mustang)

Cách đó không xa:


“Lust!”- Đột ngột nhớ ra-“Cái viên thuốc mà cô đưa cho ta...”

“Sao?”-Lust dừng lại nhìn Envy

“Ờ...ai uống vào cũng sẽ nghe lời người đầu tiên mình nhìn thấy hả?”-Tò mò

“Ai bảo ngươi thế?”-ngạc nhiên

“Uh...thì...”-Lúng túng khi thấy Wrath cứ nhìn mình chằm chằm

“Không!Tùy đối tượng thôi.Nếu không phải người người đó thích thì thuốc tiên cũng vô ích”- Ả hất mái tóc ra sau 1 cách điệu nghệ-“Đó là lí do ta luôn phải tiếp cận con mồi và để lại ấn tượng đẹp với nó trước”-Vênh mặt

“Neh,neh,vậy nếu bé Wrath cho Envy uống thì Envy sẽ nghe lời bé Wrath hả?Bà già xấu xí cho bé Wrath 1 viên đi”-Bé Wrath nhảy từ lưng Envy sang eo Lust và bám chặt lấy

“Buông ra,ai có dư thuốc mà cho ngươi chứ,ranh con!Mà ngươi nói ai là bà già xấu xí hả?”-Lust cố gỡ thằng bé ra khỏi người mình,bực bội

“Vậy là Chibi chan thích tên đại tá đã đầu gấu lại còn du côn đó hả?(ai đầu gấu và du côn hơn?hix)-Envy lẩm bẩm

“Envy!”-Lust gầm lên khi bé Wrath vẫn kiên quyết không buông ả ra và thay vì ôm giờ nó chuyển sang cắn

“Đây, đến đây”-Envy hối hả chạy theo mấy đồng đội của mình

“Lần này ta thua ngươi nhưng lần sau thì đừng hòng.Ta sẽ còn quay lại với Chibi chan,cứ tận hưởng sự sung sướng của mình đi tên đại tá đáng ghét”-Envy lẩm bẩm

Gíá mà hắn biết Roy đang “sung sướng”thế nào nhỉ?*cười*

meongugat
Lính mới
Lính mới

Nữ
Tổng số bài gửi : 16
Thanks : 0
Points : 191200
Registration date : 24/06/2007

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: TRÒ ĐÙA/ FMA

Bài gửi by meongugat on Sun 20 Jul 2008 - 16:14

Chap 10:1 ngày sóng gió

8h sáng tại phòng làm việc của Roy:

“ Nói đi mà, Đại tá!”-Nài nỉ

“Không!”-Trả lời dứt khoát,mắt vẫn dính chặt vào xấp tài liệu trên bàn

“Làm ơn đi mà,sau khi nuốt thuốc tôi chả nhớ chuyện gì xảy ra tiếp theo cả”-Van vỉ

“Không nhớ gì thì tốt hơn đấy”-Thở phào,1 tay chống cằm,tay kia tiếp tục kí vào đống tài liệu

“Không!”-Gĩay đành đạch-“Nếu thế thì tôi càng phải biết”

“Tùy cậu”-Nhún vai tỏ vẻ ko quan tâm.Dù sao thì ngoài anh ra cũng chả ai biết chính xác đêm qua xảy ra chuyện gì

“Hay tôi đã làm gì ngài đêm qua à?”- Đột ngột chống tay lên bàn,dí sát mặt vào mặt Roy,nhìn 1 cách tò mò

Trúng tim đen

“Tôi...”- Đột ngột đứng dậy-“...Đã bảo....”- đi vòng qua bên kia bàn,nơi Ed đang đứng-“...Không nói....”-Xách cậu lên như xách 1 con mèo-“...Đi ra chỗ khác cho người lớn làm việc”-ném ra khỏi phòng và đóng cửa đánh rầm

“Nói đi mà, đại tá,1 chút thôi cũng được”- Đập cửa ầm ầm

“Chả nhẽ hôm qua mình đã làm điều gì kinh khủng lắm sao?”-Lẩm bẩm-“Mình đã thả tù nhân phạm trọng tội,phá hỏng nhiều thứ ở Central hay là làm lộ hồ sơ mật của quân đội???....”-Càng nghĩ càng sợ

“Đại tá!Làm ơn nói cho tôi biết đi mà”-Lại đập cửa ầm ầm

Cùng lúc đó, ở trong phòng Roy:

“Có chết cũng không thể nói cho nhóc lùn chuyện xảy ra đêm qua được”-Tim đập thình thịch-“Nếu tin mình là Uke lan ra khắp Central thì...”-Càng nghĩ càng rơi vào trạng thái bi thảm

Coi bộ điều Ed làm hôm qua còn kinh dị hơn những thứ cậu nghĩ đến nhiều...

9h sáng tại phòng làm việc của Roy:

“Achooo!”

“ Đại tá,ngày bị cảm rồi!”-Riza nhìn Roy,lo lắng

“Không sao,có lẽ tại hôm qua thức khuya và ăn mặc phong phanh quá nên hơi mệt chút thôi”-Xua tay

“Hôm qua?Nhắc đến hôm qua, ở Central đang đồn ầm lên là căn phòng trống phía Nam Central hình như có ma vì đêm qua người ta nghe thấy những tiếng rên rất lạ.Ngài không tình-cờ-đi-dạo qua đó đấy chứ?”-Mắt hình viên đạn

“Không,không, đêm qua tôi ngồi duyệt hồ sơ ở đây cả đêm mà”-Chối bây bẩy

“Thật chứ?”-Nghi ngờ

“Thật,bằng chứng đây này”-Chỉ vào đống hồ sơ cao ngất đã hoàn thành xong,mặt rất thỏ non

“Ừm!Vậy ngài cũng nghỉ ngơi đi, đừng lên làm cố sức quá,sẽ hại sức khỏe đấy”-Giọng dịu hẳn

“Không sao,tôi làm thêm 1 chút nữa rồi nghỉ cũng được”-Tự dưng cảm thấy có lỗi vì đã nói dối Riza(Đúng là lúc ốm thì thường có những hành động khác bình thường)

“Ngài muốn tự nghỉ hay là để tôi giúp ngài nghỉ?”-Lên đạn

“Tôi biết rồi,tôi nghỉ đây”-Cuống quít

“Sao càng ngày cô ấy càng nóng tính thế nhỉ?”-Lầm bầm

“Ngài nói gì đấy, Đại tá?”-Hỏi với theo

“Không có gì,chỉ muốn cám ơn cô thôi”-Nở nụ cười chuyên nghiệp và nhanh chóng biến mất sau cánh cửa

Riza*Đỏ mặt*

5phút sau:

ROY’POV:

Nóng,nặng nề, đau nhức, đó là toàn bộ những gì anh cảm nhận lúc này.Nói 1 cách rõ hơn,anh cảm thấy đầu mình nhức như búa bổ,bước chân thì nặng nề còn toàn thân thì nóng ran.Anh không ngờ 1 đại tá-người đã từng xông pha trận mạc với bao khó khăn gian khổ thì không sao vậy mà giờ đây lại cảm nặng vì 1 lí do hết sức vớ vẩn.
Vớ vẩn?Liệu đó có thật sự là vớ vẩn không khi đó là hậu quả cho 1 chuỗi những hành động thử thách sức khỏe đáng tự hào của anh?3đêm thức trắng để hoàn thành đống hồ sơ,1 cốc nước gây tê liệt dành cho voi uống,thêm 1 đêm đầy biến động,vậy mà giờ này anh vẫn đứng vững ở đây,với 1 người 30 tuổi thì đó cũng là 1 điều đáng nể rồi chứ?

“Này,tôi mới chỉ 29”-Roy lầm bầm tự phản bác lại ý nghĩ của chính mình

Dù sao, đây cũng không phải là lúc anh so đo xem mình bao nhiêu tuổi,cái quan trọng bây giờ là:Liệu anh có đủ sức lết về phòng nghỉ của mình không.Cơn sốt này thật đáng sợ,có cảm giác như nó đang hút dần,hút mòn sinh lực của anh.Mới 5 phút trước anh còn nói chuyện với Riza 1 cách hoàn toàn bình thường vậy mà....

“Rầm!”-Roy gục xuống giữa hành lang Central,mắt anh mờ dần đi,cảnh vật xung quanh chao đảo, ý thức của anh biến nhanh đến mức anh còn không kịp kết thúc nốt suy nghĩ đang còn dang dở của mình



10h sáng tại Central:

1 mùi thơm xộc vào mũi Roy,1 mùi thơm rất quen thuộc,không,phải nói khó mà có người thứ 2 có thể tạo ra thứ mùi này,nó nhắc Roy nhớ hình như đã mấy ngày rồi anh không hề biết đến từ “ăn”...

“Anh tỉnh rồi à?”-1giọng nói quen thuộc,1thân hình nhỏ bé kèm mái tóc vàng rực nắng xuất hiện lờ mờ trước mắt anh

“Đây là...”-Roy dụi mắt,cố nhìn thật rõ xung quanh

“Phòng tôi...”-Ed trút cái gì đó từ chảo vào đĩa-“Vừa bước ra khỏi cửa phòng đã thấy anh nằm gục ở đó...”- thở dài-“Làm hết hồn,cứ tưởng anh chết rồi chứ”- đưa cái đĩa đang cầm cho Roy-“Nè!”

“Gì đây?”-Nhìn cái đĩa Ed đưa, đề phòng

“Trứng chiên”- Đỏ mặt

“Thật hả?”-Nhìn cái thứ hỗn độn trên đĩa,nghi ngờ

“Trông thế thôi,nhưng ngon lắm,tôi đã phải luyện tập rất nhiều mới đuợc vậy đó...”-Khua tay múa chân loạn xạ-“Tôi định làm rượu trứng cho anh nhưng mà...”- Đột nhiên ngập ngừng,ngó lơ chỗ khác

“Ừm...”-Roy đỡ lấy đĩa đồ ăn từ tay Ed.Anh không hi vọng gì vào sự tiến bộ của cậu nhưng sự cố gắng đó... có chấm 11điểm trên thang điểm 10 cũng không có gì là quá đáng,neh?

“Ngon hơn lần trước chứ?”-Nhìn Roy ăn,háo hức

Gật đầu,nước mắt suýt trào ra.Không hiểu cái thuốc thay đổi tính cách đó có thay đổi luôn khẩu vị con người hay không mà lần trước anh lại có thể ăn ngon lành món này đến thế.

“Đưa đây”-Ed lại đột ngột chìa tay ra

“Đưa gì?”-Ngơ ngác

“Cái đo nhiệt kế chứ cái gì. Đừng bảo anh định giữ làm của hồi môn nhé???”-Ed phì cười trước vẻ ngơ ngác của Roy.Chắc khối cô sẽ phải ganh tị với cậu vì đã nhìn thấy được vẻ mặt hiếm có này

“Ah!Uh.... đây”-Rút ra đưa Ed

Nhìn chăm chú 1 hồi

“39Độ2”- Đột ngột hét lên

“Thật không?”-sốc

“Thật!Tôi mà thèm nói dối anh à?Anh có gì muốn nói với những người khác đề phòng bất trắc có thể xảy ra không?”-Mặt đột ngột căng thẳng

“Ah...Uh....”- ngập ngừng

“Nhất là chuyện xảy ra đêm hôm trước đó,anh có gì muốn nói với tôi không?”-Chờ đợi với ánh mắt sáng lấp lánh

“Hửm?”-Ngạc nhiên-“Ra vậy”-dường như đã nắm được chuyện gì đang xảy ra từ nãy đến giờ-“Tóm lại là cậu muốn biết cái gì xảy ra đêm hôm trước chứ gì?”-Cười nửa miệng

“Không!không phải vậy!”-Rối rít xua tay,mặt đỏ bừng vì bị nói trúng

“Cậu nghĩ gì đều hiện lên mặt hết kìa...”-trườn về phía Ed-“ Cậu còn nhớ luật trao đổi đồng giá chứ,neh?”-Nắm chặt tay, đẩy cậu ngã xuống giường

“Tôi đã bảo không phải mà”- đẩy Roy văng ngược trở lại,cuống cuồng chạy về phía cửa-“Tôi đi lấy thuốc,anh ăn xong thì nghỉ 1 chút đi, ốm gì mà...”-biến mất đằng sau cánh cửa trước khi câu nói kịp kết thúc

“Đáng tiếc là có chết tôi cũng không thể kể cho cậu nghe chuyện hôm qua được,nhóc lùn à”-Roy nhún vai,dựa vào thành giường,và 1 cách không chủ đích,trên môi anh nở 1 nụ cười mãn nguyện.Uh,có lẽ lâu lắm rồi anh mới có 1 giấc ngủ mà không hề có ác mộng như thế...

5 phút sau:

“Tôi lấy thuốc rồi nè”- Ào vào phòng như 1 cơn gió

“Ừm!Cám ơn.Vậy...Nước đâu?”-Thắc mắc

“Thuốc này không cần nước”- cười nham hiểm

“Không cần nước,chẳng lẽ....”-Lờ mờ đoán ra

“Đúng rồi đó,là thuốc nhét”-Cười vô tội-“Để tôi giúp anh nhé?”
.............................
.........................................
.......................................................

“Không!Thà chết tôi cũng không dùng nó”-Gào lên,trùm chăn kín người,cuộn tròn lại,cố thủ

“Thôi nào,bây giờ không phải là lúc xấu hổ,anh có còn là trẻ con nữa đâu”-Cố sức giật chăn ra khỏi người Roy

“Chính vì không phải là trẻ con nên mới không dùng thứ thuốc đó.Chẳng lẽ không còn thứ nào khác à?”-Kiên quyết tử thủ

“Nhưng đây là thứ giúp giảm sốt nhanh nhất,khi tôi và Al ốm,mẹ vẫn hay dùng cái này”-Kiên nhẫn thuyết phục

Lại Al. Đến bao giờ nhóc lùn mới thôi cái trò nhắc tên người khác 1 cách trìu mến trước mặt anh đây?

Chui ra khỏi chăn:

“Tôi khác với anh em đậu lùn nhà cậu”-Nhếch mép khiêu khích-“Với tư cách 1 đại tá:Tôi nói không là không”-Lại chui vào chăn

Phải công nhận Roy là người rất giỏi đổ dầu vào lửa...

“Dám nói tôi và Al là lùn...”-Lẩm bẩm,lửa oán hận bốc lên ngùn ngụt-“Được thôi,nếu không phải là với tư cách 1 đại tá thì anh sẽ dùng nó đúng không?”-Cố kìm nén sự tức tối bằng 1 nụ cười-“Nhận lấy này”-chắp 2 tay lại và đập xuống giường

Roẹt-1 ánh sáng chói lòa lóe lên và sau đó vài giây là tiếng hét thất thanh của Roy:

“Cậu làm cái quái gì thế này, đậu lùn?”-Roy méo mặt kêu lên,trông anh hết sức quái dị với bộ quần áo pha trộn giữa Alice lạc vào xứ sở thần tiên và cô bé quàng khăn đỏ do Ed vừa dùng Gỉa kim thuật tạo ra.

“Giúp anh 1 tay trong việc gỡ bỏ cái tư cách đại tá vớ vẩn...”-cười nham hiểm-“Chắc không có vị đại tá gương mẫu nào mặc váy ha?”-Chui vào chăn từ phía dưới chân

“Này!này!Cậu làm trò gì đó?”-hốt hoảng kêu lên khi nhận thấy hơi ấm từ tay Ed trên... đùi anh

“Thế ngài nghĩ tôi “giúp” ngài mặc váy để làm gì?”-Cười thâm độc

“Nhưng....tôi đang ốm nặng mà”-Giọng đột ngột hạ thấp 1 cách khó tin

“Chính vì ngài ốm nặng nên mới phải dùng thuốc.Làm ơn hợp tác 1 chút đi”-Ed gắt lên.

“Ah,ra là chuyện đó hả?”-Trông thất vọng thấy rõ,hình như hắn đang nghĩ đến “chuyện khác”thì phải-“Mà khoan,tôi đồng ý dùng thứ đó bao giờ”-Giãy giụa trong tuyệt vọng vì 2 chân đã bị khóa chặt (Poor Roy!Ai bảo lúc khỏe mạnh làm nhiều điều ác lắm vào)

“Bỏ cuộc đi,anh không đấu lại với tôi đâu, đừng tự làm đau chính mình(Cái giọng này nghe quen quen,Ed học tập ở đâu nhỉ?)-Ed nhìn Roy bằng con mắt của kẻ đang thắng thế

“Edo-san, đừng làm thế,Roy đau...”-Rên rỉ,nhìn Ed bằng bộ mặt đầy biểu cảm

Phụt-Máu mũi phun trào

“Đừng cố,tôi sẽ không bị lừa bởi trò cũ rích đó đâu”(Vậy chứ cái gì đang chảy ròng ròng từ mũi cậu thế?)-Ed ngó lơ ra chỗ khác

“Vậy không thuốc nhét và tôi sẽ kể lại chuyện đêm qua cho cậu thì sao?”-Trở lại bản chất vốn có

“Thật hả?”-Hết sức háo hức, tay nới lỏng chân Roy ra

Roy cũng chỉ đợi có thế.....

meongugat
Lính mới
Lính mới

Nữ
Tổng số bài gửi : 16
Thanks : 0
Points : 191200
Registration date : 24/06/2007

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: TRÒ ĐÙA/ FMA

Bài gửi by meongugat on Sun 20 Jul 2008 - 16:15

Bốp-1 cú đảo người điệu nghệ và do quá sơ ý,Ed lĩnh đủ cú móc chân của Roy,lăn lông lốc từ giường xuống sàn nhà

“Ăn gian!”-Ed lồm cồm bò dậy,hét lên trong tức tối

“Trong chiến đấu bất kể thủ đoạn”-Roy cười đắc thắng ,lao về phía cửa

“Anh nghĩ ra ngoài đơn giản thế à?”-Chạy về phía Roy định tóm lại

“Uh ha?”- Đột ngột đứng lại,làm động tác như chợt nhớ ra điều gì đó-“Cậu nhắc tôi mới nhớ”- Đeo găng tay vào-“Tôi quên chưa cảm ơn cậu về “món quà”cậu dành cho tôi”

Phừng-1 ngọn lửa lao vút về phía Ed

“Ừm,hợp với cậu lắm,trông rất là gợi cảm”-Gật gù-“Vậy tôi đi trước nhé”-Giơ tay chào rất lịch sự và biến mất sau cánh cửa

“Roy!”-Ed gào lên trong căm hận,bộ quần áo cậu yêu thích nhất giờ đây chẳng bằng 1/10 miếng giẻ lau nhà với những lỗ hổng vẫn còn đang cháy nham nhở

10 phút sau:

“Đại tá,ngài ở đâu,muốn sống thì ra đây...”-Ed hậm hực chạy khắp hang cùng ngõ hẻm trong Central,lùng sục

Cách đó không xa,tại 1 căn phòng:

“Này,sao cậu không ra gặp Ed đi, để thằng nhóc tiếp tục đập phá nữa thì Central nát bét mất”-Hughes hết nhìn Ed đang làm loạn ở hành lang lại nuốt bọt nhìn Roy, đang phởn râu ngồi trong phòng mình

“Anh giỏi thì ra mà gặp nhóc lùn lúc này đi,không bị tứ mã phanh thây cũng hơi phí”-Roy bình thản trả lời và không ngừng lục lọi,tìm kiếm 1 thứ gì đó từ tủ của Hughes

“Nhưng...nhưng....sao cậu lại trốn ở phòng của tôi?”-Lấm lét nhìn cái thứ Roy vừa tìm ra

“Nơi nguy hiểm nhất không phải là nơi an toàn nhất sao?Nếu tôi không nhầm thì anh là người đã đưa thuốc cho Ed đúng không?”-Lườm

“Đâu, đâu có”-Ngó lơ ra chỗ khác-“Thế cậu lấy thứ đó làm gì?”-Chỉ vào thứ Roy đang cất vào túi áo

“Dĩ độc trị độc!Tôi đâu phải là hạng người có nợ mà không trả chứ,neh?”-Nở nụ cười khiến người khác phải ớn lạnh

“Tôi tìm thấy ngài rồi, đại tá!”-1 tiếng hét vang lên,Ed đã đứng ở cửa phòng Roy từ lúc nào

“sh*t! Đến không đúng lúc chút nào”-Lầm bầm-“Chúng ta là bạn tốt đúng không Hughes?”-Nhìn Hughes,mỉm cười hiền lành rồi vớ lấy cái ghế đập vỡ tan cửa sổ

“Oh my god!Cái cửa sổ đầy tính nghệ thuật của tôi”-Hughes rên lên,sốc đến mức không khóc nổi

“Anh không thoát được đâu, đại tá”-lao đến

“Oh,tôi nghĩ là có đấy”-Roy cười khỉnh và buông mình rơi qua cửa sổ tầng 2

“Không!”-Ed hét lên và nhảy xuống theo Roy,cậu vừa chợt nhớ ra cái cửa sổ này mới được Hughes sửa lại và mở về hướng có nhiều xe cộ nhất thành phố

Nhưng đã quá muộn.....

“Ke...e... é...t!Rầm”-Roy vừa hạ cánh xuống đất an toàn chưa đầy 30s thì 1 ôtô không phanh kịp đã lao tới,tông anh văng khỏi vị trí vừa đứng 3m

“Roy”-Ed lao đến nhưng tất cả những gì câu níu kéo được chỉ là máu và thân xác bất động của Roy.Rõ ràng cậu chỉ rơi xuống sau Roy vài giây vậy mà....



Ed ngồi đó,bất động.
Đôi mắt mở to vô hồn.
Máu,rất nhiều máu,bàn tay cậu đầy máu,cả áo cũng vậy,máu chảy thành dòng trên khuôn mặt bầu bĩnh của cậu.
Người Ed run bần bật, đôi môi tái nhợt.
Nhưng Ed không khóc,cậu cắn chặt răng để nước mắt không rơi.
Ồn ào,mọi thứ trở nên quá ồn ào đối với cậu.
Ed mở to mắt,cố gắng nhìn thật kĩ vật nhuốm toàn 1 màu đỏ trước mắt cậu.
Roy đấy,người mà mấy phút trước còn chọc cậu khóc...
Nhưng, bây giờ đó không còn là Roy nữa,không thể gọi Roy dậy được nữa...
Sự việc dường như diễn ra quá nhanh và quá đột ngột với Ed.Tiếng người xì xào ngày càng nhiều và rõ:

“Sao vậy?”

“Không rõ,hình như thằng bé đột ngột chạy ra giữa xe ôtô,người thanh niên kia kéo nó lại nên....”( Đã không rõ rồi mà còn nói, đúng là tin vịt)

Tai cậu ù đi,cảnh vật trước mắt cậu trở nên mờ nhạt,Ed ngã xuống nhưng tay vẫn nắm chặt không rời bàn tay đã giá buốt của Roy.

Tại sao sự việc lại trở thành thế này?

meongugat
Lính mới
Lính mới

Nữ
Tổng số bài gửi : 16
Thanks : 0
Points : 191200
Registration date : 24/06/2007

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: TRÒ ĐÙA/ FMA

Bài gửi by meongugat on Sun 20 Jul 2008 - 16:15

CHAP 11/part 1:Sau cơn mưa,trời lại sáng

ED’POV:

Máu...
......không ngừng chảy

Thân xác đó....
Nặng trĩu
Lạnh giá
Đau đớn

Nếu tôi là người nằm đó...
Liệu cảm giác đau đớn này sẽ biến mất chứ?

_____________________________________________________

“Anh hai!”-Al nắm chặt tay tôi,nửa vui mừng nửa lo lắng khi thấy tôi có phản ứng lại với giọng nói của nó

“Al!Em về rồi à?”-Tôi đưa mắt nhìn nó,chậm chạp nở 1 nụ cười khó nhọc

Tay Al lạnh quá
Nhưng Al vẫn sống,dù chỉ trong lốt áo giáp,còn người đó....
Tôi quay mặt đi để cố nén những giọt nước mắt

“Anh hai”-Al dùng 2 tay để xoay gương mặt tôi hướng về phía nó-“Em xin lỗi vì đã không ở đây lúc anh cần”-Nó thì thầm

“Al”-Tôi ôm chầm lấy nó, để cho những dòng nước mắt lặng lẽ tràn ra 2 bên má,mồm tôi có vị chát,hình như răng tôi đã cắn nát môi tôi rồi.Tại sao con người chỉ nhận ra cái gì là quan trọng với mình khi họ đã đánh mất?

Al chỉ im lặng ôm tôi,không 1 lời an ủi
Và tôi cũng chỉ cần có vậy...


“Này!Ed tỉnh rồi à?”-1 giọng nói thì thào vang lên từ bên ngoài phòng bệnh.Nếu căn phòng không im lặng 1 cách quá mức thì hẳn tôi cũng không nhận ra giọng nói đó

“Uh! Đang khóc.Tội nghiệp thằng nhóc,phải tận mắt chứng kiến cảnh đó”-1 giọng khác trả lời

“Còn chuyện của Đại tá thì sao?Chúng ta định chờ nhóc lùn bình tĩnh rồi dẫn đến gặp đại tá lần cuối nhưng tình hình thế này thì...”-Thêm 1 giọng nữa xen vào

“Chịu thôi,bất luận thế nào chúng ta cũng phải đưa Roy đi ngày hôm nay,không thể trì hoãn được nữa”-Cái giọng đầu tiên lên tiếng

Lần cuối? đưa Roy đi ngày hôm nay? không thể trì hoãn được nữa?Chả nhẽ họ định mang Roy đi chôn?Không, đừng chôn Roy, đừng tách anh ấy khỏi cuộc sống này

Tôi hoảng hốt chạy về phía cửa,mở tung nó ra và tóm lấy người gần nhất

“Roy ở đâu?Nói tôi biết đi”-Tôi nói mà như hét,hai nắm tay xiết chặt cổ áo của người đối diện

“Phòng...cuối..cuối cùng,hành lang...bên phải...”-Havoc nói một cách khó khăn vì bị ngộp thở

Tôi thả Havoc ra,vừa chạy vừa vấp về phía Havoc chỉ.

“Tôi tưởng mình chết rồi chứ???”-Havoc nới rộng cổ áo,vừa nói vừa thở hổn hển

“Yên tâm,sắp có người chết thay cho cậu rồi”-Hughes xoa cằm,nói với thái độ không thể bình thản hơn

“Liệu có ổn hay không khi không nói rõ mọi chuyện với anh hai trước?”-Al thò đầu ra khỏi phòng,rụt rè hỏi

“Nói thì cậu ta cũng chả nghe đâu”-Hughes nhún vai-“Quan trọng hơn,Fuery!”-Gọi giật giọng

“V..Vâng!”-Giật bắn người

“Cậu làm thế nào khiến trung úy Riza đến đây 1 cách nhanh nhất cho tôi”-quay sang Havoc và Al-“còn 2 cậu,giúp tôi di tản những người đang có mặt ở đây càng nhanh càng tốt”

“Sao lại phải làm vậy ?”-Ngơ ngác

“Đề phòng thôi”-Hughes nhún vai,lấp lửng

Bùm-1 Tiếng nổ dội lên từ phòng bệnh của Roy chứng minh rằng điều Hughes đang nghĩ là đúng

Hơ,rốt cuộc thì chuyện gì đang xảy ra?

meongugat
Lính mới
Lính mới

Nữ
Tổng số bài gửi : 16
Thanks : 0
Points : 191200
Registration date : 24/06/2007

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: TRÒ ĐÙA/ FMA

Bài gửi by meongugat on Sun 20 Jul 2008 - 16:16

CHAP 11/part 2:Sau cơn mưa,trời lại sáng

5 phút trước khi vụ nổ xảy ra:

“Roy...”-Ed khẽ gọi và đẩy cửa,nhẹ nhàng bước vào phòng

Roy nằm đấy,trên chiếc giường bệnh và giữa khoảng không trắng xóa của gian phòng...

Bất động.

Chết như ngủ.

Thậm chí Ed vẫn còn cảm giác anh sẽ tỉnh dậy,mỉm cười và trêu chọc cậu như chưa từng xảy ra chuyện đó...

“Roy...”-Ed tiến lại gần giường nắm lấy tay anh

Khuôn mặt anh bình thản quá,anh chết mà không luyến tiếc gì ư?Công việc,lý tưởng và cả...tôi.

1 chút cũng không ư?

“Roy...tôi không biết nói điều này có là quá muộn không nhưng ...nhưng....tôi yêu anh....Tôi chưa từng nghĩ đến 1 ngày sống mà không có anh....”-run run

“Anh tỉnh dậy đi, ôm tôi như anh vẫn thường làm,gọi tôi là đậu lùn,hôn tôi,bất cứ chuyện gì anh muốn...tôi sẽ không giận dữ nữa đâu...thật đấy,nên....làm ơn hãy mở mắt ra nhìn tôi đi”-Gục đầu trên ngực Roy,thổn thức

“Thật chứ?”

“Thậ.... ủa,hả?”-Giật mình vì nghe giọng quen quen

“Tôi hỏi những gì cậu vừa nói là thật chứ?”-Nắm chặt tay Ed đề phòng cậu nhóc chạy trốn

“Anh...Anh....lkdfshjoplè;?heịohbxv!....???”-Quá kinh ngạc khi thấy “cái xác” từ từ ngồi dậy,mỉm cười với cậu (<------Đừng cố hiểu Ed nói gì,chắc không phải tiếng người đâu)

“Anh chết rồi cơ mà?”-Cuối cùng thì ngôn ngữ cũng trở lại với cậu

“Tôi bảo tôi chết hồi nào?”-nhướng mắt nhìn Ed(Có người chết nào có thể tự nói mình đã chết không? 23.gif )

“Nhưng rõ ràng máu anh đã chảy rất nhiều và...”-Ed nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng đó,mặt cậu tái hẳn đi

“Ah, ý cậu nói là cái này?”-Lôi từ dưới gầm giường lên 1 thứ gì đó trông như 1 quả bóng bị xì hơi bên trong vẫn còn 1 ít chất màu đỏ-“Đây là thuốc thay đổi tính cách khi chưa được pha loãng.Khi chôm nó từ phòng Hughes(cướp chứ)tôi đã thấy nó giống máu rồi nhưng không ngờ cả cậu cũng bị lừa”-bật cười

“Vậy tại sao khi tôi lay và gọi anh,anh không mở mắt?”-Nắm chặt tay,mặt tối sầm xuống

“Lúc đó tôi đang sốt,tôi nghĩ nhân dịp này lấy cớ nghỉ phép cũng không phải là ý tồi”-Nhún vai

“Nhưng người anh đã không còn hơi ấm,chính tay tôi đã cảm nhận được mà”

“1 hoả giả kim thuật mà không điều khiển được nhiệt độ của chính bản thân mình thì đâu có xứng với cái tên mình mang đúng không?”

“Anh....anh...”-giận run người-“Đi chết đi”-Giật tay ra khỏi tay Roy,chập 2 tay lại và đập xuống đất tạo thành vòng tròn chuyển hoá

1 Loạt những cột bê tông xuất hiện từ tường lao ào ạt về phía Roy

Đùa à?
Đối với anh đó chỉ là 1 cái cớ để trốn việc nhưng anh có bao giờ nghĩ đến việc người như tôi bị tổn thương thế nào không?
Tôi ghét anh.Ghét suốt cả đời luôn

Những cột bê tông xuất hiện ngày 1 dày đặc hơn,tỉ lệ thuận với cơn tức giận của Ed

“Ed!”-Roy vừa la chói lói,vừa tìm cách tránh những cột bê tông

Nhưng Ed chả thèm để ý đến lời nói của Roy.Ai mà thèm bận tâm đến giọng nói của kẻ mà mình ghét chứ.

“Tôi kiếm cớ nghỉ là để có nhiều thời gian ở bên cậu hơn mà”-Roy tránh 1 cột bê tông và lộn vòng về phía đầu giường-nơi để găng tay

Những cột bê tông đột ngột khựng lại(hơ,ai vừa bảo không thèm quan tâm ý nhỉ? 65.gif )và chỉ chờ có thế,1 ngọn lửa bùng lên,xuyên về phía Ed

Phừng-Quá bất ngờ,Ed chả còn cách nào khác là đứng im hứng trọn đòn tấn công.Và khi ánh sáng của đòn tấn công tắt thì cũng là lúc cậu nhận ra cái gì đang xảy ra với mình

“AAAAAAAAAA!Quần áo của tôi”-Ed ôm đầu gào lên.Bộ đồng phục bệnh nhân của cậu đã tan thành tro bụi,may mà vẫn còn cái quần đùi cháy nham nhở sót lại

“Không có nó,trông cậu quyến rũ hơn”-Roy đến sát Ed từ lúc nào,anh cầm tay cậu lên và hôn-như 1 quí ông thực sự

“Anh...anh...”-Vừa xấu hổ vừa tức--->không biết nói gì

Roy từ từ cúi đầu xuống và để cho môi mình nhẹ nhàng chạm vào Ed.

Mọi hoạt động của các bộ phận trong cơ thể Ed lập tức ngừng hoạt động.
Đây không phải cái hôn bình thường,kiểu như giật cậu lại và “chụt” 1 cái lên má hay ấn cậu xuống giường và hôn 1 cách thô bạo,chiếm hữu. Đây là 1 nụ hôn đúng nghĩa:Mắt nhắm lại,môi kề môi và 2 người sát gần nhau đến...cả phút.
Và thậm chí khi Roy rời cậu ra Ed vẫn thấy tim mình đập thình thịch.
Chỉ có cậu cảm thấy điều đó hay.... cả 2?

“Đến đây”-Roy đột ngột kéo Ed đi

“Chờ đã....làm gì vậy...”-Vẫn chưa hiểu Roy định làm gì

Bịch-Ed rơi tự do xuống giường(Gìơ thì hiểu chưa? 09.gif )

“Dừng...dừng lại, Đại tá”-Ed cuống quít nhổm người dậy

“Không bao giờ!”-Roy ấn Ed xuống-“Cậu nói sẽ để tôi làm bất cứ chuyện gì mình thích nếu tôi mở mắt đúng không?”-Nụ cười nham hiểm cố hữu nở trên môi anh

“Đó... đó...là...”-Ed cố gắng tìm 1 lời giải thích hợp lý.Rõ ràng cái mồm đã hại cái thân cậu(trong trường hợp cậu thì câu này càng chính xác hơn 19.gif )-“ Đúng rồi,tôi phải đi báo với mọi người là anh đã tỉnh”-Cố tìm cách lách ra khỏi gọng kìm của Roy

“Trước sau gì mọi người cũng biết thôi.Chúng ta bắt đầu chứ,neh?”-Mặt tươi roi rói,chả có biểu hiện gì của người máu me đầy mình 3 ngày trước cả

“Nhưng...nhưng bây giờ mới chỉ là 10h sáng”-Hốt hoảng

“Cậu nói cậu yêu tôi đúng không?”-Từ từ bò lại gần

“gxcưeyho.....”-Ngôn ngữ lại 1 lần nữa bỏ rơi Ed,mặt cậu đỏ như tôm luộc,cậu rụt chân, ấn gót, đẩy lưng sát tường đầu giường,hi vọng mong manh là có thể làm vỡ bức tường để chạy trốn

“Coi nào, đừng căng thẳng thế Ed,cứ coi như là cậu chúc mừng tôi đã tỉnh lại đi...”-thì thầm

“Chúc mừng ngài đã tỉnh lại, Đại tá!”-1 cái gì đó lành lạnh dí vào gáy Roy-“và tôi vui mừng thông báo rằng trong 3 ngày nằm viện,số hồ sơ ngài cần duyệt đã tăng lên gấp 3”-Thêm 1 giọng nói đầy sát khí

“Trung...trung tá....Riza...”-Mặt cắt không còn giọt máu

Ngoài cửa phòng bệnh:

“Này,cậu làm thế nào mà Riza đến nhanh vậy?”-Hughes tò mò-“Chỉ bằng 1/5 thời gian chúng ta mất khi đi từ Central tới đây”

“Vì...vì...anh bảo phải làm thế nào để trung uý Riza đến đây 1 cách nhanh nhất nên tôi....”-Ngập ngừng

“Sao?”-Cả Al và Hughes đều căng tai lên nghe

“Tôi bảo Đại tá đã tỉnh và đang đi tán y tá”

“Hả?”-Há hốc mồm

“Nhưng...”-Hughes nhìn vào phòng bệnh-“...Dù sao điều cậu nói cũng không khác sự thật cho lắm(chỉ khác đối tượng tán thôi 65.gif )”-“Yên tâm là cậu sẽ bị phạt nhẹ thôi”-Vỗ vai Fuery bồm bộp

“Sao...sao lại bị phạt?Chính anh bảo tôi làm mà?”-Gào lên

Al và Ed*nghĩ thầm*:May mà Trung uý Riza đến kịp*thở phào nhẹ nhõm*

End????

meongugat
Lính mới
Lính mới

Nữ
Tổng số bài gửi : 16
Thanks : 0
Points : 191200
Registration date : 24/06/2007

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: TRÒ ĐÙA/ FMA

Bài gửi by meongugat on Sun 20 Jul 2008 - 16:17

Extra:Trò đùa cuối cùng

Tại phòng Hughes

“Không! Đừng...Dừng lại...”-Ed rên rỉ

“Đừng chống cự vô ích!Nếu cậu hợp tác,tôi hứa sẽ làm mọi thứ thật nhẹ nhàng”-Hughes nhìn thằng nhóc đã bị trói ngoặt 2 tay ra đằng sau, đầy ham muốn

“Tại sao lại thế? Đầu tiên là Roy và bây giờ đến cả anh cũng muốn làm chuyện đó với tôi ư,Hughes?”-Ed nhìn thẳng vào mắt Hughes,cố tìm kiếm 1 tia hi vọng

“Ồ,không chỉ có tôi và Roy đâu,còn rất nhiều người ngoài kia đang chờ đến lượt nên...”-Hughes xoa 2 tay vào nhau,cười đúng kiểu con buôn

“Đừng hòng tôi để mấy người muốn làm gì thì làm!”-Ed hét lên,đột ngột húc đầu vào bụng Hughes khiến anh ngã ngửa khi anh vừa định chạm vào cậu.

Và trước khi Hughes kịp bò dậy cậu chạy về phía cửa chính,dùng vai tông nó mở rồi lao ra ngoài

“Havoc!Bé đậu chạy rồi”-Hughes gào lên từ trong phòng

“Cứ để đó cho tôi”-Havoc-từ nãy giờ vẫn loay hoay mãi không châm được điếu thuốc lỡ làm ướt,vội vứt cả bật lửa và thuốc đi và đứng dang tay dang chân chắn giữa hành lang-như 1 thủ môn chờ cú phạt đền 11m

Nhưng đáng tiếc cho anh là Ed quá nhỏ(Ed:Này cô bảo ai nhỏ?Mèo: 65.gif )mà cái hành lang lại khá lớn nên chỉ bằng 1 vài kĩ xảo đơn giản,Ed lách qua anh thật dễ dàng

“Oái,vuột mất rồi”-Havoc thờ ơ nói như thể đó không phải lỗi của anh đã để Ed chạy thoát

“Còn đứng đó mà nói được à?Fuery, đến phiên cậu đó”-Hughes-lúc này đã lết ra được đến cửa phòng-gào lên chỉ đạo

“Vâ... â...ng!”-Fuery lập cập giơ tay ra

Đương nhiên là Ed vượt qua Fuery không tốn tí công sức nào...

“Ôi thôi,kì nghỉ của chúng ta xong rồi”-Hughes vỗ trán đánh bốp,chán nản

“Đừng hòng bắt được tôi”-Ed quay đầu lại lè lưỡi trêu.Nhưng điều đó đã giết cậu vì...

“Bốp!”-Cậu chạm phải 1 cái gì đó to và cứng khiến cậu văng ngược trở lại.

“Ôi,chàng trai, đi phải nhìn đường chứ”-Amstrong kêu lên,trông ông lừng lững như 1 người khổng lồ

“Tuyệt vời,Amstrong.Gìơ thì ném thằng nhóc qua đây cho tôi”-Mấy người kia rú lên sung sướng

“Không!Không bao giờ”-Ed đứng dậy và cố tìm cách tẩu thoát

“Đỡ này”-Amstrong nhấc cậu lên và ném về phía Hughes như ném 1 cái bị bông nhẹ hều

AAAAAAAAAAAAAA-Đó là tiếng hét khủng khiếp nhất mà người ta nghe thấy trong ngày tại Central

“Con trai!Con cần rèn luyện để trưởng thành”-Amstrong rút khăn tay ra lau nước mắt, đầy thương cảm

1 tiếng sau,tại phòng Roy:

Reeeeeeeeeng!-Tiếng chuông điện thoại vang lên 1 cách nóng nảy

“Alo!”

“Nguy rồi Roy,thằng nhóc kháng cự quyết liệt,chúng tôi không thể làm gì cả”-Giọng Hughes gấp gáp

“Cả 4 người?”

“Cả tá người cũng thế thôi”-Giọng Ed vang lên từ đầu dây bên kia

“Huh?Ed?Cậu bắt họ làm con tin hả?”

“Nếu anh còn tiếp tục lôi thêm người vào cái trò đùa ngớ ngẩn này thì tôi e không chỉ có họ làm con tin đâu”-Ed nghiến răng

“Ngớ ngẩn?Tôi nghĩ là hay đó chứ?”(Oài, đừng có đổ thêm dầu vào lửa nữa)

“Hừm,anh cứ ở đó mà cười đi.Trong vòng 10 phút nữa mà không có lệnh dừng cái trò đùa này lại thì mỗi 15phút tôi sẽ cạo trọc đầu 1 người”-Ed hăm doạ

“Oh,cứ tự nhiên,tự nhiên đi, đang hè mà,thế càng mát”-Roy bật cười vui vẻ(Không dính dáng đến hắn có khác)

“Đại tá....ngài thật quá đáng”-Những tiếng kêu thảm thiết vọng lại từ đầu dây bên kia

“Tôi sẽ công bố cái đĩa DVD lần trước”-Hughes gào lên-“Đừng quên tôi vẫn còn bản gốc”

Trúng yếu huyệt

“Chết tiệt”-Roy lầm bầm

“Ok!10 phút nữa tôi sẽ qua chỗ cậu thương lượng”-Giọng đột ngột nghiêm túc hẳn

“Được.Tôi sẽ chờ”-Ed vội vã gác máy trước khi Roy đổi ý

Cả hội thở phào. Ít ra “RFC” chưa bị đổi tên thành “trọc đầu fanclub” là may rồi


10 phút sau:

“Hey!Nhóc lùn”-Roy vừa đá cửa vừa bước vào

“Tờ thoả thuận ngừng cái trò vớ vẩn này đâu?”-Không quanh co,Ed vào thẳng vấn đề luôn

“Cần à?”-Roy ra vẻ ngạc nhiên

“Đương nhiên!Ai mà biết anh sẽ nghĩ ra cái quái gì nếu không có bằng chứng”-Ed nhìn Roy mắt toé lửa

“Ok,Ok,ra đi, đến phiên cô đó”-Roy ngoái lại đằng sau,nhẹ nhàng bảo

“Eh...Ed”-1 cái đầu tóc vàng ló ra từ sau lưng Roy

“Winry?Cậu làm gì ở đây?”-Ed há hốc mồm ngạc nhiên

“Ờ....Tớ lỡ hứa với đại tá 1 số thứ nên...”- Winry cố tránh ánh mắt của Ed

“Vậy bây giờ chúng ta công bằng rồi nhé?”-Roy thản nhiên

“Công bằng cái gì?”-Ed rít lên


“Ah, ý tôi là về con tin.Nếu bây giờ cậu cạo trọc 1 thuộc cấp của tôi thì tôi sẽ cạo ¼ tóc trên đầu Winry.Yên tâm đi,tôi sẽ cố chia 4 phần thật đều”-Gật gù

“Anh........”-Nghẹn lời

“Tôi sao?”-Mặt cực ngây thơ

“Thôi được rồi,anh muốn gì?Nói đi.Tôi không tin anh lôi cả Winry vào cuộc chỉ để giải cứu đám con tin này.Nhưng nói trước là tôi sẽ không tham gia vào bất cứ cái kế hoạch chết tiệt nào của anh đâu đấy”-Ed thở dài,nhường 1 bước

“Vậy 1 cuộc quyết đấu thì sao?”-Xoa cằm

“Quyết đấu?”-Ngạc nhiên

“Đúng”-Gật đầu cái rụp xác nhận-“Nếu cậu thắng,trò đùa này sẽ chấm dứt.Nếu tôi thắng,cậu phải nghe lời tôi”

“Nếu anh thắng,anh sẽ bắt tôi phải làm “cái đó” à?”-Nhìn về phía góc phòng,cảnh giác

“Ôi, ở đây có con gà chết nhát chưa thi đã sợ thua này”-Nhún vai,nói bằng giọng giễu cợt

“Anh... Đấu thì đấu,ai sợ ai chứ?Chúng ta đấu bằng gì?”-Tức đến mức máu trào lên não

“Cờ vua nhé?”

“Ai chả biết anh giỏi trò đó nhất Central”

“Uống rượu vậy”

“Tôi chưa đến tuổi”

“Thôi thì đánh giáp lá cà”-Thở dài

“...........”

“Không dám à?”

“..............”

“Hèn”-Lại khích

“Suy nghĩ kĩ trước 1 đối thủ đầy mưu mô như anh không gọi là hèn”-Cuối cùng cũng chịu lên tiếng(Tuyệt lắm Ed,cậu đã trưởng thành rồi)

“OK,tôi hiểu rồi,bắt 1 người nhỏ tuổi như cậu phải quyết định 1 chuyện lớn lao thế này thì quả thật quá khó. Winry,giúp tôi kiếm cho Ed 1 bịch tã lót”-Quay về phía Winry-“Và 1 bình sữa,nếu có thể”

“Cấm kêu tôi nhỏ”-Bị chọc trúng nỗi đau-“Và càng không được đối xử với tôi như trẻ con thế”-Hậm hực-“Đấu thì đấu.Tôi sẽ bắt anh phải quì xuống nói 3 từ “Tôi thua rồi” trong vòng 10 phút” (Chậc,sao cắn câu nhanh thế?)

“Tôi chờ đấy”-Nhếch mép

10 phút sau:

“Tôi thua rồi”-Ed khuỵu xuống,tay cậu đấm xuống mặt đất bôm bốp,giận dữ -“Anh ăn gian,anh đã giấu đến 2 bộ găng tay”

“Ồ,có ai nói không được trang bị thêm dụng cụ chiến đấu đâu”-Roy huýt sáo vui vẻ-“Thua thì vẫn là thua,nhỉ?”

“Hừm,nói yêu cầu của anh đi”-Ed bực bội đứng dậy

“Tuyệt vời,vậy là tớ sẽ thấy Ed mặc trang phục đó hả?”- Winry đột ngột reo lên, đầy phấn khích

“Hử?Tức là cậu cũng là đồng phạm của họ trong vụ này?”-Vứt 1 tia nhìn toé lửa về phía Winry

“Ah...uh...cũng không hẳn”-Ngó lơ chỗ khác

“Thôi!Thôi!Vào thay đồ đi,mọi người đang chờ kìa”-Roy đẩy vai Ed

“Anh...”-Vẫn còn tức

“Sao?Vẫn không phục à? Winry,tã lót...”-Hét to như thể muốn cho cả Central nghe thấy

“Này,này tôi có bảo là không làm đâu.Anh thôi cái trò ấy đi”-Cuống quít bịt miệng Roy

“Vậy,chúc bé đậu của tôi may mắn nhé”-Tách tay Ed ra khỏi mồm mình và cúi xuống hôn vào má cậu đánh chụt 1 cái

“Anh...”-2 tay ôm má,mặt đỏ phừng phừng

“Thôi,thôi,nhanh lên,không chúng ta sẽ lỡ cuộc thi mất”-Hughes và Winry vội vã lao ra lôi Ed vào phòng đề phòng 1 trận chiến khác lại nổ ra

“Cuộc thi?Cuộc thi gì?Này,tôi chưa từng nghe...”-Ed gào toán loạn trong khi bị lôi đi với tốc độ tên lửa

2h trôi qua:

“Đây là cái gì?’-Ed dí sát mặt mình vào gương,không thể tin vào mắt cậu khi thấy cái hình ảnh phản chiếu trong đó:1 cô dâu cực kì đáng yêu với mái tóc vàng để xoã được vén lại gọn gàng bằng 1 chiếc nơ hồng phấn

“Ôi,mình đúng là 1 thiên tài”-Hughes ngây ngất trước tài năng trang điểm quá đỉnh của chính mình,trái tim văng khắp phòng

“Cuối cùng tớ cũng chờ được đến ngày này,không uổng công tớ chôm bộ áo cưới này của sư phụ cậu”- Winry suýt xoa

“Cái gì?Sư phụ?”-Mặt Ed cắt không còn giọt máu.Viễn cảnh khi bị sư phụ cậu phát hiện ra mới đáng sợ làm sao

“Nhưng vừa vặn vậy phải kể đến công tôi chôm số đo của Ed và Fuery chỉnh sửa lại bộ váy đó,nhỉ?”-Havoc huých Fuery 1 cái, đầy tự hào

“Thật ra tôi cũng không làm gì nhiều đâu,nhờ trung tá Hawkeye giúp sửa gần hết đó”-Fuery gãi đầu,xấu hổ

“Cái gì?Trung tá Hawkeye?”-Không khí đột ngột bị đóng băng

......................

“Nhưng rốt cuộc tại sao tôi phải mặc cái bộ khỉ gió này?”Cuối cùng,Ed lại là người phá vỡ sự im lặng chết chóc đó

“Đương nhiên là để làm đám cưới với tôi rồi”-Roy xô cửa bước vào,anh đang mặc 1 bộ Vest cực bảnh

Mọi người há hốc mồm,không phải ngạc nhiên vì sự xuất hiện của anh mà vì không dám mở miệng do sự xuất hiện của cái thứ đằng sau anh

“Ngài nói gì cơ, đại tá?”-1 luồng sát khí bao bọc Roy

“Ah, ý tôi là để hợp thành cặp trong cuộc thi hoá trang của quân đội”-Roy vội vã sửa lại trước khi súng của Riza “chẳng may” cướp cò

“Nhưng tại sao lai là tôi?”-Ed la lên

“Thế cậu định để thiếu tá Amstrong mặc chắc?”-Roy hỏi vặn

All:Tưởng tượng Amstrong chạy tung tăng trong vườn hoa với bộ váy cô dâu và...oẹ

“Không. Ý tôi là...sao không hoá trang thành thứ khác?”-Ed vẫn bướng bỉnh

“Không được.Vì đây là sở thích của tôi”-Trả lời không do dự

“Chỉ vì sở thích của anh mà tôi phải mặc cái này?”

“...............”

“Đi chết đi”-Ed gào lên và đập 2 tay xuống sàn

“Á... Đừng,Ed!”-Mọi người xông vào cản cậu

“Làm ơn đừng phá phòng tôi nữa nhóc lùn à”-Hughes đau xót

“Hãy vì cuộc thi,nhịn đi Ed.Bọn tôi trông cậy cả vào cậu đấy,nhóm thắng được đến 3 ngày nghỉ phép lận”-Havoc và Fuery nằn nì

“Cậu muốn sư phụ cậu làm thịt tớ vì tội làm hỏng đồ à?”- Winry mặt cắt không còn hột máu

“Cậu nghĩ vì cái gì mà tôi phải sửa váy cho cậu,hả?”-Riza chĩa thẳng súng vào Ed,sẵn sàng bóp cò

Nhiệt độ trong phòng đột ngột hạ xuống -20 độ.....
Vậy là xong,mọi thứ đã được định đoạt.

7 tiếng sau,tại phòng trung tâm của Central

“Vâng,thưa quí vị,cuối cùng thì giây phút hồi hộp nhất đã đến,bây giờ tôi xin công bố danh sách những người đoạt giải thưởng hoá trang trong vũ hội tối nay...”-Gã MC lắm mồm nhảy lên sân khấu,gào toáng lên

“Giải trang phục độc đáo thuộc về Louis Amstrong với bộ trang phục là sự kết hợp hoàn hảo của 2 nhân vật Alice và cô bé quàng khăn đỏ(Đố biết bộ này ở đâu).......Giải thưởng của anh sẽ là 1 năm tập thể hình miễn phí ở trung tâm thể hình hiện đại nhất Amestric”

Vỗ tay ầm ầm

Giải 3 thuộc về....
Giải 2 thuộc về...
Giải 1 thuộc về....

Ed*Thở phào*:May mà không được giải nào chứ ai mà biết được tên đại tá đó sẽ còn nghĩ ra trò quái quỉ gì nếu đoạt giải chứ

All*thất vọng ra mặt*:Tại sao mấy bộ xấu hoắc đó lại đoạt giải nhỉ?

“Và cuối cùng...”-Gã MC vẫn nhảy nhót không thèm xuống-“Thêm 1 giải đặc biệt nữa cho cặp đôi đẹp nhất đêm nay...”- Ánh sáng lia về chỗ Ed đang đứng-“Roy Mustang và cô dâu đáng yêu của anh(Ed*nhảy loy choy*:Ai là cô dâu của hắn chứ?Mèo:Cậu có thôi xen vào fic của tôi không thì bảo).Giải thưởng cho đội của họ sẽ là 1 tuần nghỉ phép đặc biệt...”

All:Reo hò muốn sập Central

Ed:Lập cả 1 kế hoạch chi tiết trong đầu xem có thể nghỉ ở nơi nào suốt 1 tuần mà Roy không thể tìm thấy(Cậu mơ à?Làm gì có chỗ đó)

“Và riêng cặp đôi của chúng ta....”-Tên MC lại tiếp tục nói sau khi tiếng reo hò lắng xuống-“Họ sẽ được hưởng 1 chuyến du lịch trăng mật miễn phí ở....”

Đoàng-1viên đạn lao đến và hạ cánh sát mang tai của tay MC 0,1cm,cảnh cáo cái tội nói những thứ không cần thiết

MC:Xỉu

“Không,không, điều tồi tệ nhất đã xảy ra”-Ed rên rỉ và tìm cách thoát ra khỏi vũ hội nhân lúc mọi người không chú ý

Nhưng khi cậu đang rón rén trốn ra được đến hành lang của Central thì 1 đôi tay trong bóng tối đột ngột thò ra,bịt chặt lấy mồm cậu,lôi tuột vào

Chẳng lẽ đây là 1 Crazy fan của Roy, định giết mình vì ghen tức?”-Ed lo sợ nghĩ và quẫy đạp loạn xạ

meongugat
Lính mới
Lính mới

Nữ
Tổng số bài gửi : 16
Thanks : 0
Points : 191200
Registration date : 24/06/2007

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: TRÒ ĐÙA/ FMA

Bài gửi by meongugat on Sun 20 Jul 2008 - 16:18

“Yên nào”-1 hơi thở ấm nóng phả vào tai Ed

“R...Roy...Tại sao anh ở đây?”-Ed lắp bắp

“Đương nhiên là chuẩn bị cho tuần trăng mật ngọt ngào của chúng ta rồi”-Roy nở nụ cười quen thuộc-“Đi nào”-Vừa nói anh vừa ôm Ed nhảy qua lối cửa sổ bất chấp cậu có muốn hay không

“Khônggggggggg..........Tôi chưa muốn chếttttt..........Tôi còn chưa giúp Al trở lại thành ngườiiiiiiiii......”-Ed nhắm tịt mắt lại gào lên(Poor Ed, đây là tầng 5 lận)

Bịch-Sau vài giây rơi tự do,Ed đáp xuống 1 cái gì êm êm và tiếp theo,cậu cảm thấy người mình như được nâng lên.

Cậu mở he hé mắt

“Oa!Khinh khí cầu”-Ed reo lên thích thú.Cậu đang bay.Có cảm giác như với tay ra là hái được sao vậy

“Chưa đâu, đấy mới là mở đầu thôi”-Roy xua xua ngón trỏ trước mặt ra vẻ thường thôi và rút từ trong túi mình ra 2 tấm vé-“Coi nè”

“Gì vậy?”-Ed háo hức,hoàn toàn mất cảnh giác

“Đương nhiên là vé miễn phí cho tuần trăng mật của chúng ta rồi”-Roy cười nham hiểm

“A.... Không!Tôi muốn về”-Ed đột ngột lao về 1 phía khinh khí cầu và trèo ra ngoài(Chắc thằng bé bắt đầu cảm nhận được nguy hiểm rồi)

“Cậu nghĩ tôi sẽ để cậu thoát dễ thế à?”-Roy lao theo, ôm lấy Ed và kéo cậu ngã về hướng ngược lại

“Buông tôi ra”-Ed gỡ tay Roy ra 1 cách tuyệt vọng,mắt cậu bắt đầu rơm rớm

“Không!”-Roy trả lời không cần suy nghĩ.Anh giữ Ed không động đậy bằng 2 chân mình,vừa huýt sáo vừa trói nốt 2 tay cậu bằng chính dải nơ anh tháo từ tóc Ed-“Xong!1 món quà tuyệt vời vào đêm tân hôn”-Roy cười hạnh phúc-“Cứ yên tâm là cái khinh khí cầu này được thiết kế đủ rộng để chúng ta có thể làm những gì mình thích”-Bắt tay ngay vào việc để chứng tỏ cho Ed thấy những điều anh vừa nói là đúng

“Khônggggggggg..........!”-Giữa đêm hè,tiếng hét của Ed vang lên vô cùng bi thảm

Chậc,cái thằng nhóc, đến chết vẫn không chịu đối diện với lòng mình.
END?

meongugat
Lính mới
Lính mới

Nữ
Tổng số bài gửi : 16
Thanks : 0
Points : 191200
Registration date : 24/06/2007

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: TRÒ ĐÙA/ FMA

Bài gửi by meongugat on Sun 20 Jul 2008 - 16:18

Fishing,Fishing đê!

CHUYỆN BÊN LỀ


Side story 1:

“Sao băng kìa anh”-Cô gái đột ngột reo lên,thích thú

“Uh,anh chưa bao giờ thấy 1 ngôi sao băng to mà lâu biến mất thế”-Chàng trai ngạc nhiên

“Hình như em nghe có tiếng hét”- nghiêng tai lắng nghe

“Chắc em tưởng tượng quá,làm gì có ai sống ở sao băng mà hét chứ”-Chàng trai bật cười

“Á,anh dám coi thường em”-phụng phịu, đánh lấy đánh để chàng trai

“Thôi,thôi,anh xin,em không mau ước thì ngôi sao đó biến mất đấy.Hiếm lắm mới gặp 1 ngôi sao băng kì lạ như thế”-Chàng trai vừa né đòn vừa la oai oái

“Uh ha?”-Cô gái ngừng đánh và chắp tay lại cầu nguyện,má cô hồng lên....

Và cứ như vậy,1 cách vô tình,cái khinh khí cầu chứa Roy và Ed đã mặc nhiên trở thành biểu tượng tình yêu cho vô số đôi bạn trẻ trên đường họ bay qua....

Side story 2:

Tại Central:

“Cô ấy hết giận chưa?”-Hughes thì thào hỏi Havoc

“Chưa.Càng ngày càng có chiều hướng tăng lên thì có”-Havoc rón rén nhìn qua khe cửa rồi quay lại,thì thào thông báo

“Ôi không,vậy là kì nghỉ với Gracia và thiên thần nhỏ đáng yêu của tôi sẽ bị hoãn lại vô thời hạn ư?”-Hughes đứt dây thần kinh kiềm chế,gào lên

“Nhỏ thôi!Anh muốn chết à?”-Tất cả những người có mặt ở đó đều đồng loạt kêu lên

Và họ không phải nhắc đến lần 2...

“Đoàng!”-1 viên đạn từ phòng Riza bay xuyên qua cửa

“Em!Con!Anh đi trước 2 người 1 bước...”- Đó là lời cuối cùng mà người ta nghe thấy từ ngài Maes Hughes vĩ đại.

Hồ sơ nạn nhân:
Tên:Maes Hughes
Tạ thế hồi...ngày...
Tình trạng gia đình:1 vợ 1 con
Nguyên nhân chết:Nói ko đúng lúc đúng chỗ
Là nạn nhân đầu tiên(Và chắc chắn không phải duy nhất cho đến khi Roy+Ed trở về)cho cơn ghen của Riza

Và chắc chắn chúng ta sẽ không mất nhiều thời gian để xác định nạn nhân thứ 2...

Side story 3:Các nhân vật có ý kiến gì?

Hughes*bực bội*:Sao ở đâu tôi cũng là người ra đi đầu tiên vậy?

Mèo*ngáp*:Thì vì anh là người chủ mưu của tất cả những vụ rắc rối chứ sao

Winry*Phụng phịu*:Sao tôi xuất hiện ít thế?Rõ ràng tôi là người Ed yêu cơ mà?

Mèo:Oài!Trong fic SA thế là nhiều rồi,cô còn nói nữa là tôi cắt hết suất diễn đấy

Al*Ngồi 1 góc phòng, ủ rũ*:Sao tôi là em trai của ảnh mà còn xuất hiện ít hơn Winry?

Mèo*Lẩm bẩm*:Vì nếu cậu xuất hiện nhiều thì Roy làm sao có cơ hội “chăm sóc” bé đậu được

Envy*Tức tối*:Sao cô dám thiên vị cho tên Roy 1 cách quá mức thế hả?

Mèo:Vì...vì...pairing là RoyxEd mà

Envy:Vậy ít nhất cũng để ta <....>với Ed xong mới cho bé Wrath xuất hiện chứ

Mèo: Điều đấy thì cậu phải hỏi cái bóng đằng sau cậu ý

Wrath*đột ngột xuất hiện,rơm rớm nước mắt*:Envy ghét Wrath hả?Bé Wrath cản trở Envy léng phéng với người khác nên Envy ghét Wrath?(Thiên thần hay ác quỉ đây?0_o)

Envy*cuống quít*:Không!Không phải,ta cũng yêu em mà Wrath

Wrath:Thật hả?Yay,bé Wrath cũng yêu Envy nhất*Ôm chầm Envy*(Ngây thơ quá,Hắn bảo “cũng”mà)

Mèo*Len lén chuồn ra ngoài*

“Cô đi đâu đấy?”

Mèo*Mồ hôi vã ra như tắm*:Trung...Trung uý....Có chuyện gì vậy?

Riza*dịu dàng*:Sao cô lại biến đổi tính cách tôi kinh khủng vậy?Tôi đâu phải là người làm trước nghĩ sau thế đâu?

Mèo:Vì...

Ed*chen ngang,gào lên*Tại sao những loại truyện nhảm nhí như vầy lại được nhiều người thích thú thế hả?

Roy*Đột ngột ôm Ed từ đằng sau*:Vì chúng ta đẹp đôi quá chứ sao*Thì thầm vào tai Ed*

Đoàng! Đoàng! Đoàng!-Tiếng súng nổ liên tục và hẳn Roy đã thành 1 cái tổ ong nếu anh không phải là 1 đại tá dày dặn kinh nghiệm trận mạc đặc biệt là trong khoản...né đạn.

Mèo*Lẩm bẩm*:Tôi chỉ viết đúng tính cách thật của cô mà hiromu akarawa-sensei không dám nói thôi *Nói xong chạy vắt giò lên cổ*

Mấy người còn lại*Kêu gào*:Này!Chúng tôi còn chưa kịp nêu ý kiến của mình cơ mà

Mèo*Hét ngược lại*:Mặc xác mấy người,tôi chưa muốn thành bia tập bắn,tôi còn yêu đời lắm*Chạy với tốc độ ánh sáng*

OK. Đến đây mới thật sự là chấm dứt. *Cười gian tà*

meongugat
Lính mới
Lính mới

Nữ
Tổng số bài gửi : 16
Thanks : 0
Points : 191200
Registration date : 24/06/2007

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: TRÒ ĐÙA/ FMA

Bài gửi by ham hố nhân on Wed 23 Jul 2008 - 18:23

* dụi dụi mắt , xoa xoa mắt , bóp bóp mắt *

Ầy dà đọc từ đầu đến cuối , thực rất chi là mang đậm tính chất humour . Có thể nói đây là fanfic đầu tiên cuộc đời làm mình thích đến thế này . Công nhận hết thì uổng thật nhưng đành vậy thôi .

Fic của bạn phải nói là rất hay . Lần âầu tiên mình khen một cái fic bằng 3 từ như thế này " Cực kì hay " và còn hấp dẫn nữa chứ . Hết là tiếc lắm cơ .

Thôi đành vậy dẫu gì chuyện cũng đã rồi . Mong fic tới của bạn . Phải hứa rằng bạn sẽ cho ra thêm nhiều fic giống thế này nữa nhá nhá .


Kar : Nhắc nhở : Tôi tính cái này spam nghệ thuật cô ạh nhận xét quá chung chung , ko có nhiều đóng góp cho fic . Chú ý nhá ! Mod thì phải gương mẫu
avatar
ham hố nhân
[TĐ cuồng loạn ] Điên siêu cấp
[TĐ cuồng loạn ] Điên siêu cấp

Nữ
Tổng số bài gửi : 29
Tớ đến từ : Vương quốc mang tên Yaoi =]]
Sở thích : Yaoi , shounen-ai
Tâm trạng : đang rầu =.=~~~
Thanks : 0
Points : 172250
Registration date : 07/07/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: TRÒ ĐÙA/ FMA

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết